Lúc đó còn nhỏ, hiểu ẩn ý trong lời bà, ngược còn thấy chính là chỗ dựa của .
từng cho rằng để tâm nhất là , rằng bà ghét sự lười biếng và vô dụng của bố với trai, nên nhất định giỏi giang hơn họ mới .
Cứ như , đến Tết giúp bà dọn nhà gói sủi cảo, khách đến thì tất bật cùng bà trong bếp.
Ngay cả khi thi đại học điểm cao, học bổng do khu phố trao tặng, cũng đưa hết cho bà: “Mẹ, cầm tiền mua hai bộ quần áo mới, mua thêm một cái vòng vàng. Thím Ngưu ở cạnh nhà ngày nào cũng khoe khoang mặt , nhà cũng kém gì ai.”
tiền đó, cộng với khoản dành dụm của , đem trả để mua cho trai một căn nhà ở huyện.
Thấy hiểu, bà cúi đầu thấp giọng: “Vân Vân, ở làng , cha ai cũng mua nhà cho con trai. Bố con thì chẳng trông mong , bản lĩnh, tích cóp bao năm vẫn đủ tiền đặt cọc. May mà con giỏi, thì ngoài cũng chỉ trỏ chê là vô dụng.”
Tiếng c.h.ử.i của chị dâu kéo trở về thực tại: “Đồ già c.h.ế.t tiệt, bà cút đây cho ! bảo dạo Vân Vân cũng thấy chướng mắt, hóa là bà già lưng bày trò hại !”
“Mồm bà bôi phân , há miệng là bừa? chuyện thất đức? Tiền sính lễ của Vân Vân, lén đem mua xe? còn là hả?”
Mẹ mắt đỏ hoe, tủi : “Vân Vân, đây chính là điều con ?”
Mẹ lúc nào cũng chỉ là phụ nữ nông thôn, bản lĩnh.
thấy bà bản lĩnh lớn lắm, rõ thương bà, nên cứ thế mà nắm thóp buông.
Chỉ tiếc là bà , trái tim dù nóng đến cũng ngày nguội lạnh.
Vì thẳng mắt bà, nở một nụ rực rỡ: “Mới thế thì là gì? Mẹ thao túng tâm lý con bao nhiêu năm nay, còn để chị dâu gánh tiếng bấy nhiêu năm, dù cũng cho bọn con một nơi để cho lẽ chứ.”
6
lúc , Trình Trừng kéo trai đến nhà hàng.
Sắc mặt đen sì: “Em rể, rốt cuộc gì? tối nay còn tiệc xã giao!”
Mẹ càng sụp đổ hơn.
Bà dám tin: “Từ khi nào con bảo Trình Trừng tìm con? Suốt thời gian luôn ở cạnh con mà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ca-nha-xem-toi-la-cai-vi-tien-de-nuoi-anh-trai/4.html.]
“À, ngay lúc chị dâu sẽ tìm , con tiện tay nhắn cho Trình Trừng một tin thôi. Mẹ xem, náo nhiệt thế , thể thiếu mất đóa sen trắng thuần khiết duy nhất là con ?”
Chị dâu thấy trai, lửa giận càng bốc cao.
Chị lao tới túm tóc : “Ngô Dũng, tự , tiền sính lễ đó rốt cuộc dùng ? Mẹ kiếp, hôm nay mới bà già nhà ở lưng oan uổng khác còn chớp mắt!”
Anh trai đầy vẻ bực bội: “Đủ ! Chuyện cũ rích bao nhiêu năm , còn nhắc gì?”
Mẹ giơ tay tát liên tiếp mặt : “Ngàn sai vạn sai đều là của , ăn khéo. Hà Hà, con đừng giận Ngô Dũng! Hôm nay là ngày vui của Hạo Thiên, chúng loạn thế để gì chứ?”
Bố cũng thở dài: “Thôi thôi, ồn ào đến đau cả đầu! Ngô Dũng, con đưa Hà Hà sân bóng đón Hạo Thiên cùng về nhà !”
“Vân Vân, con với Trình Trừng dọn dẹp nhà hàng , mai còn mở cửa ăn nữa! Không câu nhà hòa thì việc hưng thịnh ? Người một nhà sống với va chạm là chuyện bình thường, răng còn lúc c.ắ.n trúng môi mà!”
Mẹ thuận thế đẩy chị dâu cửa, bật vì tức.
“Các dám bước khỏi cái nhà hàng một bước, lập tức báo cảnh sát! Một đóng vai , một đóng vai , phối hợp ăn ý thật đấy?”
“Muốn là ? Còn cái gì mà nhà hòa thì việc hưng thịnh, tiền rượu tiền tiệc của ? Còn mười vạn Hạo Thiên nhập viện nữa?”
Vẻ mặt chị dâu vốn dịu xuống, lập tức trở nên đầy nghi hoặc: “Ngay ngày hôm Hạo Thiên qua cơn nguy hiểm, rút mười vạn tiền mặt giao cho mang trả cho em mà?”
Lời , sắc mặt của bố và trai đều trở nên cực kỳ kỳ lạ.
xòe tay: “Chuyện thì chị hỏi . Từ đầu đến cuối em nhận một đồng nào, để bù lỗ khoản đó, em còn bán cả xe.”
Trên mặt chị dâu như đổi đủ sắc màu: “Lý Thục Anh! Mười vạn đó ?! còn đang thắc mắc hai năm nay Vân Vân lạnh nhạt với Hạo Thiên hơn hẳn, dạo Hạo Thiên còn hỏi nó gì đắc tội cô . Hóa là bà già c.h.ế.t tiệt !”
“Mười vạn đó là tiền móc từ tiền thuê nhà ứng , bà giữ để mua quan tài gì mà trả cho Vân Vân?”
Mẹ lắp bắp, lúc thì trai, lúc bố, nhưng mãi vẫn đầu đuôi.
cảm giác như rơi thẳng hầm băng, lạnh buốt đến tận gan ruột.
“Mẹ! Hoàn cảnh khó khăn của con, con với mà! Mẹ còn từng ôm con một trận, nào là ‘ con bận công việc, chị dâu con nhất quyết chịu đưa, đây? Đứa nhỏ bệnh nặng, là bà nội mà giúp gì, chẳng lẽ còn đến tận cửa đòi nợ !’”