4.
Động đứa nhỏ thì cha thằng bé sẽ tới.
Cha của Trần Hoán nổi tiếng bao che con cái, đ.á.n.h thì thể yên.
Ông thèm hỏi rõ ngọn nguồn lập tức tống Lục Thời Yến Cục cảnh sát.
Bà lão cũng c.h.ế.t trong bệnh viện, Lục Thời Yến kịp gặp bà cuối, vì một mạng vắt ngang giữa Lục Thời Yến và nhà họ Trần.
Sau khi Lục Thời Yến đón về nhà họ Lục thì mục tiêu trả thù đầu tiên của là nhà họ Trần.
Về phần Trần Hoán khi phận của Lục Thời Yến lập tức đưa về bên cạnh cha .
Còn nhớ rõ lúc chia tay ở sân bay, vẫn tươi rạng rỡ với : “Tịch Bảo, ngoan ngoãn chờ cưới em về dinh.”
tiếc , tin chờ đợi tới là tin nhà phá sản.
Trên xe, quản gia nghiêm túc vết thương mặt Trần Hoán: “Cậu chủ, ai dám to gan động tay với ? Có cần chú cho dạy dỗ một phen ?”
Nghe câu giật , đúng là trách vì Trần Hoán lớn lên kiêu ngạo như , tất cả là do trong nhà nuông chiều.
sợ quản gia lén điều tra lưng gây thêm rắc rối, vội đáp: “Cháu đ.á.n.h đấy.”
Quản gia ho khan vài tiếng: “Thì là cô nhóc Lâm Tịch đ.á.n.h, coi như chú gì.”
Trần Hoán thấy cuối cùng mới chuyện, lập tức tranh thủ đưa mặt thương tới gần .
Vô cùng đáng thương : “Tịch Bảo, mặt đau quá, thổi cho nhé?”
duỗi tay đẩy mặt .
như chú ch.ó lớn vùi đầu vai nũng: “Tịch Bảo, Tịch Bảo, quan tâm xíu mà.”
Tiếng của quản gia từ phía truyền tới khiến ngượng đỏ cả tai.
“Trần Hoán, buông em .”
“Tịch Bảo, cuối cùng em cũng chịu chuyện với .”
5.
Xe tới biệt thự lớn nhà họ Trần, Trần Hoán liền kêu dừng .
Anh ở nhà tối nay.
Quản gia hề cảm thấy kinh ngạc: “Vậy bữa tối, chú bảo đầu bếp tới nhà tiểu thư nhé?”
“…” Trần Hoán định đồng ý nhưng chợt nghĩ tới điều gì đó bèn đổi: “Không cần phiền phức , xong mang qua đây là .”
Quản gia vui vẻ hớn hở rời .
lườm Trần Hoán một cái: “Em đồng ý cho ở đây ?”
“Tịch Bảo, chỉ là sợ bố thấy vết thương mặt làu bàu ngừng thôi mà. Em cho ở nhờ một đêm ?”
Miệng thì xin cho ở nhờ nhưng tay chút khách sáo mở cửa nhà bằng dấu vân tay của .
Ai bảo hai nhà chúng là hàng xóm cơ chứ, cái duyên phận ngược dòng thời gian trở về khi chúng còn trong bụng .
Năm đó cả hai nhà đồng thời t.h.a.i và sinh con cùng lúc.
Trần Hoán đời 15 phút, từ tấm bé dựa điều để ép gọi bằng .
Mặc dù tuổi tác ngang nhưng thứ đều một bước.
Còn ngạo mạn và vô lý tới mức phát khùng, từ nhỏ cảm thấy là của , chỉ cần bế về thì liền to.
Giống như chỉ cần tách hai chúng là như mất cả sinh mạng.
Vì thế nên hoặc là tới ở nhà , hoặc là tới ở nhà , chúng từng tách rời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cac-cap-doi-dien-ro/chuong-2.html.]
Những năm gần đây, khi khôn lớn, bố dồn tâm trí việc nghiên cứu khoa học, thường là mấy tháng hoặc nửa năm mới về nhà một .
gần như chỉ ở nhà họ Trần, hiếm khi về nhà.
Lần gần nhất chúng ở riêng ở đây là khi thi đại học xong, Trần Hoán tỏ tình với .
Sau khi đồng ý ở bên , càng trở nên bạo dạn, luôn khám phá những điều b.í ẩ.n của cơ thể .
luôn đáp ứng, ngay cả hôn cũng dừng ở mức độ .
Khai giảng đầy một tháng, dường như nhịn nổi nữa.
Cửa mở , Trần Hoán ép cửa.
6.
“Tịch Bảo, em bảo để hôn thoải mái mà.”
Đôi mắt sâu thẳm, như cái móc câu lấy .
“Anh hôi c.h.ế.t , mau tắm .” chê bai và đẩy .
Anh kéo áo thể thao lên ngửi thử, đó giảo biện chọc cái trán : “Hôi chỗ nào hử, rõ ràng đây là mùi hormone đàn ông mà.”
“3…”
Thấy bắt đầu đếm ngược, Trần Hoán vẻ đầu hàng: “Đi, , , ngay đây.”
Khi Trần Hoán trở , chỉ mặc một chiếc quần đùi thể thao, tóc ướt kịp lau khô.
Mái tóc rủ xuống che lấp vài phần kiêu ngạo của , những giọt nước lăn tăn từ tóc nhỏ xuống cơ bụng rắn chắc mang theo sức quyến rũ kì lạ.
Lúc mới thực sự cảm nhận cái mà Trần Hoán gọi là hormone đàn ông.
“Tịch Bảo, hôi xíu nào, cho hôn .”
Anh chống tay lên sofa, vòng tay ôm lòng.
“Anh xuống , em lau tóc cho .”
cúi đầu chui khỏi vòng tay , ấn xuống.
Mới dùng khăn lau vài cái kéo lên đùi.
“Tịch Bảo, chờ nữa.”
Bàn tay to của giữ c.h.ặ.t gáy , những nụ hôn dày đặc rơi xuống.
Khác với những nụ hôn như chuồn chuồn chạm nước khi , hôn mạnh bạo hơn nhiều.
Dường như con trai bản năng bẩm sinh trong chuyện , dù còn vụng về nhưng vẫn tuân theo cảm tính chiếm đọat lấy.
Tựa như hôn, như l.i.ế.m, như c.ắ.n dễ dàng khiến đầu óc trống rỗng, chỉ thể bám víu lấy vai .
“Tịch Bảo, mở miệng.”
Toàn mềm nhũn, trái tim như tan chảy ngay cả suy nghĩ cũng chậm .
Anh lùi một chút, vuốt ve bờ môi của : “Em bé ngoan, mở miệng để yêu hôn em nào.”
mơ màng mở miệng, chiếm lĩnh , giờ đây chỉ trái tim mà cả môi và đầu lưỡi cũng tê dại.
Bàn tay nóng rực của luồn áo , mới chạn eo thì đột nhiên cửa vang lên tiếng gõ.
sợ tới mức giật đẩy .
Trần Hoán cau mày, vui mở cửa.
Người giúp việc mang bữa tối phòng ăn.