Người ba tuổi lớn, tám tuổi già, từ bé ngu tính, lớn lên chỉ vì giữa hai chân thêm một thứ, mà thành đóa bạch liên hoa ?
kéo tay chị dâu thẳng ngoài: “Đi, chị dâu, chúng đến nhà lãnh đạo của hỏi cho lẽ, cô thực tập sinh rốt cuộc là chuyện gì.”
“Là chúng vu oan cho , chính chuyện mờ ám, cứ hỏi là ngay!”
Mẹ cuống đến mức nước mắt rơi lã chã: “Nếu con dám , sẽ đ.â.m đầu c.h.ế.t ngay trong nhà hàng của con, xem con còn ăn kiểu gì nữa!”
“Anh con bò lăn bò lê bao nhiêu năm mới cơ hội thăng chức, nếu con dám hủy hoại nó, cả đời sẽ bao giờ tha thứ cho con!”
Thế nhưng từ lâu còn là cái thùng rác hứng chịu cảm xúc tiêu cực của bà như thuở nhỏ nữa, cũng còn là cô bé bà trói buộc danh nghĩa tình yêu.
lớn, rõ sự trọng nam khinh nữ của và bố, cũng thấu sự ích kỷ lạnh bạc của trai.
Kẻ phụ bạc chân tình, lấy tư cách gì mà sống yên an nhiên?
10
dừng bước, cứ kéo chị dâu ngoài.
Anh trai mắt đỏ ngầu, túm lấy cánh tay chị dâu: “Hà Hà, em nghĩ đến Hạo Thiên , nếu bại danh liệt thì lợi gì cho con chứ?”
Thấy uy h.i.ế.p nổi , liền ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay , cho .
Chị dâu mỉa: “Bây giờ thể cho , cô thực tập sinh là thế nào chứ?”
Anh trai nhắm mắt : “Đều là con đĩ đó quyến rũ ! Em mà, lúc đó Hạo Thiên bệnh, mỗi ngày đều sống như mất hồn, cô quan tâm hỏi han, nấu canh, mang đồ ngọt đến cho . Anh chỉ phạm sai lầm mà đàn ông đời ai cũng thể phạm thôi! Anh ngờ cô thai!”
“Cả mười vạn đó nữa, cũng là đưa cho cô để dàn xếp, tránh để cô tiếp tục em buồn nôn, cắt đứt với cô từ lâu ! Thật đấy!”
Chị dâu bật ghi âm điện thoại, giọng sám hối của trai lập tức vang vọng khắp đại sảnh: “Đều là con đĩ đó quyến rũ …”
Sắc mặt trai khựng : “Sao em ghi âm? Em gì?”
Chị dâu khẩy: “Chứng cứ thế , giữ cẩn thận ! Ngô Dũng! Ngày mai ký đơn ly hôn cho ! Nhà cửa tài sản đều thuộc về , con trai cũng thuộc về ! Nếu thì cứ chờ tung đoạn ghi âm khắp nơi !”
Mắt trai lập tức đỏ bừng, thể tin nổi: “Em gài ?”
Chị dâu hừ lạnh: “Cả nhà các gài bao nhiêu , gài các một thì nào?”
Mẹ đẩy một cái: “Con còn đực đó gì, mau giúp con cướp điện thoại !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ca-nha-xem-toi-la-cai-vi-tien-de-nuoi-anh-trai/7.html.]
À, thì còn ngẩn thật.
lập tức chắn mặt chị dâu, tránh để chị vì yếu sức mà chịu thiệt.
Mẹ phát điên lên, bà liếc bố đang Trình Trừng khống chế, nhíu c.h.ặ.t mày chộp lấy cây chổi đặt cạnh cửa, lao về phía chị dâu: “Giang Hà! Đàn ông nào mà chẳng phạm sai lầm? Con cứ nhắm một mắt mở một mắt cho qua , con trai thăng chức tăng lương, cháu trai tìm việc , chẳng lẽ còn thiếu ngày tháng của con ?”
“Bây giờ con còn loạn mấy chuyện , hối hận cũng muộn . Xóa đoạn ghi âm , ngoan nào.”
thật sự cạn lời.
“Chính vì che chở, Ngô Dũng mới biến thành bộ dạng hèn nhát vô dụng như bây giờ! Còn đàn ông nào mà chẳng phạm sai lầm, ai còn tưởng cũng là đàn ông chứ!”
Anh trai nhân lúc mất tập trung, lách lao đến chỗ chị dâu đang cầm chổi đ.á.n.h tới, định giật điện thoại của chị, nhưng vì vững nên cả ngã ập .
Đầu đập mạnh xuống sàn, chị dâu sợ đến ngây , cả đại sảnh còn hỗn loạn thôi, giờ chỉ còn tiếng ghi âm trong điện thoại chị dâu lặp lặp !
Bố sức vùng khỏi tay Trình Trừng: “Gọi cấp cứu !”
Bệnh viện.
Anh trai ngã đè lên nên gì nghiêm trọng.
lớn tuổi, còn chấn thương đầu, vẻ mặt bác sĩ vô cùng nghiêm trọng: “Tình trạng bệnh nhân khả quan, nhà mau ch.óng đóng viện phí, chúng cần nhiều loại xét nghiệm và điều trị cho bệnh nhân.”
Thế nhưng bác sĩ thông báo đến ba , trai vẫn im nhúc nhích.
Bố đẩy một cái: “Đi đóng tiền ! Mẹ mày ngã như nhẹ! Thời gian là mạng sống, mày còn chần chừ cái gì?”
Thế nhưng chỉ chăm chăm : “Hà Hà mới chuyển cho Vân Vân năm vạn, viện phí là Vân Vân trả!”
Bố mặt xám như tro bước đến chỗ : “Vân Vân, đó là sinh con , nuôi con lớn! Bà đang cần cấp cứu!”
xòe tay: “Tiền sính lễ của con, cộng với tiền viện phí đây con cho vay, cả những khoản bao năm qua con âm thầm và công khai bù đắp cho nhà , cộng còn hơn năm mươi vạn.”
“Đám tiền đó các đều đưa hết cho trai, bây giờ cần cấp cứu mới sang tìm con ? Muộn ! Các tìm ai, thì cứ đến chỗ đó mà lấy tiền.”
11
Cuối cùng trai vẫn đóng viện phí.
Đợi đến khi chị dâu đón Hạo Thiên từ sân bóng về, vì cấp cứu chậm trễ mà trở thành thực vật.