Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều - Chương 13: Vinh nhục
Cập nhật lúc: 2025-08-25 10:38:44
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Uw8rOeVOM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 13: Vinh nhục
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
Hạ Doanh nữ nhân sợ đến choáng vàng , khẽ cau mày, môi mỏng hé , buông ba chữ: "Không tiền đồ!"
Nếu kẽ, sẽ phát hiện giọng đơn thuần là chê bài, mà còn lẫn chút cưng chiều.
Sau khi Tang Yên tiền đồ tỉnh dậy, phát hiện nàng vẫn còn ở trong Thanh Tâm điện.
Chỉ là nàng đất, mà là một cái nhuyễn tháp.
Nàng thoáng qua nơi vũ nữ tự sát, dọn dẹp sạch sẽ còn một chút vết màu nào, nhưng dường như trong khí vẫn còn mùi m.á.u tanh mơ hồ.
Làm cho khác buồn nôn.
"Sợ đến choáng váng ?"
Giọng nam quen thuộc mang theo hàm ý mỉa mai.
Tang Yên tiếng sáng, thấy Hoàng đế đang chiếc ghế cách đó xa, chằm chằm nàng chớp mắt.
"Hoàng thượng. . ."
Nàng gọi một tiếng khẽ khàng, tỏ vẻ yếu ớt: "Thần nữ thật sự dọa sợ ."
Đó là một sinh mạng đang độ tuổi nhất. .
Cứ như mà .
Quá đáng tiếc.
Hạ Doanh hiểu tâm tư trong lòng nàng, lặp ba chữ : "Không tiền đồ."
sự cưng chiều rõ ràng hơn hẳn .
Hắn xong câu liền qua Bùi Mộ Dương đang bên cạnh.
Bùi Mộ Dương lập tức cầm lấy chén thuốc bàn, đưa tới: "Tiểu thư, thuốc vẫn còn ấm, mời dùng."
Tang Yên nước thuốc màu đen sẫm, cau mày hỏi: "Đây là cái gì?"
“An hồn thang.”
Người trả lời là Hạ Doanh.
“Uống hết .”
Ngữ khí của ôn nhu mà bá đạo.
Tang Yên thấy rùng , vội : “Thần nữ cảm thấy đỡ nhiều , cần uống .”
“Phải uống.”
Hắn nhướng mày một cái, giọng điệu lập tức biến thành cứng rắn lệnh.
“Tiểu thư vẫn nên uống .”
Bùi Mộ Dương đúng lúc mỉm , Hạ Doanh giải thích: “Ngự y , tiểu thư kinh sợ, tỉnh nhất định uống một bát An hồn thang, nếu dễ chứng thất hồn.”
Tang Yên: ". . ."
Chứng thất hồn là cái quỷ gì?
Nghe thôi thấy đáng sợ.
Nàng hai chủ tớ đánh xoa, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn uống xuống.
Vừa đắng ngọt.
Mùi vị kỳ lạ vô cùng.
“Đa tạ.”
Nàng thuận miệng cảm ơn.
câu giống như với Bùi Mộ Dương.
Hạ Doanh vui, trách móc: “Đồ vô lương tâm.”
Tang Yên: " . . ."
Tang Yên thở dài trong lòng, chịu khổ bò xuống giường, tới mặt , quỳ xuống, ngoan ngoãn : “Thần nữ cảm tạ Hoàng thượng ban thuốc.”
Hạ Doanh hài lòng, nhưng cho nàng dậy, ngược còn tính sổ: “Trẫm sai cho ngươi mấy bộ y phục, đưa sang năm bộ, tại mặc? Không thích?”
Hắn hỏi, nhưng chờ nàng đáp, ngữ khí chợt lạnh : “Nếu thích, trong Thượng y cục cũng cần tồn tại nữa.”
Tang Yên: “. . .”
là bạo quân!
Vừa mới ám sát, sống khiêm tốn một chút ?
Nàng nào dám thích, đành bịa một lý do: “Thần nữ quên mất. Vừa Hoàng thượng triệu kiến, dám chậm trễ, liền vội tới đây.”
“Thật chứ?”
Hắn ít nhiều đoán tâm tư nàng: “Chẳng lẽ là mặc?”
Tang Yên: “. . .”
Mệt mỏi quá mất.
Nói chuyện với tên cẩu Hoàng đế , lúc nào cũng căng thẳng thần kinh, thật sự mệt mỏi. “Sao thể chứ?”
Nàng gượng gạo : “Thần nữ còn từng thấy qua y phục nào đến , đến mức nỡ mặc ngoài.”
Hạ Doanh nàng lấy lòng chọc cho vui vẻ, : “Có gì mà nỡ? Dù mỗi ngày ngươi một bộ, trẫm cũng đáp ứng .”
Nói , sang Bùi Mộ Dương, hạ lệnh: “Đi, mang hết tới đây. Trẫm xem Thượng y cục lười biếng .”
Tang Yên: “. . .”
Đây rõ ràng là kiểm tra Thượng y cục việc qua loa .
Rõ ràng là nàng mặc cho xem!
Xác định .
Cẩu Hoàng đế y hệt mấy nam chính bá đạo trong tiểu thuyết, thích phụ nữ quần áo cho xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ca-nuoc-cau-ta-sinh-nhai-con-cho-hoang-de-benh-kieu/chuong-13-vinh-nhuc.html.]
Haiz.
Không thể ở đây !
Thay đổi y phục mà lý do gì, nếu truyền ngoài, chẳng danh tiết nàng sẽ hủy ?
“Hoàng thượng!"
Nàng vội vàng lên tiếng ngăn : “Đừng để lấy. Ngày mai thần nữ sẽ mặc, mặc tới cho xem, ?”
Câu cuối cùng, giọng mềm mại đến tận xương tủy.
Hạ Doanh giật , gật đầu: “Bình .”
Tang Yên thấy , vội dậy, nhanh chóng chuyển đề tài: “Hoàng thượng, chuyện nữ thích khách . . . liên quan đến mệnh cách của thần nữ ?”
“Sợ gì? Có trẫm che chở ngươi. Kẻ nào dám vọng ngôn, trẫm sẽ khiến hối hận vì mở miệng.”
Câu vô cùng ngang nguược.
Lần đầu tiên Tang Yên cảm nhận sự sung sướng của Hoàng quyền.
“Thần nữ tạ ơn Hoàng thượng che chở.”
Lần , nàng thật lòng cảm thấy ơn.
Hạ Doanh cảm nhận sự chân thành, cực kỳ vui mừng, cũng dễ chuyện hơn hẳn: “Hôm nay ngươi kinh sợ, cần bồi trẫm chơi cờ nữa, về nghỉ ngơi .”
Tang Yên cầu còn , vội vàng : “Thần nữ tạ ơn Hoàng thượng quan tâm. Thần nữ xin cáo lui.”
Hạ Doanh nàng rời sảng khoái như , chút nỡ để nàng .
Kỳ thực để nàng ở đây nghỉ ngơi cũng ảnh hưởng gì.
Chỉ là tra tấn phạm nhân, khó tránh khỏi việc thấy máu.
Mà nàng là một nhát gan.
Thôi .
Sau sẽ từ từ rèn cho lá gan cho nàng.
“Gọi của Thận hình ti lăn đây.”
“Vâng.”
*
Tang Yên về thiên điện của Nguyệt Tang điện.
Từ miệng Thu Chi, nàng Tang Nhược Thủy Thái Hậu ban thưởng cho nhiều thứ.
Xem Thái hậu vẫn thích nàng .
Chắc chắn chẳng mấy chốc sẽ bắt đầu hành động.
Quả nhiên đúng như .
Buổi chiều Tang Nhược Thủy tới tìm nàng tâm sự:“Nghe tửu lượng của Hoàng thượng , một e là khó chuốc say , tỷ tỷ, tỷ nhất định giúp một tay.”
Tang Yên vốn dính chuyện của hai bọn họ, uyển chuyển từ chối: “Ta cũng uống rượu. Làm giúp ngươi ? Hơn nữa, mệnh cách , nên tới gần Hoàng thượng. Hôm nay Hoàng thượng còn ám sát, ngươi ? Nếu kẻ tâm lợi dụng, . . ."
Đến bây giờ, mỗi khi nhớ chuyện buổi sáng, lòng nàng vẫn còn hoảng hốt.
Tang Nhược Thủy chẳng để tâm: “Tỷ tỷ đừng sợ. Hoàng thượng lệnh cho Thận hình ti điều tra kĩ lưỡng. Trong cung ai chẳng thủ đoạn của Thận hình ti? Tin rằng chẳng mấy chốc sẽ tìm kẻ loạn. Huống chi Hoàng thượng là chân long thiên tử, thể sợ mệnh cách của tỷ? Hơn nữa Hoàng thượng còn , nếu ai dám chê trách tỷ tỷ, lập tức g.i.ế.c tha. Tỷ Hoàng thượng chống lưng, sợ gì nữa?”
Tang Yên: ". . ."
Kiểu đem tất cả ký thác sự sủng ái của Hoàng đế thế , thật sự quá nguy hiểm!
Nàng âm thầm cảnh giác, ngoài mặt cố ý : “Ta sợ chính sẽ yêu Hoàng thượng, tranh đoạt với ngươi. Vạn nhất khi chuốc say , cũng leo lên long sàng thì ?”
Tang Nhược Thủy thốt một câu kinh : “Vậy thì cùng .”
Tang Yên: ". . ."
Điên !
Điên !
Cái mức độ !
Nàng sợ thật : "Ngươi . Ta yên tĩnh."
"Tỷ tỷ cứ suy nghĩ cho kỹ."
Tang Nhược Thủy thêm gì, chỉ là khi rời còn giở trò tình : "Chúng là ruột thịt, tất nhiên vinh nhục cùng ."
Tang Yên: " . . ."
Cảm ơn.
Ta từ chối.
*
U Lan hiên
Ánh hoàng hôn dịu dàng xuyên thẳng qua cửa sổ, chiếu lên Lan Quý phi Chu Tĩnh Lan.
Nàng đang quỳ , chuyên tâm luyện chữ giấy Tuyên Thành.
Hạ. . .Doanh. . .
Từng nét từng nét, chan chứa tình cảm, đều rơi xuống đầu bút.
Bất chợt, Minh Đào vén rèm châu bước nhanh , ghé tai thì thầm mấy câu.
"Các nàng thật sự như thế?"
Chu Tĩnh Lan kinh ngạc đến mức cầm nổi bút lông.
Bút lông rơi xuống giấy Tuyên Thành, để một vết mực đen to tướng, hỏng cả dòng chữ.
Nàng cũng chẳng để ý, gương mặt vì tức giận mà trắng bệt: " là hổ! Các nàng dám thế! Đó là Hoàng thượng cơ mà!"
Minh Đào cũng phẫn nộ hùa theo: " ! Hai tỷ thật trơ trẽn, cố ý cấu kết, ỷ sủng sinh kiêu, ý đồ loạn hậu cung. Nương nương, chúng mau tố cáo với Hoàng thượng!"
"Không !"
Chu Tĩnh Lan đặt tay lên n.g.ự.c để bình tâm trái tim đang hoảng sợ chậm rãi : "Ngươi cũng , bọn họ ỷ sủng ái, chúng . . . đối thủ. Hơn nữa Hoàng thượng mới hạ chỉ, cấm nghị luận về ả nữ nhân ."
Minh Đào sốt ruột toát mồ hôi: "Thế giờ chúng ? Chẳng lẽ cứ để mặc họ sủng ái ?"
Chu Tĩnh Lan cúi đầu cái tên dở tờ Tuyên Thành, im lặng đáp.
Một lúc lâu , một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu nàng: "Hay là. . . chúng cũng học theo? Tranh thủ một bước. . ."