Bố Tôi Mắc Bệnh "Thánh Mẫu" Giai Đoạn Cuối - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-04 23:12:37
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Ông gọi điện cho : “Thiếu Hồng, tại con như ?”

 

“Thời hạn khởi tố qua lâu , các con đều trưởng thành, sớm cần tiền cấp dưỡng nữa. Tại các con thể thông cảm cho một già như bố?”

 

“Mỗi đứa các con đều kiếm tiền như thế, cho bố chút tiền dưỡng lão chẳng qua cũng chỉ bằng một bữa cơm, một bộ quần áo thôi mà.”

 

Định dùng đạo đức để bắt chẹt ? khẩy một tiếng.

 

“Bởi vì cũng độc ác và đê tiện y như ông , chẳng đạo đức luân thường đạo lý gì cả.”

 

“Thắng thua của vụ kiện chẳng thèm quan tâm, chỉ hành hạ ông cho bõ ghét thôi.”

 

Mọi đều luật pháp màng đến tình .

 

Ông căn bản từng nuôi nấng chúng , dựa cái gì mà bắt chúng phụng dưỡng? Có tiền đó, thà đem quyên góp cho những cần giúp đỡ còn hơn.

 

Vụ kiện đó chúng thua thật. chúng phục, lập tức đưa đơn kháng cáo ngay tại tòa.

 

Dựa cái gì mà chỉ bắt mỗi chúng dưỡng lão cho ông ? Hai đứa con nhà họ Chu tuy con ruột, nhưng ông tròn trách nhiệm nuôi nấng chúng, nên hai đứa đó cũng bắt buộc tham gia phụng dưỡng.

 

Mỗi một tháng đưa năm trăm tệ ? Dựa mà đưa tận năm trăm? Bốn chị em chúng cộng là hai nghìn tệ . Cộng thêm tiền lương hưu của ông nữa thì đúng là sống quá phong lưu và tự tại. Đừng thế.

 

“Tiền nhiều quá, chúng đồng ý.”

 

Bốn trăm ba trăm chúng cũng chịu, chỉ chấp nhận mức hai trăm tệ. Hai đứa con của dì Chu cũng đóng mỗi đứa hai trăm.

 

Số tiền là để dưỡng lão cho một bố , cho dì Chu, nên tiền sẽ chuyển một tài khoản ngân hàng do chúng chỉ định. Mọi chi tiêu hằng ngày đều công khai minh bạch. Ăn một bữa hết bao nhiêu, mua cây súp lơ giá thế nào đều rõ ràng từng li từng tí. Mỗi tháng ông xuất trình hóa đơn tiêu dùng ngân hàng và tự tay nhật ký chi tiêu.

 

Một ngày chi bốn mươi tệ, tuy ăn ngon mặc nhưng chắc chắn c.h.ế.t đói. Con của dì Chu mắng chúng là lũ con buôn.

 

“Anh thanh cao thế bao trọn gói luôn ? Anh là hưởng lợi nên tư cách ở đây lải nhải.”

 

liếc như một đống rác. Trước khi lên xe, lạnh lùng lão Tôn một cái. Lúc , đến cả một tiếng “bố” cũng chẳng gọi.

 

“Thiếu Hồng.”

 

Vốn dĩ định bỏ luôn, nhưng tại để ông sống yên chứ?

 

“Hiện giờ ông còn khỏe mạnh, còn , mỗi tháng tiền dưỡng lão cộng với bảo hiểm cũng vài nghìn tệ. con ăn ngũ cốc, ai cũng lúc ốm đau. sẽ chờ đến ngày ông cử động nổi, giường bệnh ai chăm sóc, vứt bỏ, mắng nhiếc và đ.á.n.h đập...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bo-toi-mac-benh-thanh-mau-giai-doan-cuoi/chuong-5.html.]

 

“Lưới trời l.ồ.ng lộng, tin là báo ứng, ông cứ chờ mà xem.”

 

Thấy ông tức giận đến run bần bật, mới lên xe rời .

 

Tháng đầu tiên, sang ngày đầu ông rút sạch bộ tiền. Vì , sang tháng thứ hai, chúng chuyển tiền nữa. Ông gọi điện, chặn . Ông tìm đến tận cửa, tiếp. Ông tìm đến tổ dân phố nhờ hòa giải.

 

rõ, tiền đó là để dưỡng lão cho một ông , nhưng ngay ngày đầu ông rút sạch. Ai ông dùng việc gì, cho ai dùng?”

 

“Muốn chúng tiếp tục đưa tiền thì theo đúng yêu cầu của chúng .”

 

“Mỗi ngày tiêu bao nhiêu, vượt quá một xu cũng . Sáng, trưa, tối đều ghi chép rõ ràng.”

 

Thật giả cũng quan tâm. chỉ gây khó dễ để hành hạ ông , để ông đừng tưởng tiền của em là dễ nuốt.

 

“Vẫn là câu đó, sổ sách hợp lý thì tháng chúng chuyển tiền đúng hạn. Nếu hợp lý...”

 

“Chúng sẽ tiếp tục dây dưa. Ông kiện tòa thì cứ việc, sẵn sàng theo hầu.”

 

thi bằng lái, cũng thiếu tiền. Danh tiếng gì đó cũng chẳng màng. Luật pháp chống , nhưng xét về tình lý, đưa tiền cũng lý của .

 

Lão Tôn chỉ tay mặt : “Sao mày m.á.u lạnh vô tình đến thế?”

 

“Bởi vì cũng giống ông thôi, lục nhận, thị phi phân, chẳng tam quan, đúng là hạng bằng cầm thú.”

 

Chấp nhận kiểu “đánh địch một ngàn, tự tổn tám trăm”, ngại tự mắng để khiến ông nên lời.

 

Vừa bước cửa, ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức.

Trang Thảo

 

“Mẹ ơi.”

 

“Hồng Hồng về ?”

 

“Mẹ món gì ngon thế?”

 

“Toàn là những món con thích thôi.”

 

Trong nhà thuê giúp việc, cũng nhiều năm bếp. Lúc ăn cơm, bà gắp thức ăn cho hỏi: “Ông tìm con ?”

 

“Con sẽ xử lý thỏa, đừng lo.”

 

Bà im lặng một lúc : “Cái lão già khốn kiếp đó c.h.ế.t quách cho .”

Loading...