Bố Tôi Mắc Bệnh "Thánh Mẫu" Giai Đoạn Cuối - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-04-04 22:25:46
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Trang Thảo.
Một câu của chặn sự phẫn nộ và oán trách đang chực thốt từ miệng ông . gõ cửa nhà họ Chu rầm rầm.
Dì Chu mở cửa, đẩy mạnh ông trong.
“Đây là đầu tiên đến nhà bố, tiện thể bàn luôn chuyện dưỡng lão của bố. Dì Chu, chắc dì sẽ nhiệt tình tiếp đãi chúng chứ?”
Dì Chu kịp gì thì con trai con gái của dì lên tiếng đòi kiện chúng tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp.
“Sao là xâm nhập gia cư bất hợp pháp? Đây chẳng là nhà của bố ? Chúng phận con cái đến thăm bố chẳng lẽ ?”
“Dì Chu, chuyện cho rõ ràng.”
“Tuy bố ly hôn lấy vợ mới, nhưng ông vẫn là bố của chúng . Sau việc phụng dưỡng ông còn trông cậy chúng . Chẳng lẽ chúng nhà một lát, tiện thể vun đắp tình cảm với ?”
Định dùng pháp luật với ? Chị gái là dân học luật đấy. pháp luật cũng ngoài tình .
Dì Chu lắp bắp: “, cháu đúng.”
Trang Thảo
sang đám con của dì: “Các xin chúng , nếu chúng sẽ từ chối việc phụng dưỡng bố.”
“Đến nhà bố mà còn , chứng tỏ ông vốn coi chúng là con. Phụ bất từ thì t.ử bất hiếu, ông tư cách đòi hỏi con cái phụng dưỡng.”
Dì Chu giơ tay đ.á.n.h mấy đứa con: “Mau xin các chị !”
Những lời xin miễn cưỡng chẳng giá trị gì, nhưng bọn họ chịu thiệt, thấy hả . Dựa cái gì mà một nuốt đắng cay, rơi nước mắt? tìm đến bọn họ thì thôi, bọn họ dám tự tìm đến tận cửa. là kẻ gây sự bao giờ cũng hèn hạ.
Bọn họ hiểu cũng , nghĩa vụ cho họ hiểu.
“Người thường nhà già như báu vật. Bố đây chính là một báu vật hiếm , còn là lương thiện đến mức bao đồng.”
“Ông lúc nào cũng dì Chu một nuôi hai đứa con dễ dàng, nên giúp gì thì giúp.”
“Vì bây giờ ông đến đây để cống hiến cho dì.”
Dì Chu sững sờ.
Bà định mở miệng, chặn : “Dì đừng thương ông , tất cả đều do ông tự nguyện. Ông thích như , lúc nào cũng sẵn sàng hy sinh vì dì.”
“ nghĩ mãi, một bụng như thể về nhà ? Ông nên tiếp tục phát huy nhiệt huyết, tiếp tục việc thiện, tiếp tục hy sinh cho dì. Từ cơm nước, giặt giũ, đến nuôi con, chăm cháu cho dì.”
“Anh em chúng đều là con hiếu thảo, nhất định ủng hộ quyết định của ông .”
Đối với bốn em chúng , ông bỏ mặc suốt hai mươi năm. Bây giờ già , nổi nữa hưởng phúc ? Đừng mơ.
“ , dì Chu , dì giữ gìn nhan sắc như , mấy việc nặng như giặt giũ nấu ăn thể để dì ? Cứ giao hết cho bố .”
“Muốn ăn gì cứ mua, ông tiền.”
“Nếu hết tiền thì tìm , cho. Không nhiều thì cũng vài nghìn, một vạn vẫn .”
liếc ông một cái. Nếu hứa hẹn chút lợi ích, bà chịu giữ ông ? Không để ông tiếp tục hy sinh, phát huy tinh thần “ ” thì thật với cái danh hão .
“Nếu ông gì đúng, dì cứ đ.á.n.h cứ mắng, chúng đều hiểu.”
“Thương cho roi cho vọt, đó là tình yêu của dì. Chúng chỉ thể vui mừng và ủng hộ.”
Trước khi , liếc ông một cái, nở nụ đầy “quan tâm”: “Bố , bố kiên trì hy sinh hai mươi năm , tiếp tục phát huy nhé. Bố còn trẻ, còn vài chục năm nữa để cống hiến.”
“Đừng kêu già, bố vẫn khỏe, chăm sóc dì Chu cho . Dì cũng dễ dàng.”
“Bố là thương như , đừng để chúng con thất vọng.”
Nhân lúc bọn họ còn kịp phản ứng, bốn em chúng rút nhanh như gió.
Về đến nhà, lập tức thu dọn đồ đạc, khóa cửa, đưa du lịch. Tiêu chí là nhanh, để họ kịp trở tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bo-toi-mac-benh-thanh-mau-giai-doan-cuoi/chuong-2.html.]
Khi họ gọi điện, tìm cách thoái thác. đang ở xa, thể về. Anh trai và chị gái cũng đang công tác.
Phụng dưỡng ? Đương nhiên dưỡng, vì đó là bố ruột. dưỡng cũng nhiều cách.
Với , đó là chăm sóc từ những điều nhỏ nhất, vì bà nuôi chúng khôn lớn. Hai mươi năm bố, bà vất vả thế nào chúng đều thấy rõ.
Còn gọi là bố thì ? Ông chăm sóc con khác, tiêu tiền cho con khác.
Nếu ông chúng phụng dưỡng, cứ kiện tòa. Tòa xử thì . hết ông trả khoản tiền cấp dưỡng năm xưa. Không trả thì trừ dần tiền dưỡng .
Còn hiện tại...
Viện dưỡng lão thì thiếu gì, cứ chọn một nơi bình thường mà đưa là xong.
Mùa đông cho ông thổi quạt, mùa hè đắp chăn đẩy phơi nắng. Không ai thăm hỏi, ai quan tâm. Viện dưỡng lão cũng là một xã hội thu nhỏ.
Sau hai tháng chơi, về xem tình hình. Sau khi đưa về nhà, xách ít quà rẻ tiền, nghênh ngang đến nhà ông .
Ở cổng, thấy mấy bà đang trông cháu, liền gần: “Bố cháu là hiếm . Năm xưa ông dì Chu khổ, nên ly hôn với cháu để sang giúp dì.”
“Tiền cấp dưỡng ? Không ạ.”
“Ông bảo tiền đủ tiêu, cháu đ.á.n.h mắng thế nào cũng , nhưng tiền thì .”
thao thao bất tuyệt, sức kể “chiến tích” của ông . Một thích giúp như thì nên để cả khu đều .
“Bây giờ ông cần cháu nuôi . Ông còn khỏe, vẫn thể chăm sóc dì Chu đến cuối đời.”
“Không kiếm tiền thì vẫn thể giặt đồ, nấu cơm, trông cháu cho dì.”
“Chúng cháu đưa tiền ông cũng nhận, vì ông tích cóp nhiều .”
giơ hai ngón tay: “Hai mươi vạn.”
Chỉ là bừa thôi.
“Tiền của ông cũng là của dì Chu.”
“Nhà họ đang ở rộng rãi thật, chắc giá cũng rẻ.”
Mấy bà thích chuyện phiếm, sót thứ gì. Từ họ tên bố đến gia phả, đều kể hết.
còn con cái dì Chu chắc chắn sẽ phụng dưỡng ông , vì họ hiếu thảo.
Mấy bà cũng kể đủ chuyện về dì Chu và gia đình bà .
Sau một hồi trò chuyện, còn kết bạn với họ, chia bánh, chia trái cây.
“Dì ơi, cháu thăm bố đây.”
Họ vẫy tay tiễn .
Đến nơi, bố đang lau nhà, quỳ xuống lau sàn.
Dì Chu mở cửa thấy thì giật : “Lão Tôn, lão Tôn...”
bước lên: “Bố ơi, lau nhà mà cũng chăm chỉ thế ?”
Ngày xưa ở nhà, chai nước tương đổ cũng thèm nhặt, giờ quỳ lau sàn.
“Con đến .”
Ông gọi tên . Có lẽ quên từ lâu.
Dì Chu mời nước, mời trái cây. xua tay, nắm tay ông : “Bố ơi, bố giúp con.”
chuyến du lịch lừa mất tiền, hỏi ông thể cho vay một ít .