BÙI HUYỀN CHÂU - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-05-06 20:39:28
Lượt xem: 1,248

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kỳ Chiêu phía thật lâu, thật lâu.

 

Cuối cùng chỉ khẽ thở dài một tiếng.

 

“Khanh khanh, nàng chịu ấm ức .”

 

Ta sững .

 

Muốn mở miệng gì đó, nhưng cổ họng như nghẹn cứng.

 

Trước khi tới.

 

Ta chuẩn lời giải thích kín kẽ để đối phó với sự tra hỏi của .

 

Ta cũng yếu đuối thế nào mới khiến mềm lòng thương tiếc.

 

Thế nhưng…

 

Ta thật sự trả lời câu “nàng chịu ấm ức .

 

Qua lâu, mới thấy giọng vang lên.

 

“Lẽ nào điện hạ… hỏi thần ?”

 

“Hỏi cái gì?”

 

Hắn giơ tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng luồn qua mái tóc dài của .

 

“Người do chính tay cô lựa chọn.”

 

“Sao thể sai .”

 

Rèm châu khẽ lay động.

 

Cửa phòng mở khép .

 

Tiếng bước chân dần xa.

 

Ta nhớ tới chiếc hộp gỗ đặt bàn nhỏ bằng gỗ đàn hương ban nãy.

 

Mở .

 

Bên trong là một bát tô lạc mật ong.

 

Thứ nước mắt cố nhịn xuống nữa dâng lên.

 

Bùi Thù Ý từ tới nay vốn thích đồ ngọt.

 

Bùi Huyền Châu… thích.

 

Thì

 

Hắn hết .

 

Rất nhiều chuyện ở kiếp đều đổi.

 

Đám thích khách Tây Duyệt còn kịp tay tiêu diệt sạch sẽ.

 

Bệ hạ và Thái t.ử phi đều bình an vô sự, hề thương.

 

Kỳ Chiêu kiên quyết lựa chọn tuyến hành quân khác.

 

Trận chiến vốn kéo dài suốt ba năm.

 

Lần chỉ mất một năm dẹp yên.

 

Còn

 

Thuốc tránh t.h.a.i của cũng ngừng.

 

Đứa trẻ tới sớm hơn kiếp một chút.

 

Lúc m.a.n.g t.h.a.i tháng thứ năm, chợt nhớ một chuyện.

 

Ta âm thầm cho điều tra bộ bà đỡ trong cung.

 

Mật thám hồi bẩm.

 

Ngoại trừ một bà đỡ họ Lý, mấy còn hiện đang ở trong cung đều là thật thà tận tâm.

 

Lý thị đây từng hai đỡ đẻ cho Thẩm phu nhân ở phủ Quốc công, đó tiến cử cung.

 

Một năm , bà xin rời cung hồi hương.

 

Không lâu khi gả Đông cung, bà mua thêm nhà cửa và ruộng đất ở quê nhà Lăng Châu.

 

Đó là một khoản bạc nhỏ.

 

Mật thám theo dấu vết, nhanh tìm chứng cứ bà từng qua với Bùi Thù Ý.

 

Sau khi Bùi Thù Ý c.h.ế.t, bà mất chủ ý, sợ chuyện bại lộ.

 

Dứt khoát xin rời cung trở về Lăng Châu.

 

“Chủ t.ử, xử lý thế nào?”

 

Lúc mật thám tới xin chỉ thị, đang một trong tẩm điện đ.á.n.h cờ.

 

Nghe , quân cờ trong tay phát tiếng “cạch” giòn tan.

 

“G.i.ế.c.”

 

Quân t.ử xét việc xét lòng.

 

Ta quân t.ử.

 

Ta là kẻ thù tất báo.

 

Ngay từ lúc nhận bạc , bà ý hại .

 

Chỉ là tìm cơ hội xuống tay mà thôi.

 

Ám vệ lĩnh mệnh lui xuống.

 

Không lâu , nhà Lý thị xảy hỏa hoạn, thiêu rụi sạch sẽ.

 

Ngày trở .

 

Vẫn là một ngày đông.

 

Gió bấc rét buốt, tuyết trắng phủ kín trời.

 

Đây là đứa con đầu tiên của Thái t.ử.

 

Cho nên ai nấy đều căng thẳng.

 

Mọi chờ ngoài cửa, dường như cảm thấy lạnh chút nào, chỉ liên tục lau mồ hôi vì lo lắng.

 

Mấy canh giờ trôi qua.

 

Sức lực của gần như cạn kiệt.

 

Mồ hôi lớn như hạt đậu từng giọt từng giọt rơi xuống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bui-huyen-chau/chuong-8.html.]

bụng vẫn tiến triển gì.

 

Tỳ nữ vội vàng chạy chạy .

 

“Thai vị của trắc phi đúng… e là khó sinh…”

 

Nỗi hoảng sợ cùng đau đớn đan xen.

 

Bóng tối tuyệt vọng nữa bao phủ lấy .

 

Ta đổi nhiều như

 

Lẽ nào vẫn thể đổi mệnh của ?

 

Thế giới xung quanh bắt đầu chao đảo, méo mó.

 

Rồi dần dần tan vỡ.

 

Ta cảm thấy thể nhẹ bẫng, ngừng trôi nổi lên .

 

Muốn kêu cứu, phát nổi một tiếng nào.

 

Người khi mệt mỏi đau đớn cùng cực sẽ cầu trời.

 

Lúc bệnh tật tuyệt vọng sẽ nhớ tới phụ mẫu.

 

Còn

 

Phúc duyên tình quá mỏng.

 

Đến lúc , mà chẳng nên nhớ tới ai, nên dựa ai.

 

Trong cơn mờ mịt .

 

nắm c.h.ặ.t lấy tay .

 

Hơi ấm kéo trở nhân gian.

 

“Muội , ở đây, ở đây mà…”

 

Mười ngón tay siết c.h.ặ.t.

 

Nước mắt Hạ Vân Miểu rơi xuống kẽ tay .

 

“Ta và điện hạ đều ở đây cùng .”

 

“Sẽ .”

 

“Muội , tuyệt đối đừng xảy chuyện…”

 

Hàng mi khẽ run lên.

 

Thì

 

Cảm giác tỷ tỷ là như .

 

Ta dần lấy sức lực.

 

Bàn tay Hạ Vân Miểu nắm lấy bỗng siết c.h.ặ.t hơn.

 

Bên tai vang lên tiếng qua vội vã.

 

Tỳ nữ đút cho uống canh sâm.

 

Nữ y và bà đỡ liên tục điều chỉnh vị trí.

 

Không qua bao lâu.

 

Một tiếng trẻ con vang lên.

 

Trong khoảnh khắc , trái tim treo lơ lửng của tất cả cuối cùng cũng hạ xuống.

 

ghé bên tai báo tin mừng.

 

“Chúc mừng nương nương, là một vị tiểu hoàng tôn!”

 

Đứa trẻ bế tới mặt .

 

quá mệt, quá buồn ngủ.

 

Chỉ kịp thoáng qua .

 

Lần nữa tỉnh .

 

Người ở bên cạnh là Kỳ Chiêu.

 

Tối qua Thái t.ử phi ở cạnh suốt cả đêm.

 

Cho tới khi nữ y xác nhận , nàng mới chịu trở về tẩm điện nghỉ ngơi.

 

Một giọt nước mắt lặng lẽ thấm gối.

 

Đầu ngón tay Kỳ Chiêu khẽ lướt qua.

 

“Sao ?”

 

Giọng nghẹn .

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Bởi vì thần sợ…”

 

Sợ đau.

 

Sợ lạnh.

 

Sợ bóng tối.

 

Sợ cơn ác mộng của kiếp tái diễn.

 

“Đừng sợ.”

 

“Mọi chuyện đều qua .”

 

Hắn ôm lòng, ch.óp mũi khẽ chạm lên trán , dịu giọng dỗ dành.

 

“Cô cho nàng một điều ước.”

 

“Nàng gì cũng .”

 

Ta khẽ gật đầu.

 

“Vâng.”

 

Vậy thì hãy để sự tồn tại của Bùi Thù Ý biến mất .

 

Đổi cho một cái tên mới.

 

Quá khứ tan biến.

 

Phía chỉ còn ánh sáng.

 

Minh châu…

 

Sẽ còn phủ bụi nữa.

 

Hết.

Loading...