Ông ngoại thường phơi cá lù đù nhỏ thành cá khô, hấp nồi cơm, vị mặn mặn đưa cơm. Thỉnh thoảng vài c.o.n c.ua nấu canh, nước ngọt nhưng cua thì nhỏ đến đáng thương.
bao giờ ăn loại cá lớn thịt dày, chỉ thấy ở nhà khác trong làng khi ăn chực.
Đó là một cảm giác phức tạp.
thèm, nhưng dám .
ông ngoại vất vả , thể khó ông thêm nữa.
ăn ngon lành, ông ngoại thấy thì vui.
"Bé con thích ăn thì mai ông đ.á.n.h nhiều hơn một chút mang về." Ông .
, thức ăn trong bát của ông bao giờ cũng ít hơn .
Ông luôn "ông thích ăn cái ", "ông thích ăn cái ", gắp hết cá tôm cho . Lúc đầu còn đùn đẩy, thì nữa. Bởi vì nhận , nếu ăn, ông ngoại sẽ còn buồn hơn. Ông thà nhịn ăn cũng thấy ăn no.
*
Một buổi chiều mùa hè năm đó, ông ngoại biển về, tay xách một cái giỏ tre.
đang chơi ngoài sân, tiếng ông gọi liền chạy .
"Bé con xem hôm nay ông bắt gì !" Giọng ông ngoại đầy phấn khích.
gần xem, trong giỏ là một con cá lù đù lớn.
thể rời mắt .
Cá to quá. bao giờ thấy con cá lù đù nào to thế . Chắc là ngon lắm.
chằm chằm con cá vài giây, chợt nhận thất lễ, vội vàng cúi đầu xuống.
"Ông ơi, con cá to quá." nhỏ giọng : "Chắc là bán nhiều tiền lắm ông nhỉ."
Ông ngoại gì.
Lão Vương trong làng ngang qua, hâm mộ bảo:
"Lão Lâm, trúng mánh nhé! Con cá ít nhất cũng bán ba mươi tệ!"
"Phải đấy." Ông ngoại đáp một tiếng.
"Thế ông mau lên thị trấn? Muộn là cá còn tươi ."
"Ừ, ngay đây." Ông ngoại .
bên cạnh, lòng chợt thấy hụt hẫng.
Dĩ nhiên là mang bán , con cá to thế bán tận ba mươi tệ cơ mà.
Ba mươi tệ đủ cho chúng ăn trong nửa tháng.
nên nghĩ đến chuyện ăn con cá .
định nhà, ông ngoại đột nhiên gọi giật : "Bé con, đợi ."
đầu .
Ông ngoại , con cá trong giỏ, im lặng hồi lâu.
"Bé con , hôm nay ông lên thị trấn nữa." Ông : "Con cá , tối nay chúng ăn."
"Ông ơi, cần ..." vội vàng : "Cá bán tiền mà, chúng ăn cá nhỏ là ."
"Ông nấu món gì đó ngon cho con ăn." Ông : "Con đến đây lâu thế mà bữa nào hồn cả."
"Con ..."
"Ông cho con ăn." Ông ngắt lời .
Chiều hôm đó, ông ngoại lên thị trấn.
Ông mang con cá lù đù lớn bếp bắt đầu thịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bua-ca-30-te-toi-an-ca-doi/chuong-2.html.]
ở cửa, bóng lưng bận rộn của ông, lòng thấy dễ chịu chút nào.
Ba mươi tệ đấy, đó là thu nhập mấy ngày trời của ông.
Chỉ vì con cá đó thêm vài mà ông giữ nó .
thấy thật ích kỷ.
Tối đến, ông ngoại đem cá hầm thanh đạm, thêm vài lát gừng và muối, nhưng khi nắp vung mở , mùi thơm ngào ngạt xộc thẳng mũi.
Ông ngoại múc cho một bát lớn, còn gắp miếng thịt cá dày nhất đặt bát .
"Con ăn cho nóng." Ông hiền từ.
bưng bát, cúi đầu ăn một miếng thịt cá.
Thịt cá mềm tươi, là món ngon nhất từng ăn trong đời.
hiểu , ăn, nước mắt rơi lã chã bát.
Khói nóng từ nồi cá bốc lên mờ mắt , mờ cả khuôn mặt ông ngoại.
cúi gằm mặt, vai run bần bật, cố gắng để phát tiếng .
"Bé con ơi?" Ông ngoại phát hiện : "Sao thế? Không ngon ?"
lắc đầu, càng nức nở hơn.
"Bé con đừng mà..." Ông ngoại hoảng hốt: "Có ông ngon ?"
vẫn lắc đầu, đến mức nên lời.
Ông ngoại buông đũa, bước tới xổm bên cạnh .
"Bé con , với ông xem nào, chuyện gì ?"
"Ông ơi..." nghẹn ngào: "Con cá ... con cá bán tận ba mươi tệ cơ mà..."
Ông ngoại sững một lát, đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho .
"Đứa nhỏ ngốc ." Giọng ông run rẩy: "Ba mươi tệ thì thấm tháp gì, bé con vui mới là quan trọng nhất."
" mà... nhưng ba mươi tệ mua bao nhiêu gạo, bao nhiêu mì..." .
"Ông vẫn còn biển , vẫn còn kiếm tiền mà." Ông vỗ về.
"Con nên ăn nó... con nên tham ăn như thế..."
"Bé con , ông đây." Ông ngoại ôm lòng. "Từ tới giờ con chẳng bao giờ đòi hỏi gì, lúc nào cũng hiểu chuyện như thế. Ông xót lắm."
"Chỉ là một con cá thôi, ông tiếc ."
"Ông chỉ thấy bé con ăn no, ăn ngon, tiền mất thể kiếm ."
gục đầu lòng ông ngoại, rống lên. Ông cứ thế ôm , hết đến khác vỗ về lưng, khẽ :
"Con đừng , ông ở đây . Con ăn gì, ông cũng sẽ cho con."
Đêm đó, ăn nhiều cá. Ông ngoại cũng ăn một ít, nhưng phần lớn thịt cá ông đều gắp cho .
"Con ăn nhiều cho mau lớn."
miếng thịt cá chất cao như núi trong bát , bát của ông chỉ chút nước cá chan cơm, lòng hối hận xót xa.
Đêm đó, đột nhiên hiểu một điều.
Ông ngoại thực sự yêu . Không vì trách nhiệm, vì thương hại, mà là thực sự yêu thương.
là gánh nặng, cũng chẳng là gánh nặng.
là bảo bối của ông.
Cuối cùng cũng một gia đình thực sự thuộc về .