Editor: Trang Thảo.
Ông c.h.ế.t cũng chẳng liên quan gì đến chúng , vì nghĩ cách để “thu dọn” ông .
Ông chúng nghĩa vụ phụng dưỡng ông . Vậy còn ông thì ? Chẳng lẽ ông trách nhiệm phụng dưỡng cha già của ? Người ở quê chuyện , nên “giúp niềm vui” mà cho họ .
Ông bà nội vốn hạng dễ đối phó, ba cô càng thích gây chuyện, còn gia đình bác cả và chú út đều ruộng. Mỗi tháng thêm vài trăm tệ đối với họ cũng là một khoản nhỏ. Huống hồ mấy năm nay ông đưa tiền cấp dưỡng cho con, cũng mang về nhà một xu.
Với tính cách của gia đình ông , lợi mà chiếm thì đúng là kẻ ngốc.
trực tiếp tìm họ, mà vòng vo, để trong thôn chuyện ông kiện chúng đòi tiền dưỡng lão. xúi ông bà nội lấy chính lý do đó mà đòi tiền. Con cái phụng dưỡng cha là lẽ đương nhiên mà.
Thế là ông bà nội kéo lên thành phố. Không chỉ đơn giản là lên thăm, mà chẳng khác nào một đàn châu chấu tràn . Họ dẫn theo hai con trai và ba con gái, chen chúc một chiếc xe khách nhỏ.
Khi họ ập đến, lão Tôn sững sờ, dì Chu thì tái mét. Ông bà nội hề khách khí, sờ mó khắp nơi, miệng ngừng trầm trồ.
Họ ở quê mấy đời cũng từng ở căn nhà rộng rãi, sạch sẽ như thế , nên quyết định ở luôn. Lão Tôn run rẩy, dì Chu càng hoảng sợ.
Chỉ trong chốc lát, trái cây trong nhà ăn sạch, đồ ăn vặt cũng chẳng còn. Mỗi uống hết một hộp sữa vẫn đủ, còn đòi thêm.
Dì Chu tức đến mức liên tục véo lão Tôn, lão Tôn vội khuyên họ xong việc thì về quê.
“Về ? Về gì? Tao với bố mày quyết định ở đây .”
Dì Chu đồng ý, lão Tôn cũng dám gật đầu, nhưng họ thể đuổi .
Chỉ trong nháy mắt, đám đó tự tìm chỗ . Thậm chí còn xông phòng ngủ chính lục tung thứ.
“Các cút ngoài cho !” dì Chu gào lên.
Ngay đó, bà đ.á.n.h.
Bà nội mắng thẳng mặt bà là đồ hổ, mấy năm nay ăn của con trai bà, dùng của con trai bà, ngay cả căn nhà cũng là con bà mua, mà còn dám đuổi bà.
Bà nội kéo bà tận sảnh tầng một, quần áo xé rách, mặt cào nát, còn tuyên bố sẽ đuổi bà .
Lão Tôn định cứu nhưng hai em giữ . Mấy bà trong khu một phen xem kịch, còn “tường thuật trực tiếp” cho .
Sau đó dì Chu báo cảnh sát, nhưng ông bà nội dựa tuổi tác, lóc ăn vạ, khiến chuyện trở nên rối ren.
Cảnh sát cũng chỉ thể khuyên giải. Chuyện bồi thường thì càng thể, vì nhà lão Tôn quá trơ trẽn.
Cuối cùng, lão Tôn hứa mỗi tháng đưa thêm một nghìn tệ tiền dưỡng lão mới tiễn họ về quê. Số tiền ông nhận từ chúng đủ, còn bỏ thêm tiền túi. Biết chuyện , vui đến mức ăn thêm một bát cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bo-toi-mac-benh-thanh-mau-giai-doan-cuoi/chuong-6.html.]
Năm hai mươi chín tuổi, bạn trai. Anh ba mươi ba tuổi, là công chức, gia cảnh khá . Người quen mai mối cho chúng . Anh chủ động, cũng thiện cảm, nên hai nhanh ch.óng tiến tới.
Khi cầu hôn, đồng ý ngay.
Ngày đính hôn, mời lão Tôn nhưng ông vẫn đến. Trông ông già nhiều, tiều tụy, lưng cũng còng.
“Ông đến gì?”
“Thiếu Hồng, chúc mừng con.”
“Có ông cũng như , ông .”
đuổi thẳng, nhưng ông vẫn , rằng dù cũng là cha con, nên ăn một bữa cơm.
Ông đưa cho một phong bao lì xì: “Đây là chút lòng thành của bố.”
nhạt, nhận mở ngay mặt ông . Khi thấy bên trong là tiền âm phủ, lạnh mặt, ném thẳng ông .
“Ông ý gì?”
“Không , bố...”
Mẹ tiến lên tát ông một cái đuổi . Có lẽ tiền tráo, nhưng ai giải thích.
Trang Thảo
Mọi chuyện đến hôm nay đều là do ông tự chuốc lấy.
Ông đầu , mắt đỏ hoe. lưng . Ông hối hận, mà chỉ là tìm chỗ dựa khi về già.
“Hồng Hồng, đây, đây là lì xì dì cho con.”
“Con cảm ơn dì.”
nhận phong bao dày cộm. Có lẽ họ coi trọng , hoặc vì đứa bé trong bụng.
Vị hôn phu của từ khi mang thai, ngày nào cũng vui vẻ. Mọi việc đều sắp xếp chu đáo.
Chúng đăng ký kết hôn , đợi con chào đời mới tổ chức hôn lễ.
Mười tháng mang thai, đến ngày sinh, sinh đôi, một trai một gái.
Bố chồng vây quanh hai đứa nhỏ, còn ngoài chờ .
“Vợ ơi, vất vả cho em .”
Một bó hoa yêu thích, còn đọng sương, mang theo hương thơm dịu nhẹ, xoa dịu mệt mỏi.