Ta nén cơn giận, thản nhiên đáp: "Phu quân, mau xem , chồng sinh cho chúng một ."
Vị phu quân nãy còn đang định kiếm chuyện với , xong mặt đen như đ.í.t nồi: "Cô cái... cái gì?"
Tưởng rõ, nhấn mạnh nữa: "Mẹ chồng sinh ! Mau, bế tiểu thư qua đây cho đại thiếu gia ngắm của nào!"
Dứt lời, ấn ngay "cục bột nhỏ" mới sinh lòng .
Phu quân bế chào đời, cả đờ đẫn , dường như u ám trong đời đều chữa lành trong tích tắc, mặt bỗng tỏa một thứ... hào quang đầy mẫu tính.
Chàng lẩm bẩm: "Đây là... của ?"
Phu quân bế lấy , nựng cọ má cái mặt nhỏ xíu của nó: "Ta ! Ta ! Từ nhỏ ao ước , giá mà và Bành lang cũng một đứa con chung thì mấy."
Nói xong, sang với ánh mắt đầy oán niệm, cứ như thể chính là kẻ tội đồ khiến con cái để vui vầy tuổi già bằng.
Ta thử dò hỏi: "Mẹ chồng tuổi cao, còn sức lực chăm bế trẻ nhỏ, là chúng bế đứa bé về nuôi, cứ bảo là do chúng sinh . Tuy con trai để kế thừa gia nghiệp, nhưng dù cũng là một mạng , thể bỏ mặc . Còn chuyện con trai, chúng sẽ bàn bạc kỹ ."
Ai ngờ phu quân nhất quyết chịu: "Không đời nào! Ta để đứa con hoang bước chân gia phả Tạ gia . Ngày mai cô lên chùa Pháp Hoa ngoài thành một chuyến, cứ vứt nó bên vệ đường ... bế ngược về, bảo là nhặt ."
Lúc , chồng đang mê man bỗng tỉnh dậy, đưa tay về phía phu quân: "Ngọc nhi..."
Phu quân bế đứa bé, lạnh lùng phất tay áo bỏ : "Dâm phụ! Bà giữ nữ tiết, bại hoại gia phong Tạ gia. Nể tình bà là đẻ của , chuyện trong nhà thể để lộ bên ngoài, kể từ hôm nay, hãy đóng cửa mà suy ngẫm lầm. Đợi hết tháng ở cữ, bà sẽ dọn gia miếu (chùa của dòng họ) xuống tóc tu, cả đời đừng hòng bước chân ngoài!"
Mẹ chồng mới sinh xong, cả mềm nhũn như sợi b.ún, suy sụp : "Ngọc nhi, là ruột của con mà, con thể đối xử với như thế!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ca-nha-cung-cam-sung-nhau/chuong-5.html.]
Hoa Tây Tử
Ta bên cạnh chêm : " đấy, đúng đấy! Đều là 'vụng trộm' cả, phu quân cũng cao quý hơn là bao . Phu quân rõ ràng là ghen tị vì sinh đẻ còn thì , nên mới chiếm đoạt cốt nhục của , bắt con ly tán đấy!"
Thế mà chồng chẳng thèm lĩnh hội tấm lòng của , còn mắng: "Tiện nhân! Đừng hòng ly gián tình cảm mẫu t.ử giữa và Ngọc nhi. Nó chỉ là nhất thời tức giận thôi, sớm muộn gì cũng tha thứ cho ."
Ồ, tình mẫu t.ử thật là cảm động thấu trời xanh! Con trai đối xử với bà như thế mà bà vẫn còn đỡ cho nó. Đàn bà mà, quả nhiên cứ một mụn con trai mới chịu .
Thế là lệnh phu quân, chăm sóc bà ở cữ chu đáo tiễn bà gia miếu tu hành. Còn , bế em chồng cổng chùa Pháp Hoa lượn một vòng, định bụng đóng kịch "nhặt trẻ bỏ rơi" để mang về con nuôi.
Ai dè, của đặt đứa bé xuống, khác "hớt tay " nhặt mất.
Người nhặt hạng xoàng, mà chính là Lão phu nhân của Định Viễn Hầu phủ. Luận vai vế, Tạ Ngọc còn gọi bà một tiếng Cô tổ mẫu.
Ta đó, khí bỗng trở nên vô cùng sượng trân.
"Cháu dâu Chu thị khấu kiến Cô tổ mẫu. À thì... cái đứa trẻ đó là cháu thấy đấy ạ."
Cô tổ mẫu vốn quý , vì sản nghiệp Tạ gia tay ngày càng phát đạt, hơn nữa bao giờ lơ là việc hiếu kính lễ nghĩa cho bà trong bốn mùa tám tiết.. Người ngoài ai chuyện Tạ Ngọc "hỏng", Cô tổ mẫu nắm tay bùi ngùi:
"Ta con lòng , nhưng con còn trẻ, sớm muộn gì cũng sẽ con của riêng thôi. Thúc phụ của con (con trai Cô tổ mẫu) hiếm muộn, chỉ một mụn con trai, đứa bé để nó nhận nuôi, sẽ là quận chúa của Trấn Bắc Hầu phủ chúng ."
Huhu, lúc chê đứa bé là phận nữ nhi là dối thôi, chứ thực là con gái cũng thích lắm. Với bản lĩnh và thủ đoạn của , dù là con gái cũng thể giữ nó trong phủ, thừa kế gia sản của Tạ gia.
Nuôi đứa bé một tháng, nảy sinh tình cảm thật sự, thậm chí cả tên gọi cũng nghĩ xong . "Cha thương con tính kế sâu xa", Tạ gia dù giàu nhưng chung quy cũng chỉ là thương gia bình thường, bì với hào môn hiển hách như Trấn Bắc Hầu phủ.
Ta suy tính , đành cắt đứt tình thâm: "Nếu cô tôt mẫu như , thì cháu dâu xin theo sự sắp xếp của Cô tổ mẫu. Được để mắt tới cũng là phúc phận của đứa bé ."
Huhu, phu quân ơi, cuối cùng thì đôi vẫn là... tuyệt tự !