Bút thần - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-13 13:18:07
Lượt xem: 24
Bà nội bảo rằng chúng là hậu duệ của Mã Lạng, thứ gì thì vẽ thứ đó.
Cô Hai nửa tin nửa ngờ, bèn vẽ một tờ vé trúng giải một trăm triệu.
Vừa dứt b.út, ngoài cửa vang lên tiếng khua chiêng gõ trống, phía công ty xổ đến báo tin mừng: “Ai là bà Mã Vân? Chúc mừng bà trúng giải độc đắc!”
Cả nhà , niềm vui sướng điên cuồng cho choáng váng đầu óc.
Ông họ vốn là kẻ côn đồ bất tài liền cướp lấy b.út thần, vẽ một tờ giấy báo nhập học Thanh Bắc.
Cô em họ lười biếng chỉ mát ăn bát vàng bèn vẽ một mỏ vàng lớn ngay ao cá nhà .
Bác Cả còn táo bạo hơn, vung b.út vẽ một tòa nhà sáu mươi tầng mọc lên từ đất trống, đắc ý : “Mỏ vàng cũng lúc cạn, chi bằng chủ cho thuê nhà, cả đời tiền mặt chảy về dứt, thế mới thực sự là hưởng lộc!”
Đến lượt , trong mắt bà nội thoáng qua một tia gấp gáp.
“Con bé , cháu vẽ , rốt cuộc cháu cái gì?”
Người dùng b.út thần cần huyết thống họ Mã mới thể sử dụng.
nếu thực sự chuyện như , tại khi ông nội còn sống dùng?
Trên đời thật sự miếng bánh ngọt từ trời rơi xuống ?
Đối diện với ánh mắt hằm hằm của , đặt b.út xuống, nở một nụ lạnh lùng.
“Bà nội hậu duệ nhà họ Mã mỗi chỉ dùng b.út thần ba , cháu dám dùng bừa bãi . Đợi bác Cả và cô Hai dùng xong, khi nào cần thiết, cháu sẽ vẽ giúp . Dù thì những năm qua, nhờ chăm sóc, cháu mới ngày hôm nay mà.”
Bác Cả và cô Hai vốn đang cảnh giác lập tức thở phào nhẹ nhõm, rạng rỡ:
“Thế mới đúng chứ, con bé rốt cuộc cũng điều một chút .”
“Bố mày c.h.ế.t , bọn tao bụng giúp đỡ thì mày sống đến bây giờ ? Có khi c.h.ế.t đói ngoài đường từ lâu !”
rũ mắt, trong lòng khỏi lạnh.
Tốt bụng? Sau khi bố qua đời, xương cốt còn lạnh, bọn họ lấy lý do còn quá nhỏ để cướp tiền bồi thường.
Bác Cả cướp xe và cửa hàng của bố , cô Hai chiếm đoạt nhà của đuổi xuống tầng hầm.
Bác gái thì cay nghiệt bủn xỉn, ăn bao nhiêu miếng cơm bà đều đếm kỹ trong lòng.
Bác Cả thì nghiện c.ờ b.ạ.c, hễ thua cháy túi là tát nảy lửa để trút giận: “Đồ chổi! Khắc c.h.ế.t bố mày giờ còn định đến khắc tao hả! Vận may của ông đây đều mày tiêu tan hết !”
Xem kìa, đó chính là sự “chăm sóc” trong lời của bọn họ đấy.
“Một đứa con gái nhỏ thì cần nhiều tiền như gì, chỉ dễ rước họa thôi!”
“Bọn mày xem, lão già rõ ràng giấu báu vật mà chịu đưa cho chúng dùng, bắt chúng chịu nghèo khổ bao nhiêu năm nay, đúng là đáng đời lão c.h.ế.t nghèo!”
cúi đầu tỏ vẻ lời lắng , thực vẽ vì , cũng dám.
Mà là vì từng tận mắt chứng kiến uy lực của b.út thần.
Ông nội từng dùng b.út thần.
Đó là đêm giao thừa mười năm , bên ngoài trời đông giá rét, tuyết phủ trắng xóa.
Bác Cả lái chiếc xe bánh mì chở cả nhà về làng.
Ông họ ở ghế phụ thì điều, cứ đòi tiền để mua trang game.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/but-than/chuong-1.html.]
Bác Cả cho, liền ngang ngược tay cướp vô lăng: “Ông cho ? Không cho thì đừng hòng ăn Tết, tất cả cùng c.h.ế.t chùm !”
Trong lúc giằng co, xe đột ngột trượt , khi chiếc xe lao xuống vực sâu, ôm c.h.ặ.t lấy lòng.
Sau cú va chạm dữ dội, cả xe im bặt.
Khi lờ mờ mở mắt , thấy ông nội kẹt cứng trong chiếc ghế biến dạng.
Người ông đầy m.á.u, nhưng ông vẫn dốc hết sức bình sinh móc từ trong n.g.ự.c một cây b.út lông.
Miệng ông lẩm bẩm điều gì đó, dùng b.út lông thấm m.á.u vẽ vài nét trung.
Ngay đó, thấy một cảnh tượng kỳ diệu nhất trong đời .
Trong màn sương tuyết, xuất hiện một bàn tay khổng lồ.
Sức nặng đè bỗng chốc biến mất, đôi bàn tay khổng lồ hư nhấc bổng cả chiếc xe bánh mì lên.
Sau đó đều cứu, ngoại trừ bố .
Để bảo vệ , khi xe rơi xuống vực, phổi của họ mảnh kính đ.â.m xuyên qua.
Lúc đưa đến bệnh viện vẫn còn thở, vẫn còn cơ hội cứu sống.
cả cô Hai và bác Cả đều trì hoãn, chịu nộp tiền phẫu thuật: “Nộp còn thì ? Lỡ đó là cái hố đáy thì thế nào? Nói nhé, tiền .”
như một con ch.ó quỳ lạy dập đầu mặt bọn họ, cầu xin bọn họ nộp .
“Cút !” Bác Cả đá văng xa: “Nộp ? Nói thì lắm, thế ai trả , mày đưa giấy nợ đây!”
Lúc đó mới tám tuổi, giấy nợ như thế nào.
Cô Hai cũng phụ họa theo: “Bị thương nặng thế thì cứu về cũng chẳng để gì, trở thành đồ bỏ , đến lúc đó chẳng khổ cả nhà chúng ? Ai còn nợ nhà các nữa chứ.”
từng nghi ngờ rằng bàn tay khổng lồ đó chỉ là ảo giác lúc lâm chung.
Nếu , tại vận may mỉm với những kẻ ác độc ?
Cho đến đêm tang lễ của bố , đang trốn trong phòng thầm thì bỗng nhiên tiếng gõ cửa.
Đó là giọng của .
“Con gái ơi, mở cửa , mua đồ ngon về cho con đây!”
Bố sống .
Họ sừng sững bằng xương bằng thịt ngay mặt .
thể tin mắt , vẫn là dáng vẻ hi hí đó, ôm chầm lấy hôn: “Huân Huân ngốc, về mà con vui ?”
cảm thấy như đang ở trong mơ, nhưng bố dường như nhớ gì về vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ nữa.
Lúc , ông nội vội vàng chạy đến: “Tiểu Huân, con , dẫn bố con thật xa, càng xa càng , đừng bao giờ nữa!”
Ông lão nước mắt lưng tròng, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ: “Ông nội với các con, nuôi dưỡng hai thứ súc sinh bạc tình bạc nghĩa, ông liều mạng cũng thể để cháu trở thành trẻ mồ côi! Đừng để bất cứ ai thấy bố cháu!”
hiểu ý ông là gì, cho đến khi bên ngoài vang lên tiếng chiêng trống, hóa là giờ lành để đưa tang đến.
Cả lạnh toát, t.h.i t.h.ể của bố rõ ràng vẫn còn ở mà.
Vậy thì thứ mà đang nắm tay lúc , rốt cuộc là cái gì?