[Ngoại truyện nhỏ: Đôi giày của Thái hậu]
Cùng lúc đó tại cung Từ Ninh.
"Cái gì?! Cháu nội ?!"
Thái hậu từ bồ đoàn bật dậy như lò xo, chuỗi hạt Phật văng xa tận ba mét, đập vỡ tan tành chậu lan bên cạnh.
"Nó trông thế nào? Có giống Lẫm nhi ? Bao nhiêu tuổi ? Tên là gì?"
Đám cung nữ vội vàng dìu bà chạy ngoài, chạy bẩm báo: "Thưa Thái hậu, là một tiểu công t.ử, hơn bốn tuổi , trắng trẻo mập mạp, tên gọi là Đoàn T.ử ạ."
"Đoàn Tử?" Thái hậu suýt chút nữa thì ngưỡng cửa cho vấp ngã, một chiếc giày văng xa, "Cái tên gì thế ? Ai đặt hả? Đường đường là Hoàng trưởng tôn mà gọi là Đoàn Tử?!"
"Nghe là... do Hoàng hậu nương nương đặt ạ."
Thái hậu bỗng khựng , hốc mắt đỏ hoe.
"Cái đứa trẻ ..." Bà sụt sùi, giọng nghẹn , "Nó khổ quá mà. Theo nương nó phiêu bạt bên ngoài suốt năm năm trời, đến cái tên chính thức cũng chẳng ..."
Cung nữ vội vàng đưa khăn tay, nhưng Thái hậu nhận. Bà dứt khoát đá nốt chiếc giày còn , chân trần dẫm lên mặt đất, một tay xách váy, một tay vịn vai cung nữ, tiếp tục lao về phía :
"Mau thôi — Ai gia thăm cháu nội!"
"Thái hậu, giày của Người —"
"Không cần nữa!"
"Thái hậu, mặt đất lạnh lắm ạ —"
"Thân già vẫn còn cứng cáp lắm! Giày quan trọng bằng cháu nội của ai gia ?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bong-dung-co-cha-lam-hoang-de/ngoai-truyen.html.]
Đám cung nữ đầy ái ngại, đành nhặt giày vội vã đuổi theo. Thái hậu chạy lầm bầm: "Đoàn Tử, Đoàn Tử, cứ như tên đồ ăn ... mà cũng , cứ gọi là Đoàn T.ử , về ai gia sẽ đặt cho nó một cái tên thật kêu... Bốn tuổi , đến tuổi khai tâm , ai gia quen mấy vị Đại học sĩ..."
Một cung nữ nhỏ giọng nhắc nhở: "Thái hậu, bây giờ là nửa đêm ạ."
Thái hậu chân bước ngừng: "Nửa đêm thì ? Nửa đêm thì thăm cháu ? Ai gia là Thái hậu, ai gia là !"
Đám thị vệ tuần tra ngang qua, thấy Thái hậu chân trần chạy thục mạng hành lang thì đồng loạt ngây như phỗng. Thái hậu vụt qua giữa đám như một cơn gió, chỉ để một câu:
"Đứng ngây đấy gì? Đi mà xem cháu nội !"
Đám thị vệ: "..."
Cháu nội ai cơ? Ồ, con trai bệ hạ? Con trai của bệ hạ ?!
Cả hoàng cung, ngay khoảnh khắc , cùng lúc nổ tung tin động trời .
[Nhật ký của Đoàn T.ử (Bản chữ nghệch ngoạc)]
Hôm nay lục bao nhiêu là hình vẽ nương, cha vẽ thật đấy. Mắt nương giống như ngôi , nương thì như vầng trăng. Mình vẽ, nhưng đếm tiền. Nương bảo thành đạt nào cũng đếm tiền cả.
Cha hỏi nương sống . Mình bảo là lắm. Thực một chuyện kể với cha. Có một nương ốm, sốt cao lắm, nương giường cứ sảng, canh bên cạnh. Nương bảo: "Lẫm ca, đừng ".
Mình hỏi nương Lẫm ca là ai, nương bảo: "Là cha con đấy". Mình bảo: "Chẳng nương bảo cha c.h.ế.t ?". Nương đáp: "C.h.ế.t vẫn thể cha ". Mình thấy nương đang lừa , nhưng thèm . Vì nương bảo , chuyện của lớn phức tạp lắm. Thôi kệ . Dù thì bây giờ cha cũng sống .
Hôm nay cha ôm . Trên cha một mùi hương dễ chịu, giống như mùi hương trầm nhà chú Chu ở trấn, mà giống lắm. Mình hỏi cha đó là mùi gì, cha bảo là Long Diên Hương. Mình hỏi Long Diên Hương là cái gì, cha bảo là một loại hương liệu. Mình bảo ồ.
Cha vẻ bế trẻ con cho lắm. Tay cha cứ lúng túng chẳng đặt , cuối cùng chính cầm tay cha đặt lưng đấy. Người lớn đúng là ngốc thật sự.
Ngày mai vẫn ăn bánh quế hoa. Nhân đậu đỏ nhé. Ba xửng. À , bốn xửng .
Chúc cả nhà ngủ ngon.