Buổi tối giường, Phó Văn Bân với :
“Huệ Phương, chẳng em đồng ý để tới ở ?”
“Bây giờ em còn giận dỗi cái gì nữa?”
Trong lời của mang theo vẻ dò xét.
“Ai giận dỗi với ?”
“Mẹ thích ở thì cứ ở, ý kiến.”
Giọng bình thản.
“Vậy em nấu cơm là ý gì?”
“Tối gọi em dậy dìu vệ sinh em cũng mặc kệ.”
“Chẳng là em vui vì ở đây ?”
Giọng Phó Văn Bân cao lên vài phần, mang theo chút tức giận.
lạnh một tiếng.
“Anh bệnh ?”
“ tăng ca , tai pháo nổ điếc luôn ?”
“Không thấy gì ?”
“ tăng ca thì lấy thời gian nấu cơm?”
“ phân chắc?”
“Mẹ gọi vệ sinh thì c.h.ế.t ?”
“Anh thể dìu bà ?”
“Nhất định là ?”
Chẳng qua vì nữa nên việc đổ hết lên đầu , chịu nổi thôi.
Xì.
Phó Văn Bân im lặng một lúc, cố gắng đè nén cảm xúc của xuống.
“Huệ Phương, là em nghỉ việc ?”
“Như buổi tối em thể hầu vệ sinh, ban ngày còn thể ở nhà ngủ bù, cơm nước cũng nấu.”
Giọng mang theo chút cầu xin, như thể đây là một phương án thể giải quyết tất cả chuyện.
chán ghét một cái :
“Một tháng kiếm ba mươi lăm tệ, một tháng kiếm năm mươi tệ, mà bảo nghỉ việc?”
“Đầu óc vấn đề gì chứ?”
“ mà nghỉ việc thì cả nhà hít gió Tây Bắc mà sống ?”
“Bọn trẻ cũng khỏi cần học nữa, tất cả chơi bùn cho xong.”
Phó Văn Bân lừa rằng mỗi tháng chỉ kiếm ba mươi lăm tệ, thật bác sĩ, lương còn cao hơn , mỗi tháng sáu mươi tệ.
Phó Văn Bân hiểu lầm thu nhập của , tiền lương thật sự của cao hơn con , nhưng gan thú nhận.
Bởi vì tiền dư đều đem trợ cấp cho em trai út của chồng, đó là trách nhiệm của với tư cách một đứa con hiếu thảo.
Bây giờ cảm thấy chính tự bê đá đập chân , nên giải thích thế nào.
lựa chọn giả vờ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ca-nha-chong-khong-ai-biet-song-nhu-mot-con-nguoi/3.html.]
“Bắt nghỉ việc, thể nào.”
Giọng kiên định mà mạnh mẽ.
Phó Văn Bân sốt ruột đến mức suýt nữa cho tiền lương thật của .
chẳng !
xoay ngủ, mặc kệ lẩm bẩm ngừng, giả vờ thấy.
Căn phòng rơi im lặng, chỉ còn tiếng thở dài của Phó Văn Bân quanh quẩn trong khí.
Đêm càng lúc càng khuya.
Ngay lúc đang ngủ mơ mơ màng màng, chồng bắt đầu gọi dậy dìu vệ sinh.
Rõ ràng vệ sinh, mà tối nào cũng nhất quyết uống cháo.
mặc kệ bà , cuối cùng Phó Văn Bân ồn đến ngủ nổi, chỉ thể tự hầu hạ .
Mẹ chồng thấy là đứa con trai cưng của bà đến thì vội vàng đẩy Phó Văn Bân về, đòi đổi sang hầu hạ bà.
Miệng bà còn ngừng lẩm bẩm rằng việc vốn nên do con dâu như phục vụ.
Muốn hầu hạ , bà cứ chờ !
Cứ như , ngủ một giấc thẳng tới sáng.
thức dậy rửa mặt xong, dẫn Hân Di ngoài ăn sáng.
Những ngày như thế trôi qua suốt hai tháng, nuôi dưỡng đến mức sắc mặt hồng hào rạng rỡ, còn Phó Văn Bân thì tiều tụy như ma.
Mẹ chồng căn bản hề thương Phó Văn Bân, trong lòng bà thương nhất là đứa con trai út Phó Văn Siêu.
Bà moi xương hút tủy, lấy đồ của nhà chúng đem trợ cấp cho con trai út của .
Bà trông cháu cho con trai út đến mức trẹo eo, tới nhà chúng dưỡng thương.
Rõ ràng tự thể dậy vệ sinh, nhưng đêm nào bà cũng hành Phó Văn Bân dìu bà.
Những lúc chúng ở nhà, bà khỏe mạnh nhanh nhẹn, còn tự rán trứng cho ăn.
Phó Văn Bân về nhà lấy đồ, bắt gặp chồng đang rán trứng ăn.
“Mẹ, tự dậy mà còn bắt con hầu vệ sinh mỗi tối, cố ý hành con đúng ?”
Những ngày Phó Văn Bân ngày nào cũng tan sớm về nấu cơm, ban đêm hầu hạ chồng, cả đầy oán khí còn nặng hơn ma nữ.
Mẹ chồng thấy chuyện giả bệnh vạch trần thì lập tức giả vờ ngất.
Phó Văn Bân là bác sĩ, thể bà đang giả bệnh .
Một gáo nước lạnh dội xuống, chồng giật b.ắ.n , bật dậy mắng Phó Văn Bân bất hiếu.
Kiếp hầu hạ chồng, điểm cao đạo đức, đứa con hiếu thảo cả đời.
Bây giờ mới để hầu hạ hai tháng, giả vờ nổi nữa.
Sau khi chuyện chồng giả bệnh vạch trần, Phó Văn Bân giận bà lâu.
Mẹ chồng còn trông chờ hai mươi lăm tệ Phó Văn Bân đưa cho bà mỗi tháng, nên cũng dám gây chuyện nữa, bắt đầu gánh vác việc nhà.
Sau khi tan về, Phó Văn Bân cần nấu cơm nữa, cũng hầu vệ sinh ban đêm nữa, dần dần cũng còn giận chồng nữa.
Hai con bọn họ hòa thuận như ban đầu, nghiễm nhiên trở thành một đôi con thiết.
04
Hôm nay nghỉ, Phó Văn Bân đón bố chồng tới nhà.