Bố Tôi Mắc Bệnh "Thánh Mẫu" Giai Đoạn Cuối - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-04 22:25:21
Lượt xem: 13
Editor: Trang Thảo.
Bố là , kiểu thà để bản chịu thiệt thòi cũng tạo phúc cho khác.
Người nhà thể ăn cám nuốt rau, chịu đói chịu khát, nhưng ông vẫn mang gạo và bột mì mà dùng tiền lương mua về đem tặng cho ngoài. Ông chỉ để đổi lấy vài lời khen ngợi, nhằm thỏa mãn lòng hư vinh và sĩ diện hão của bản .
Tiền lương của ông chỉ đưa cho đúng hai trăm tệ sinh hoạt phí, còn đều đem giúp đỡ cô nhi quả phụ hoặc tụ tập nhậu nhẹt với đám bạn bè .
Vì chuyện mà từng đ.á.n.h ông một trận tơi bời. Ông gọi cả ông bà nội và ba cô đến gây áp lực, nhưng một chấp năm, từ đó tiếng ác vang xa. Kể từ dạo , ông bà nội và ba cô cứ thấy là khiếp vía.
Bố đòi ly hôn, thậm chí còn cần bốn chị em chúng . Mẹ cũng là kiên cường, bà đồng ý ly hôn với điều kiện tiền cấp dưỡng mỗi tháng thiếu một xu, thiếu một , muộn một ngày cũng xong. Nhà cửa cho, đến cái xe ba bánh cũng để cho ông .
Bố kiên quyết ly hôn, nguội lạnh lòng tin, cảm thấy thể nuôi dạy bốn em bên cạnh là đủ, nên cuộc hôn nhân cuối cùng cũng kết thúc.
Thế nhưng tiền cấp dưỡng thì ông từng đưa một đồng nào. Mẹ đòi, mặc kệ bà loạn đ.á.n.h đập, ông vẫn trơ đó. Tóm là tiền thì , còn mạng thì một cái đây. Đến lúc mới nhận đàn ông thực sự tàn nhẫn ích kỷ.
Bà ôm chúng một trận nghỉ việc ở công ty, đem chiếc xe ba bánh trang trí đơn giản để bán đồ nướng và xiên que. Bốn em chúng mỗi ngày tan học đều giúp xiên đồ ăn. Việc thích nhất chính là đếm tiền. Năm hào, một tệ, từng xấp, từng hộp một. Để thể nuôi chúng ăn học, việc đến kiệt sức.
Đến khi chúng thể kiếm tiền thì lưng cũng còng xuống, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn, sức cùng lực kiệt và mang trong đầy bệnh tật.
Vậy mà bố tìm đến tận cửa, định mát ăn bát vàng, bắt chúng phụng dưỡng ông . Đầu tiên ông kể lể chẳng dễ dàng gì, mấy năm nay sống khổ cực. Ông cũng nhớ chúng lắm, chỉ là trong tay tiền nên ngại dám đến thăm.
Trang Thảo
Không tiền thăm con đẻ nhưng tiền cung phụng cho bà quả phụ, nuôi con trai con gái cho khác. Giờ đây tuổi già sức yếu, còn giá trị lợi dụng nên đuổi khỏi nhà, nơi nương tựa mới sực nhớ đến chúng . Muốn theo chúng để hưởng phúc, ăn ngon mặc ? là mơ giữa ban ngày.
Anh trai và chị gái sầm mặt đuổi ông . Mẹ lời nào. Bà thể một nuôi bốn đứa con khôn lớn mà vứt bỏ bất kỳ đứa nào là dùng hết sức bình sinh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bo-toi-mac-benh-thanh-mau-giai-doan-cuoi/chuong-1.html.]
nắm lấy bàn tay đang run rẩy của , về phía đàn ông . Tạm thời vẫn gọi ông một tiếng bố.
“ hỏi bố, hai là ly hôn thật, ngay từ đầu hề đăng ký kết hôn?”
hỏi thẳng khiến ông há miệng, đầy vẻ hổ. Nghĩ thì chắc là vế .
tiếp: “Sao bố thể bỏ qua như ? Bố đến đó mà quấy rối chứ. Dù mấy năm nay tiền bố kiếm đều tiêu hết bọn họ, họ thể phụng dưỡng bố lúc tuổi già?”
“Bọn họ cũng chẳng dễ dàng gì…”
Bọn họ dễ dàng, nên nhà chúng nghiễm nhiên trở thành những kẻ dọn bãi chiến trường cho khác ?
“ là chẳng dễ dàng gì. Lúc còn lụng thì ở nhà bọn họ, giờ nổi nữa chúng dưỡng lão cho bố. Trên đời gì chuyện nực như .”
Anh trai và chị gái vốn da mặt mỏng, nhưng thì ngược , hung hãn đanh đá.
Có ở đây ngày nào, đừng hòng ai mong chiếm tiện nghi của nhà , cũng đừng hòng đem ông so với . Ông đắp thêm mấy tầng chăn mà mơ giữa ban ngày chăng nữa, hòng dùng đạo đức để bắt chẹt thì cũng sớm tỉnh mộng .
một tay túm lấy ông lôi dậy.
“Anh, chị, thôi. Đem bố trả về cho . Phải với dì Chu là bố vẫn còn việc , vẫn còn thể cống hiến cho con dì . Có lợi mà chiếm là kẻ ngốc, dì thể điều như thế .”
Anh chị đều là tinh ý, lập tức hiểu ngay ý . Cả hai phấn chấn hẳn lên, xúm giúp tống ông khỏi cửa.
“Bố ạ, chúng cũng chỉ vì cho bố thôi. Nếu bố phối hợp thì đừng trách chúng mặc kệ bố.”