Editor: Trang Thảo.
Mùa đông cho ông thổi quạt, mùa hè đắp chăn đẩy phơi nắng. Không ai thăm hỏi, ai quan tâm. Viện dưỡng lão cũng là một xã hội thu nhỏ.
Sau hai tháng chơi, về xem tình hình. Sau khi đưa về nhà, xách ít quà rẻ tiền, nghênh ngang đến nhà ông .
Ở cổng, thấy mấy bà đang trông cháu, liền gần: “Bố cháu là hiếm . Năm xưa ông dì Chu khổ, nên ly hôn với cháu để sang giúp dì.”
“Tiền cấp dưỡng ? Không ạ.”
“Ông bảo tiền đủ tiêu, cháu đ.á.n.h mắng thế nào cũng , nhưng tiền thì .”
thao thao bất tuyệt, sức kể “chiến tích” của ông . Một thích giúp như thì nên để cả khu đều .
“Bây giờ ông cần cháu nuôi . Ông còn khỏe, vẫn thể chăm sóc dì Chu đến cuối đời.”
“Không kiếm tiền thì vẫn thể giặt đồ, nấu cơm, trông cháu cho dì.”
“Chúng cháu đưa tiền ông cũng nhận, vì ông tích cóp nhiều .”
giơ hai ngón tay: “Hai mươi vạn.”
Chỉ là bừa thôi.
“Tiền của ông cũng là của dì Chu.”
“Nhà họ đang ở rộng rãi thật, chắc giá cũng rẻ.”
Mấy bà thích chuyện phiếm, sót thứ gì. Từ họ tên bố đến gia phả, đều kể hết.
còn con cái dì Chu chắc chắn sẽ phụng dưỡng ông , vì họ hiếu thảo.
Mấy bà cũng kể đủ chuyện về dì Chu và gia đình bà .
Trang Thảo
Sau một hồi trò chuyện, còn kết bạn với họ, chia bánh, chia trái cây.
“Dì ơi, cháu thăm bố đây.”
Họ vẫy tay tiễn .
Đến nơi, bố đang lau nhà, quỳ xuống lau sàn.
Dì Chu mở cửa thấy thì giật : “Lão Tôn, lão Tôn...”
bước lên: “Bố ơi, lau nhà mà cũng chăm chỉ thế ?”
Ngày xưa ở nhà, chai nước tương đổ cũng thèm nhặt, giờ quỳ lau sàn.
“Con đến .”
Ông gọi tên . Có lẽ quên từ lâu.
Dì Chu mời nước, mời trái cây. xua tay, nắm tay ông : “Bố ơi, bố giúp con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bo-toi-mac-benh-thanh-mau-giai-doan-cuoi/chuong-4.html.]
chuyến du lịch lừa mất tiền, hỏi ông thể cho vay một ít .
“Bố tiền.”
“Chuyện gì to tát . Căn nhà của bố là mua đứt trả góp ạ? Có thể đem thế chấp vay vốn mà.”
“...”
“...”
Ông sa sầm nét mặt, dì Chu cũng im lặng theo.
“Tất cả là tại con. Con cứ nghĩ kiếm thêm chút tiền để phụng dưỡng bố, nào ngờ lừa sạch...”
giả vờ lóc t.h.ả.m thiết. đoán ông hẳn đang ước gì thể tống cổ khỏi cửa ngay lập tức, nhưng sợ đang lừa .
“Bố thật sự tiền.”
“Thế dì Chu ạ?” sang dì Chu.
Sắc mặt dì Chu đổi đột ngột: “Dì cũng .”
“Thế các em trong nhà tiền ? Xe của các em là mua đứt đúng ? Có thể đem thế chấp ạ?”
“...”
“...”
Dì Chu giả vờ mời ở dùng cơm tối. Bà hỏi ăn gì rủ cùng mua thức ăn để tự chọn. Tại để ở nhà một ? Chắc là sợ trộm đồ, dù hiện tại cũng đang “nợ nần” chồng chất mà.
“Được thôi ạ.”
Đã tự dẫn xác đến vật tế thần thì tội gì c.h.ặ.t c.h.é.m. Cái gì đắt nhất là chọn cái đó. Bố bảo ông nấu, dì Chu cũng bà .
“Không ạ, tìm đại cửa hàng nào đó nhờ chế biến giúp là .”
thì đấy, nhưng họ xứng để tay. lái chiếc xe cũ nát đầu tiên mà cả mua khi , chở bọn họ xóc nảy suốt nửa giờ đồng hồ.
“Đến nơi .”
Đây là cửa hàng mà và chị dâu cùng hùn vốn mở, một năm cũng kiếm bộn tiền.
“Chị Thiếu Hồng.”
“Cầm chỗ chế biến một chút nhé.”
nhân tiện gọi thêm vài món và hai chai rượu vang đỏ. Chỉ là ngờ rằng thức ăn mới dọn lên bàn, hai bảo vệ sinh lặn mất tăm. gọi phục vụ đến hỏi thì mới họ hỏi xem bữa hết bao nhiêu tiền, thấy hơn một nghìn tệ là bỏ chạy mất dép.
cứ tưởng , chắc chắn họ sẽ dám tìm đến chúng trong một thời gian dài. đ.á.n.h giá thấp nhân tính, cũng như độ dày da mặt và sự trơ trẽn của bọn họ.
Ông cư nhiên đ.â.m đơn kiện bốn em chúng tòa, đòi chúng phụng dưỡng ông . Khi nhận lệnh triệu tập của tòa án, nhịn mà mắng ông là đồ già hổ.
Trái , bình tĩnh đón nhận. Đây là một vụ kiện chắc chắn sẽ thua, nhưng vẫn ông dễ dàng tiền đó. Vì , cũng đơn kiện ngược ông .