Cả Nhà Cùng "Cắm Sừng" Nhau - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-14 12:25:40
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUniPXQN9I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta là phụ nữ tam tòng tứ đức, tiền tiêu một . Ví như tiêu sư họ Bành, mỗi tháng trả thêm cho một trăm lạng. Thay vì áp tiêu bán mạng, chi bằng "bán sức" cho phu quân còn hơn. Một trăm lạng đủ cho thuê mấy năm , khuyên đừng điều.

Còn tên vũ sinh của chồng là đào chính nên phí " sân" đắt, còn hy sinh khá lớn. Ta bao trọn ba tháng giá một ngàn lạng. Hắn cũng cầu tiến, hầu hạ chồng xong còn hầu hạ luôn cả . Đương nhiên là từ chối !

Ta là phụ nữ khắc cốt ghi tâm đạo hạnh vợ! Thế là tên vũ sinh đó hầu hạ , càng dốc sức hầu hạ chồng hơn nữa.

Thế , bà chồng gần bốn mươi tuổi của ... mang thai.

Lão đại phu đến chẩn mạch gần tám mươi tuổi, bắt mạch xong liền trẻ chục tuổi vì... sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.

"Thiếu phu nhân, lão phu nhân bà ... bà hỷ !"

Mặt chồng trắng bệch, môi run bần bật, với ánh mắt hoang mang. Ta lập tức lướt tới chỗ lão đại phu, nhét ngay một tờ ngân phiếu tay lão:

"Nói bậy! Mẹ chồng thủ tiết gần hai mươi năm, hỷ ? Ông xem , đầy ? Người già mà, mắc bệnh đường ruột lắm."

Lão đại phu nhận tiền, mắt đảo liên hồi, vuốt chòm râu bạc bảo: "Thiếu phu nhân chí , là lão hủ già mắt mờ. Lão phu nhân đúng là tích tụ chướng khí trong bụng thôi."

Tiểu đồng bên cạnh lão đại phu trông rõ khôi ngô, tóc b.úi hai chỏm như tiên đồng, nhưng mỗi tội điều: "Sư phụ, con xem bệnh trạng giống đầy ..."

"Chát!" Một cái vả nảy lửa mặt nó.

"Ta là sư phụ ngươi là sư phụ?"

Đấy, trẻ con sắc mặt lớn là ăn vả ngay. Ta nắm tay nó lôi ngoài: "Đứa nhỏ , , theo tỷ tỷ lấy trái cây ăn."

Ta để gian riêng cho chồng và lão đại phu. Lúc bước cửa, thấp thoáng tiếng chồng thút thít: "Đại phu, đứa bé giữ ... nếu giữ , danh tiếng Tạ gia sẽ hủy mất!"

Ta đúng là phụ nữ thiện lương mà. Người bảo cứu một mạng còn hơn xây bảy tháp chùa, ?

Cho dù đứa trẻ trong bụng chồng là "con hoang", nhưng dù cũng là một sinh mạng mà.

Bây giờ phu quân "hỏng" , thì sinh , chồng phá thai. Thế chút nào, "Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại" (Trong ba tội bất hiếu, con nối dõi là lớn nhất). Đứa trẻ chính là hậu duệ duy nhất của Tạ gia chúng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ca-nha-cung-cam-sung-nhau/chuong-2.html.]

Mặc kệ nó con của bố chồng quá cố , nhất định bảo vệ nó.

Nghĩ xong, nhét một nắm kẹo tay tiểu đồng: "Đệ , tỷ tỷ một việc cần giúp."

Tiểu đồng liếc mắt một cái thấu tận tâm can : "Tỷ tráo t.h.u.ố.c phá t.h.a.i của lão phu nhân chứ gì?"

Ta kinh ngạc nó: "Sao thể thông minh như chứ?"

Tiểu đồng hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt vui: "Hừ, lúc nãy là ai bảo bậy bạ hả?"

"Ta, là , chính là ! Đệ , tỷ tỷ cũng là vì lo cho sức khỏe của chồng thôi mà. Đệ xem bà từng tuổi , nếu cưỡng ép dùng t.h.u.ố.c phá thai, lỡ như băng huyết mà c.h.ế.t thì ? Tạ gia giờ chỉ còn mỗi phu quân và chồng, thể để bà gặp chuyện . Chỉ cần giúp , gì tỷ cũng mua cho."

Tiểu đồng ngơ ngác : "Tỷ tỷ, tỷ đúng là phụ nữ thiện lương nhất thế gian. Sau lớn lên, cưới vợ nhất định cưới như tỷ."

Mặt đỏ bừng vì thẹn thùng: "Cái thằng bé , bậy ."

Thế là, bọn âm thầm tráo t.h.u.ố.c phá t.h.a.i của chồng thành t.h.u.ố.c an thai. Mẹ chồng uống ròng rã hai tháng, đứa bé những rụng mà bụng còn lùm lùm thấy rõ.

, chuyện phu quân phát hiện.

Sắc mặt phu quân lúc thì đỏ, lúc thì trắng, lúc chuyển sang xanh cuối cùng đen kịt như đ.í.t nồi. Trông khó coi cực kỳ.

Ta ngay mà, chắc chắn là đang ghen tị vì chồng m.a.n.g t.h.a.i còn thì . Ta vội nắm lấy tay an ủi:

Hoa Tây Tử

"Phu quân, đừng giận chồng mà. Mẹ thế cũng là vì Tạ gia thôi. Chàng cũng đó, thể con, mấy chục năm chúng già yếu, gia sản Tạ gia giao cho ai? Giờ , chồng con, luận về huyết thống thì vẫn là gần gũi nhất. Đợi sinh xong, chúng lén bế về, bảo là con của chúng , thế vẹn cả đôi đường ?"

Ta phân tích tiếp: "Như chúng nối dõi, chồng cũng ở gần con (dù danh nghĩa là bà nội chăm cháu). Chuyện kiểu gì cũng là hưởng lợi nhất. Chỉ cần con, thiên hạ sẽ ai dám nhạo ' ăn gì ' nữa."

Ai dè, phu quân bỗng nổi trận lôi đình: "Không đời nào! Ta tuyệt đối để đứa con hoang đó kế thừa gia nghiệp Tạ gia! Cho dù con, thì cũng là con do cô sinh !"

Ta ngẩn . Phu quân thế là ý gì? Chẳng lẽ... phu quân cũng yêu ? Ơ, dùng từ "cũng" nhỉ?

Đang lúc còn đang hoang mang thì thấy đẩy tên tiêu sư cao to lực lưỡng tới mặt : "Cô và sinh ! Sinh xong nuôi, cứ coi như là con của chúng ."

Loading...