Bức Thư Từ Mùa Xuân - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-02 04:24:19
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hệ thống : “Túc chủ ơi, chỉ còn 5 phút nữa là bước sang năm mới .” 

“Phải đó.” : “Thời gian trôi qua nhanh thật.” 

đặt b.út xuống, yên lặng về phía tuyết đang rơi bên ngoài cửa sổ. 

Sau đó dậy, đến ký túc xá của mấy đứa nhỏ, đắp chăn cho từng đứa một.” 

“Năm mới vui vẻ, Linh Hy.” 

“Năm mới vui vẻ, Tiểu Phúc.”

 

Năm Ứng Hạc Tuyết, An Nhiễm và Lục Hoành lên bảy tuổi, đưa chúng đến trường tiểu học bên cạnh. 

Hai năm nay, cô nhi viện tiến hành mở rộng một , thêm trẻ cũng đứa nhận nuôi. Lớn tuổi nhất chính ba chúng nó. 

Ứng Hạc Tuyết và An Nhiễm yêu thích, ít cặp đôi nhận nuôi chúng, trong đó cũng những điều kiện phù hợp. hai đứa đều chịu rời

Ứng Hạc Tuyết : “Con là lớp trưởng của lớp Chồi Xanh, thể .” 

An Nhiễm : “Con , Lục Hoành và Tiểu Hạc đây?”

Ngày đầu tiên học, ba đứa chúng nó lúc tan học khỏi cổng trường, phát hiện Ứng Hạc Tuyết và An Nhiễm chút khác lạ. Ngược , Lục Hoành vẫn ngoan ngoãn vui vẻ như khi chào : “Viện trưởng ơi!” 

Nhìn thấy ba đứa một góc cổng trường, Ứng Hạc Tuyết và An Nhiễm chút bất ngờ, đó mới hớt hãi chạy đến: “Viện trưởng đến đây?” 

thấy bọn trẻ đang cố hết sức che đậy cảm xúc của , nên cũng gặng hỏi nữa: “Các con còn nhỏ, nếu rảnh sẽ đến đón các con.” 

An Nhiễm ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay của : “Hôm nay cánh gà coca ạ?” 

nắm tay cô bé: “Năm nào ngày đầu học cũng món , hôm nay chứ.” 

An Nhiễm siế//t ch//ặt quai cặp reo lên, dang hai tay ôm c.h.ặ.t lấy

Ứng Hạc Tuyết và Lục Hoành cũng theo lưng , ánh mắt rời. 

dùng tay còn xoa đầu hai đứa trẻ: “Còn sườn xào chua ngọt và cá xốt nữa, thể thiếu món hai đứa thích .”

Lục Hoành nhịn một hồi mím môi , Ứng Hạc Tuyết thì ngẩng đầu lên với một nụ rạng rỡ. 

Vẻ ngoài tươi sáng của khác với bức ảnh trong trí nhớ của , khựng , một lúc khóe môi cong lên vui sướng. Dù nữa, đổi theo hướng hơn. Đây vẫn luôn ý định ban đầu của .

Tờ mờ tối, khi xử lí xong công việc, đang suy nghĩ xem nên tìm Lục Hoành để hỏi xem chuyện gì xảy hôm nay . Vừa bước khỏi văn phòng, thấy âm thanh từ vườn hoa. 

“Không mà…” 

về phía vườn hoa thì thấy ba đứa trẻ đang bên cầu trượt, An Nhiễm bà Ứng Hạc Tuyết cúi đầu như đang tức giận, chỉ Lục Hoành đang sức an ủi chúng. 

“Không .”

An Nhiễm ấm ức cam tâm: “ mà họ hết !” 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/buc-thu-tu-mua-xuan/chuong-8.html.]

“Không ai ở trong viện điều gì cả, đều thấy vết bớt mặt trông ngầu cơ mà.” Ứng Hạc Tuyết

Lục Hoành cũng bắt đầu nôn nóng: “Đó là vì…là vì…” 

“Là vì cái gì?” An Nhiễm hỏi.

Ứng Hạc Tuyết ngẩng đầu lên: “Cậu đừng vội, cứ từ từ .” 

“Ừm… Tiểu Hạc từng với , viện trưởng từng với ai cũng như .” 

Lục Hoành trầm ngâm một lúc mới tiếp tục : “Có những thương con , nhưng cũng những thương con. Vậy nên, nhưng bạn sẽ thấy vết bớt mặt ngầu, cũng sẽ bạn thấy kì lạ và đáng sợ thôi mà.” 

An Nhiễm: “ sợ buồn sẽ lén một .” 

Lục Hoành lắc : “Không . …Các còn nhớ , mùa đông năm ngoái, viện trưởng đưa chúng vẽ tranh .”

Ứng Hạc Tuyết hỏi: “Là cái vẽ màu lên mặt đó đúng ?” 

“Viện trưởng , thể vẽ công chúa, hoàng t.ử, hiệp sĩ, tiểu qu//ỷ, hùng,…Sau đó cô vẽ cho một cái mặt nạ, bảo rằng sẽ là một hiệp sĩ mặt nạ.” 

An Nhiễm đáp: “Phải đó, hôm đó yêu thích nhiều lắm, ai cũng chỉ chơi với . Lục Hoành , siêu ngầu luôn .” 

viện trưởng với rằng: . vốn dĩ nghĩ rằng bản xấ//u x//í, nhưng viện trưởng với , là đứa trẻ ngầu nhất. Sau đó, còn thấy bản xấ//u x//í nữa.” 

Lục Hoành là đứa trẻ lớn tuổi nhất, những lời đó của bé hai đứa trẻ cũng nửa hiểu nửa

Lục Hoành ngó xung quanh một hồi: “Vậy nên cả , các bạn khác cũng bình thường hết. Hơn nữa còn các mà, các sẽ phân tích lý lẽ giúp .”

“Viện trưởng là yêu thích nhất, các cùng thứ hai.” 

cũng thế.” 

“Ấy, cũng thế, thích viện trưởng nhất, đó là đến các .” 

 

Nếu giải quyết , viện trưởng sẽ giúp các con.” 

Thấy trách phạt chúng vì ngủ mà trốn vườn hoa, Ứng Hạc Tuyết lúc mới cảm thấy nhẹ nhõm đáp : “Dạ.” 

“Linh Hy ! Tình cảm nam chính dành cho cô đạt đỉnh điểm !” Tiểu Phúc vô cùng kích động: “Hoàn thành nhiệm vụ !” 

Cũng chính lúc : Ứng Hạc Tuyết hỏi: “Viện trưởng ơi, nhiệm vụ công lược là gì ạ?” 

chút thất thần. 

Suýt nữa thì quên, đứa trẻ suy nghĩ khác.

Sẽ một ngày rằng, tại đến bên , cũng sẽ rằng, từ lúc bắt đầu nhận nhiệm vụ công lược đó. 

cả.

Sẽ chẳng .

Ánh mắt của trở nên dịu dàng hơn: “Có nghĩa là dạy cho con thế nào là yêu và quan tâm.”

Loading...