Các Cặp Đôi Điên Rồ - Phần 4

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:23:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày nay Trần Mẫn Mẫn luôn tránh mặt Lục Diêm.  Lúc cô mới phát hiện thế giới tiểu thuyết đơn giản như cô tưởng. Nam chính vốn thiết lập là kẻ yêu đương mù quáng, mà giờ như mở khóa trí tuệ chẳng khác nào Conan tái thế. 

 

Đến mức trong mơ của Trần Mẫn Mẫn cũng là cảnh Lục Diêm mặc bộ vest xanh, đeo nơ đỏ nghiêm nghị : “Chân tướng chỉ một. Cô Chu Bạch Bạch!”

 

Mỗi ngày Trần Mẫn Mẫn chỉ ru rú trong phòng đồ rộng chẳng khác gì căn nhà thử quần áo, trang điểm cho . Nhìn Chu Bạch Bạch trong gương trẻ trung, xinh , gia thế giàu , sự nghiệp thành công. Trần Mẫn Mẫn ngưỡng mộ ghen tị nhưng tự an ủi.

 

Bây giờ cô là Chu Bạch Bạch, của cô chẳng cũng là của

 

thành công thì chẳng cũng xem như thành công ?

 

Nghĩ như , Trần Mẫn Mẫn dài sofa mơ mộng. 

 

Giờ cô tiền, sắc. Cô du lịch, yêu đương, thành tất cả những giấc mơ từng thực hiện . Rất nhanh, cô nghĩ tới Lục Diêm.

 

Thật Trần Mẫn Mẫn cũng khá thích , đặc biệt là gương mặt đó. Mỗi đều khiến tim cô đập loạn nhịp. 

 

Đáng tiếc, tâm tư của Lục Diêm quá sâu, là kiểu chơi . Lúc trong đầu cô nảy một ý nghĩ: nếu tuyến nam chính nổi thì thử chuyển sang tuyến nam phụ?

 

Không ngờ chỉ vài ngày , Trần Mẫn Mẫn gặp Tiêu Đàm tại một buổi tiệc. Khi cô đang cầm ly rượu trò chuyện cùng mấy cô tiểu thư, chợt gọi tên Tiêu Đàm.  Cô lập tức đầu sang, thấy một trai trẻ tay đút túi quần đang chuyện với bên cạnh. 

 

Ngũ quan tinh xảo, mang nét âm nhu nữ tính, đến mức khó phân biệt nam nữ.

 

Chỉ một ánh Tiêu Đàm phát hiện. Ánh mắt sáng lên, bước thẳng tới mặt Trần Mẫn Mẫn: “Bạch Bạch, lâu gặp.”

 

Quả thật là lâu gặp. Trần Mẫn Mẫn lục cốt truyện.  Nhà họ Chu và nhà họ Tiêu từng ý tác hợp hai liên hôn. Đáng tiếc, khi Chu Bạch Bạch phát hiện Tiêu Đàm thích. Hy vọng của hai nhà lập tức tan vỡ, Tiêu Đàm còn cha đưa nước ngoài. Hai nhiều năm gặp .

 

“Mấy năm nay sống thế nào?” Trần Mẫn Mẫn giả vờ ung dung hỏi.

 

Sắc mặt Tiêu Đàm thoáng hiện chút cô đơn: “Cũng… như thôi.”

 

“Anh… với cô vẫn còn ở bên ?”

 

Tiêu Đàm ngạc nhiên: “Đã kết thúc từ bốn năm . Khi đó em cũng mặt mà, em quên ?”

 

Trần Mẫn Mẫn nhớ trong tiểu thuyết chỉ nhắc qua vài câu rằng Tiêu Đàm thích hiểu lầm sắp đính hôn với Chu Bạch Bạch nên chủ động chia tay khiến Tiêu Đàm ấm ức nước ngoài.

 

Chu Bạch Bạch ban đầu mặt , tiểu thuyết vốn chẳng rõ. Để tránh lộ tẩy, cô đành giải thích : “Dạo em ngã đập đầu, nhiều chuyện đều nhớ rõ nữa.”

 

“Bạch Bạch, em bệnh viện kiểm tra ?” Tiêu Đàm trông vẻ lo lắng. 

 

Trần Mẫn Mẫn thầm nghĩ cửa , dáng vẻ của Tiêu Đàm. Trong lòng chắc chắn vẫn Chu Bạch Bạch.

 

“Lâu , . Anh về nước mà chúng cũng gặp nào, tìm thời gian tụ họp nhé.” Trần Mẫn Mẫn .

 

Tiêu Đàm lúc đột nhiên lên tiếng: “Bạch Bạch, emthay đổi nhiều quá. Trước đây em sẽ mấy lời như ‘tụ họp’, cũng đến những nơi thế . Lúc nãy thấy em, còn chút bất ngờ.”

 

Trần Mẫn Mẫn im lặng một lúc : “Con sẽ đổi mà, Tiêu Đàm.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cac-cap-doi-dien-ro/phan-4.html.]

Tiêu Đàm chợt như nghĩ điều gì, kéo tay Trần Mẫn Mẫn thẳng cửa: “Bạch Bạch, tụ họp luôn bây giờ . Anh đưa em đến một chỗ!”

 

Tiêu Đàm kéo lên chiếc xe thể thao. Vừa lái xe, : “Buổi tiệc chán quá, đến chỗ vui hơn nhé!”

 

Hai dừng cửa một quán bar. Trần Mẫn Mẫn chút phấn khích. Thấy cô quen đường quen lối, Tiêu Đàm ngạc nhiên: “Bạch Bạch thường xuyên đến bar ?”

 

“Cũng chỉ một hai thôi, nhanh !”

 

Lúc Trần Mẫn Mẫn nhảy nhót uống rượu. Vừa bước bar, cô thấy hai đàn ông nửa trần nửa trụi đang nhảy múa gợi d.ụ.c, khiến cô đỏ mặt tim đập thình thịch.

 

Trong lòng cô nghĩ: là chỗ ho, đây đến chơi thật thiệt lớn mà.

 

Trần Mẫn Mẫn uống rượu nhảy, khí cực kỳ sôi động và ồn ào.  Cô dần dần lâng lâng nhưng nhảy nửa ngày trời vẫn chẳng thấy đàn ông nào đến bắt chuyện.  Bình thường như lúc bên cạnh cô sớm mấy ân cần quanh .

 

Đang thấy kỳ lạ, cô bỗng thấy một đàn ông ăn mặc hở hang kéo một đàn ông vạm vỡ khác hôn lưỡi. Xung quanh lập tức vang lên tiếng hò hét cổ vũ. Trong nháy mắt, Trần Mẫn Mẫn cảm thấy

 

Đây là đầu tiên cô tận mắt thấy đàn ông hôn , nổi da gà vì buồn nôn.

 

Cô hoảng hốt tìm Tiêu Đàm. Lúc , cô thấy Tiêu Đàm cầm ly rượu đang chuyện với một đàn ông khác nhưng cách giữa họ quá gần. Trần Mẫn Mẫn mới nhận đây chuyện, mà là đang tán tỉnh. 

 

Bầu khí mập mờ quá mức khiến cô gần như lao tới, kéo mạnh Tiêu Đàm , hét lên: “Anh đang ?!”

 

“Anh thể chuyện như thế với đàn ông? Anh thấy ghê tởm ?!”

 

Tiêu Đàm ngẩn

 

Chu Bạch Bạch mặt lúc quá xa lạ. Từ biểu cảm đến lời , giống Chu Bạch Bạch mà từng quen .

 

“Bạch Bạch, là gay, chẳng em từ sớm ?”

 

Trần Mẫn Mẫn c.h.ế.t sững.

 

Nam phụ Tiêu Đàm là gay ư?

 

Bảo Chu Bạch Bạch cầu mà , xu hướng tính d.ụ.c cùng đường mà.

 

Tiêu Đàm Chu Bạch Bạch với biểu cảm cứng đờ, trong lòng thoáng dâng lên nghi hoặc.

 

Mất trí nhớ thể khiến một đổi đến mức ?

 

Chu Bạch Bạch mắt khác với Chu Bạch Bạch trong ký ức.

 

Trong ấn tượng của , Bạch Bạch tuyệt đối sẽ những lời như “ghê tởm”. Tiêu Đàm khỏi chút thất vọng. Một cú ngã đập đầu của Chu Bạch Bạch, đúng là tạo sự khác biệt chẳng khác nào Nam Cực với Bắc Cực. 

 

Anh hất tay cô , lạnh giọng : “Chu Bạch Bạch, bây giờ đầu óc em tỉnh táo. Anh chấp nhặt với em nhưng nghĩ em cần bệnh viện kiểm tra .”

 

Trước mắt Trần Mẫn Mẫn tối sầm, suýt nữa thì ngất xỉu.

 

Cốt truyện đúng là sập nặng, sập đến mức cô trong ngoài đều chẳng .

Loading...