Bức Thư Từ Mùa Xuân - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-02 04:18:37
Lượt xem: 5

Sau khi qua đột t.ử vì việc quá sức, ràng buộc một hệ thống và thực hiện một nhiệm vụ công lược. 

Hệ thống truyền cho bộ nội dung của nguyên tác, thấy hình ảnh một thiếu niên thanh tú lạnh lùng trong tài liệu khiến rơi trầm tư. 

Cậu dẫm chân lên đầu, khắp đều là vết thương, ánh mắt của phủ lên màu xám của sự thờ ơ vô cảm, dường như tách biệt khỏi thế giới

Hệ thống với một cách rành mạch: [Sau khi cô bước thế giới đó, thể nhặt về nhà. lúc vẫn đang công ở bên ngoài, ức h.i.ế.p chà đạp thể sẽ thể tin tưởng cô. Vậy nên cô cần cảm hoá . Chưa hết, còn một cô bạn “trúc mã” thời còn bé - là “ánh trăng sáng” của . Theo như những gì hệ thống tính toán, khi gặp “ánh trăng sáng”, các sẽ xảy hiểu lầm với ….] 

ngắt lời hệ thống: “Cậu bao nhiêu tuổi ? Nhìn trông vẻ chỉ mới mười mấy tuổi thôi.” 

Nó ngừng một lúc: [Đây là tấm ảnh lúc mười bốn tuổi.]

cau mày: “Vậy tại thêm bên ngoài? Không đây là cái tuổi nên đến trường học .”

Hệ thống: [Anh nghèo quá nên bỏ học .]

lập tức thấy chỗ đúng: “Nghĩa vụ học tập bắt buộc là chín năm, cô nhi viện (trại trẻ mồ côi) theo lí đóng đủ học phí cho . Nếu cô nhi viện, cũng phạm pháp.” 

Hệ thống thế mà thuyết phục : [Là, là như thật ?]

“Xem hệ thống cũng thiện điểm nhỉ.” trầm ngâm một hồi: “Cậu mau đưa thế giới đó , thế nào .” 

Hệ thống lập tức tỉnh táo trở : [Vậy cô đến thời điểm nào? Lúc khách hàng mắng mỏ năm 14 tuổi, là lúc bất tỉnh trong con hẻm nhỏ năm 18 tuổi, cũng thể chọn lúc 23 tuổi.]

: “Tất nhiên là đến lúc 1 tuổi .” 

Hệ thống: [?]

Ứng Hạc Tuyết từ lúc sinh yếu đuối lắm bệnh, cũng rõ cha ruột là ai. Mẹ ruột qua đời vì khó sinh, họ hàng thích vứt bỏ cửa bệnh viện khi chỉ mới một tuổi. 

Đêm đó trời đông rét buốt, tuyết rơi dày đặc khiến Ứng Hạc Tuyết /ốt cao, mất một phần thính giác. 

một năng lực chỉ thuộc về nam chính - suy nghĩ của khác (độc tâm thuật) 

Sau đêm hôm đó, thế giới vốn im ắng ảm đạm của sóng gió vây quanh tứ phía. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/buc-thu-tu-mua-xuan/chuong-1.html.]

cửa bệnh viện đứa bé đang ngủ say giấc trong vòng tay , do dự mà : “Nếu nhiệm vụ , cũng cho chút quyền lợi bí mật gì đó chứ, ví dụ như tiền chẳng hạn, nếu nam chính sẽ c.h.ế.t đói đó.” 

[Thật sự thể như ?] Hệ thống khi giúp lấy tiền, liền chút thấp thỏm bất an, tiếp tục hỏi : [Hay là dịch chuyển cô đến mười năm nhé?]

lắc nhẹ ngón trỏ: “Làm đừng t//ệ bạ//c như . bây giờ đang 22 tuổi, chuyện tán tỉnh kiểu , một tuổi thì , mười tám tuổi , mười sáu tuổi cũng , mười một tuổi càng .” 

Hệ thống: “…..”

Đắm trong ánh sáng của công lý và pháp luật, trong giây lát nó cảm thấy choáng váng, nhất thời nên lời.

“Đi thôi, còn nhiều việc lắm đấy!” 

Ví dụ, cần tìm hiểu rõ nếu kế thừa một cô nhi viện thì cần điều kiện gì. 

Cô nhi viện Bác Ái đó của Ứng Hạc Tuyết quản lý vô cùng lòng lẻo, nhưng thể điều chỉnh

s//iết c//hặt tã lót của đứa trẻ tay một chút đưa nó bệnh viện: “Hi vọng sẽ quá muộn, hi vọng vẫn sẽ thính giác cho .” 

Hệ thống cho một cái chứng minh thư. 

Trước hết, đưa Ứng Hạc Tuyết đến bệnh viện để chữa trị đó mới thể đến tiếp quản cô nhi viện Bác Ái tồi tàn đó. 

Cô nhi viện âm thầm sụp đổ nhiều năm, trẻ con, cũng bảo mẫu, mãi như thế cho đến lúc tiếp quản. Tất cả thứ đếu như một mớ hỗn độn cần giải quyết. 

Trước đây việc ở cô nhi viện, những quy trình thế sớm nắm rõ trong lòng bàn tay. Hơn nữa còn sự giúp đỡ của hệ thống. 

Ứng Hạc Tuyết là trẻ sơ sinh b//ỏ rơ//i. Sau khi bệnh viện giao cho cảnh sát, đến hàng loạt thủ tục để nhận nuôi Ứng Hạc Tuyết về, đưa danh sách trẻ em ở cô nhi viện, trở thành đứa trẻ duy nhất ở đó. Mọi chuyện diễn đúng như cốt truyện. Chỉ điều, viện trưởng của cô nhi viện Bác Ái bây giờ là

chăm sóc Ứng Hạc Tuyết, chỉnh đốn thứ ở cô nhi viện, thiện bộ cơ sở hạ tầng trong viện đấy.

Tất cả chuyện đều diễn vô cùng thuận lợi, khiến cho hệ thống vô cùng kinh ngạc. 

Bởi vì tình cảm của Ứng Hạc Tuyết dành cho đang ngừng tăng lên, lên đến 80%

hề bất ngờ, một đứa trẻ chỉ mới vài tuổi thì nó cảm thấy thiết nhất tất nhiên là chăm sóc nó mỗi ngày

Tuy rằng Ứng Hạc Tuyết vẫn hiểu thế nào gọi là yêu, nhưng học cách dang hai tay khi ôm lòng, còn mỉm một cách ngốc nghếch. 

 

Loading...