Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều - Chương 14: Sợ hãi

Cập nhật lúc: 2025-08-26 05:57:40
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LZgPqoVWv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 14: Sợ hãi

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种 

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

 

Tang Yên vẫn nhớ chuyện mặc y phục mới để cho tên cẩu Hoàng đế xem.

Nàng cảm thấy cực kì thích, nên cứ lữa mãi, đến tận hoàng hôn mới miễn cưỡng tới Thanh Tâm điện.

Trong điện, tiếng tấu nhạc du dương dễ .

Hoàng đế đang xem tấu chương.

"Tham kiến Hoàng thượng!"

Tang Yên quỳ xuống dập đầu, lời nịnh nọt: "Hoàng thượng vạn an."

Không hồi đáp.

Cẩu Hoàng đế như thể thấy, vẫn giữ tư thái nhàn nhã xem tấu chương.

Tiếng nhạc bỗng ngừng hẳn.

Bùi Mộ Dương đang ở cửa đuổi hết ngoài.

Trong điện lặng ngắt, khiến rợn cả sống lưng.

Tang Yên cảm thấy tên Hoàng đế cố ý, nên chỉ yên lặng quỳ, dám thêm.

Chủ yếu là vì nàng cũng chẳng nên gì.

Hoàng đế tâm tư thâm sâu khó dò, mà nàng đang ở thế yếu tuyệt đối, chỉ thể thuận theo tự nhiên, tình huống mà hành sự.

Nàng tin sẽ để chờ lâu.

Quả nhiên.

Hạ Doanh nhanh lên tiếng, giọng âm dương quái khí: "Trẫm còn tưởng ngươi quý nhân nhiều việc nên quên mất. Trẫm chuẩn cho mời ngươi đến đây đấy."

Lúc , vẫn thèm ngẩng đầu nàng.

Tang Yên châm chọc, thấy cố ý như , trong lòng căng thẳng, vội lành: "Hoàng thượng hiểu lầm . Thần nữ nghĩ Hoàng thượng bận rộn quốc sự, dám tùy tiện tới quấy rầy."

Hạ Doanh há đây là lời dỗ dành?

Hắn nhướng mắt liếc nàng một cái, nửa nửa : "Ngươi cũng quan tâm nhỉ. Vậy trẫm nên ban thưởng cho ngươi ? Ban cái gì thì cho ngươi?"

Ngón tay chạm trán, vẻ suy tư.

Tang Yên lập tức dự cảm , liền vội vàng : "Không công thì nhận lộc, thần nữ gì, dám cầu ban thưởng?"

"Thế thì ngươi chút gì ."

Hạ Doanh như thể chờ đúng câu , bật : "Lại đây. Mài mực cho trẫm."

Tang Yên: ". . ."*

lầm.

Cái đầu cẩu Hoàng đế xoay nhanh quá, nàng đối thủ.

Chỉ thể cam chịu phận bước lên mài mực.

Ngồi ngay bên tay .

gần quá.

Cũng may mà bàn khá dài, nên nàng cầm nghiên mực sang tận đầu bàn bên để mài.

"Ngươi đang gì?"

Hạ Doanh cau mày, khó hiểu hành động của nàng.

Tang Yên giải thích: "Cách xa ba bước. Hoàng thượng, ngài quên ?"

Hạ Doanh chợt nhớ tới bệnh kín của , quả thực cách nữ nhân ba bước, .

Một lúc lâu , mới nhếch môi giễu: "Ngươi đúng là nhớ dai."

Đến bản còn quên giữ cách với nữ nhân.

Vậy mà nhớ rõ như , nàng ở gần đến thế ?

Tang Yên khó chịu, liền vội vã nịnh: "Chuyện liên quan đến Hoàng thượng, thần nữ dám sơ suất?"

mặt , nàng quá mức cẩn thận dè dặt.

Thực , tất cả gặp đều như .

Hạ Doanh phát hiện, thích nàng phản ứng giống như những khác. Hắn bèn : "Không . Dù ngươi sơ suất, trẫm cũng sẽ trách ngươi."

Từ giây phút đầu tiên thấy nàng, dành cho nàng quá nhiều ngoại lệ.

Nếu Tang Yên thật sự là nữ nhân thời cổ, chỉ e là nhân cơ hội trèo cao .

Khổ nỗi nàng đến từ hiện đại, phim cung đấu "tẩy não", nên và Hoàng cung như rắn độc thú dữ, tránh còn kịp.

"Hoàng thượng nhân từ, thần nữ thấy sợ hãi."

Nàng vẫn giữ nguyên thái độ cung kính dè chừng.

Hạ Doanh thấy , bồi dưỡng cho nàng thêm can đảm thì từ từ, thể gấp, liền đổi đề tài: "Xem tấu chương ."

Hắn đẩy tấu chương sang mặt nàng.

Không chờ nàng từ chối, : "Trẫm miễn tội cho ngươi. Không thoái thác."

Tang Yên: ". . ."

Đành xem.

Nội dung là Ngự sử đại phu Phùng Dực vạch tội quan lớn vùng Cát Châu là Tạ Toại, lạm dụng cực hình, trái đạo quan phụ mẫu, đề nghị lập tức cách chức điều tra.

. . .Tạ Toại kẻ bạo ngược chuyên quyền, hiếu sát thành tính. Nửa tháng , chê cảnh hành hình đủ hoành tráng, liền gom bộ phạm nhân giam ở các huyện thuộc địa hạt, c.h.é.m đầu tập thể, m.á.u chảy suốt mười dặm dứt. . .

Tang Yên đoạn văn , dám nghĩ đến cảnh tượng đó.

Quá tàn nhẫn, m.á.u tanh đến ghê .

“Ngươi xem, ý kiến của ngươi thế nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ca-nuoc-cau-ta-sinh-nhai-con-cho-hoang-de-benh-kieu/chuong-14-so-hai.html.]

Hạ Doanh nàng, ánh mắt dịu hơn chút, còn mang theo vài phần khích lệ: “Trẫm tha tội cho ngươi.”

Tang Yên , vẫn cẩn trọng: “Hoàng thượng, thần nữ thiển cận nông cạn, thật sự chẳng ý kiến gì.”

Nàng cái riêng, nhưng .

Ở thời cổ, nữ nhân bàn chuyện chính sự là tội lớn.

Huống chi, nàng càng tự dưng nhảy màu thu hút sự chú ý của Hoàng đế.

Hạ Doanh hiểu nội tình, nhưng cũng ép nàng trả lời, cau mày hỏi:  “Không ? Phụ ngươi tiến cử gã lên quan đấy.”

Tang Yên: “. . .”

Có ý gì đây?

Ám chỉ nàng nên giúp ?

quan viên kiểu đó, quả thực đáng trị tội mà!

Máu chảy mười dặm ngừng, thì g.i.ế.c bao nhiêu phạm nhân ?

Mà trong đó, bao nhiêu thật sự đáng chết?

Cái thế giới coi dân như cỏ rác , gặp thêm hình pháp tàn khốc, đúng là ngày tháng để con sống!

“Hoàng thượng minh thần võ, tin chắc ngài tự quyết định riêng.”

Tang Yên vài câu khách sáo, chính nàng cũng là vô nghĩa.

còn cách nào khác .

Trong mắt nàng, bản nữ chính của truyện xuyên , dã tâm lớn như . Nàng chỉ giữ , an một kẻ qua đường trong thế giưới .

“Thế ngươi nghĩ trẫm sẽ quyết như thế nào?”

Hạ Doanh nàng , nụ mang theo vài phần cố ý.

Hắn rõ nàng đang giấu tài, nhưng cho phép.

Tang Yên hiểu tâm tư của , đôi mắt rũ xuống, trong giọng lộ vài phần bất lực: “Thần nữ dám đoán thánh ý.”

“Trẫm , thứ cho ngươi vô tội.”

Hắn phát hiện chính lặp lặp câu nhiều , dần mất kiên nhẫn, giọng điệu càng nặng: “Tang Yên, thoái thác.”

Tang Yên: “. . .”

Xem nếu thì cái vị cẩu Hoàng đế còn dây dưa mãi.

Được thôi.

Nói thì .

Ai sợ ai chứ.

“Hoàng thượng là minh quân, tất nhiên đạo lý ân uy song hành. Vị quan đồ sát phạm nhân, tuy tác dụng răn đe g.i.ế.c gà dọa khỉ, nhưng đối đãi với dân chúng, vẫn nên lấy giáo hóa chính.”

Nàng quan điểm của , đồng thời ngầm ám chỉ “kết luận” mà hoàng đế , chính là bất mãn với vị quan đó.

“Nói sai.”

Hạ Doanh yêu cầu cao đối với Tang Yên, chỉ cần nàng dám mở miệng, thế là đủ .

Còn lời lẽ , cũng trong dự đoán của , đạo lý, nàng đúng là một khối ngọc thô mài dũa.

Hắn vui mừng vì phát hiện một viên ngọc đáng để mài giũa, liền khích lệ: “Vậy thử xem nên xử phạt thế nào?”

Tang Yên , mở miệng thì thể qua loa. Dù cũng liên quan đến tiền đồ và mạng sống một con .

Nghĩ ngợi chốc lát, nàng thận trọng hỏi: “Xin hỏi Hoàng thượng, vì phái vị quan đó đến Cát Châu? Hoặc là, trị an Cát Châu hiện giờ ?”

Mọi chuyện quả ắt nhân.

Nàng cần nhiều tin tức hơn, cảnh, nàng tiện đánh giá.

Hạ Doanh ngờ nàng truy vấn ngọn nguồn, bất ngờ xen lẫn vui mừng, trong ánh mắt che giấu nổi sự tán thưởng: “Hỏi . So với nhiều đại thần, ngươi còn trách nhiệm hơn.”

Hắn khen một câu, rõ chi tiết: “Cát Châu giáp với Bắc Kỳ quốc, nơi đó hai nước giao lưu thường xuyên, văn hóa hỗn loạn, dân phong hung bạo, tặc phỉ hoành hành, còn gian tế địch quốc xâm nhập lấy tình báo trong nước. Hai đời Châu quan đều c.h.ế.t bất đắc kỳ tử. Tạ Toại xuất nghèo khó, ghét ác như thù, thủ đoạn thiết huyết, phong thái giống trẫm lúc trẻ. Thế nên trẫm mới phái đến Cát Châu.”

Thì .

Tang Yên đổi thái độ: “Nếu theo lời hoàng thượng, thì Tạ đại nhân hẳn là công trị loạn.”

Hạ Doanh lắc đầu: “Có công trị loạn, nhưng nơi man di vẫn cần giáo hóa. Lấy bạo chế bạo, tuy hiệu quả tức thời nhanh nhất, nhưng kế lâu dài.”

Tang Yên thuận nước đẩy thuyền: “Hoàng thượng minh.”

Hạ Doanh đang cầm bút các biện pháp xử trí tấu chương, ngẩng đầu lên nàng một cái, mỉm : “Ngươi cũng thông minh. Sau cần che giấu mặt trẫm.”

Tang Yên: “. . .”

Cảm giác như thứ đều cẩu Hoàng đế thấu.

Nàng như c.h.ế.t lặng đáp: “Thần nữ sợ hãi.”

Hạ Doanh khẽ : “Sợ cái gì? Nói , để trẫm hốt thuốc đúng bệnh.”

Tang Yên sợ chính là cái xã hội phong kiến chuyên chế , sợ phận quân chủ chí tôn của .

điều đó thể thẳng.

Nàng chỉ thể hạ mắt xuống để đối mặt: “Hoàng thượng rõ còn cố hỏi.”

Hạ Doanh dùng ánh mắt sắc bén nàng: “Nếu trẫm là rõ còn hỏi, thì ngươi chính là cố ý sai phạm.”

Tang Yên: “. . .”

Lại cẩu Hoàng đế chặn họng.

“Thần nữ sợ hãi.”

“Câu sắp thành câu cửa miệng của ngươi .”

Hắn châm chọc, bất ngờ đổi đề tài: “Ngươi mặc y phục mới, vẫn trang điểm mộc mạc thế?”

Tang Yên mặc váy hồng phấn xen trắng, tóc dài buông xuống, chỉ buộc bằng một dải lụa trắng, đeo trang sức, cũng chẳng tô son, may nhờ nhan sắc trời sinh nên thêm vài phần trong trẻo lạnh lùng xuất trần của tiên nữ.

Ban đầu, Hạ Doanh còn vì vẻ lạnh nhạt mà ngẩn ngơ, giờ thấy nó tạo cảm giác xa cách, mà thích loại cảm giác .

, đợi Tang Yên đáp , mà như bừng tình hiểu tự hỏi tự trả lời: "À, trách trẫm sơ sót, quên sai chế tạo vài bộ trang sức cho ngươi." 

Tang Yên lập tức thấy gánh nổi ân huệ , liền khéo léo từ chối: “Thần nữ thích sự giản dị.”

Hạ Doanh liền cau mày, giọng đột nhiên lạnh xuống: “Nếu trẫm thích thì ?”

Loading...