BỎ RƠI TÔI 10 NĂM, LẠI QUAY VỀ ĐÒI TÔI BÁO HIẾU - 3

Cập nhật lúc: 2026-05-07 23:20:43
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông cho ăn là cho ăn.

 

Cũng vì bất đồng quan niệm, và ông ngoại hòa thuận.

 

Trước trung học cơ sở, mỗi năm chỉ gặp ông một .

 

Mỗi gặp chỉ thấy ông là già nghiêm khắc.

 

Ánh mắt sắc bén khiến phần sợ hãi.

 

Dưới sự chỉnh đốn của ông và lũ trẻ quanh , cảm thấy miền quê chính là thiên đường .

 

Dù phân bò hôi, gà trong sân cứ mổ , nhưng những chú ch.ó nhỏ bờ ruộng dễ thương, tiếng gọi của ông ngoại cầm cuốc mặt và bạn bè ở xa còn vui hơn.

 

Hồi đó ông ngoại thường kể chuyện khi ngủ, lẽ vì ông cảm thấy thời gian của còn nhiều.

 

Những câu chuyện đều là trải nghiệm thực tế của ông.

 

Một đoạn quá khứ lạnh lẽo vượt sông Áp Lục, ông kể thời đó họ đói ăn, thiếu mặc, nhưng ai cũng bền chí.

 

“Con , năm năm , chúng đói đến nỗi ăn vỏ cây, bọn Tây thì ăn thừa mứa, nhưng chúng vẫn đ.á.n.h đuổi họ .

 

Họ chẳng , đừng như con lúc nào cũng nghĩ đến bên ngoài, con sống ở nước nào thì hãy dồn nhiệt huyết xây dựng tổ quốc, đừng lúc nào cũng chạy trốn. Nhà và nhà khác khác , hồi đó ai mà nghĩ giờ ăn thịt là thịt, trường học bệnh viện khắp nơi?”

 

Nghe xong lời động viên, hứa với ông ngoại.

 

chắc chắn để thừa cơm nữa, thề!”

 

Bởi lúc đó hiểu đến là đủ.

 

nghiệp trung học cơ sở, sức khỏe ông ngoại giảm nhanh.

 

Căn bệnh cũ từ thời hành quân giờ trở thành nỗi đau hành hạ ông.

 

chỉ bên giường, vụng về hỏi ông đau ? Có ngủ ?

 

Đến lúc lâm chung, ông chỉ hai từ: “Không .”

 

Ông ngoại chỉ là con gái, nên ngôi nhà quê trở thành tài sản chính thức của .

 

Mãi hai ngày khi ông mất, họ mới vội vàng trở về quê.

 

Mang theo bầu khí “ngọt ngào” .

 

Ông ngoại lễ tang, chỉ chôn trong quan tài gỗ ông tự sắp xếp.

 

Ngày hôm , dẫn đến xem nhà.

 

Người đến là một ông chủ lớn, phá bỏ căn nhà cũ để xây nhà máy.

 

Đó là đầu tiên phản kháng bố , cố ngăn họ .

 

cho họ phá nhà ông ngoại.

 

tất cả đều vô ích.

 

Số tiền ông chủ đưa lớn, 80 vạn năm 2014 đủ mua một căn hộ cực rộng ở Giang Thành.

 

lái chiếc xe quen thuộc về thành phố.

 

Vì chuyện nhà, cộng thêm ba năm gặp,

 

và bố phần xa cách.

 

còn quen với cách ứng xử cũ.

 

, trung học phổ thông chọn học nội trú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bo-roi-toi-10-nam-lai-quay-ve-doi-toi-bao-hieu/3.html.]

 

Điều khiến dễ chịu hơn.

 

, khi học kỳ một năm nhất, về nhà nghỉ lễ,

 

Nhà ở một cặp vợ chồng quen, đồ đạc của để lộn xộn ngoài hành lang, phơi mưa nắng.

 

5

 

Cặp vợ chồng trẻ cũng khá kiên nhẫn, giải thích với rằng căn nhà họ mua .

 

Tiện thể, chiếc xe nhỏ quen thuộc cũng thuộc về họ.

 

họ cũng bất ngờ về sự tồn tại của , vì lúc giao dịch bố nhắc đến.

 

tìm , chỉ thể đến Đại học Giang.

 

Đó là nơi họ việc, nhà thể bán, nhưng công việc thể bỏ là bỏ chứ!

 

Bảo vệ ở cổng trường , nhưng thấy liền trợn trắng mắt.

 

“Cô đến gì?”

 

“Tìm bố .”

 

“Hừ, nhà cô đúng là còn mặt mũi thật, cầm tiền công của trường nước ngoài học tập, về là về, loại vô ơn như các sớm muộn cũng báo ứng!”

 

Ông chỉ mặt mắng một trận, khiến sinh viên ngang cũng nhịn thêm vài .

 

Sau khi là con gái của giáo sư Du và giáo sư Trương,

 

Những sinh viên vốn còn động lòng thương hại lập tức nhập hội chỉ trỏ .

 

Cuối cùng vì quá nhiều tụ tập nên kinh động đến lãnh đạo nhà trường, họ đưa văn phòng trực tiếp báo cảnh sát.

 

Ngày hôm đó với giống như chiến trường hỗn loạn, như vó ngựa giẫm nát thể tự nhặt nhạnh ghép .

 

Cảnh sát xong cũng nổi giận, lập tức đưa về đồn tra thông tin hộ khẩu.

 

Trên máy tính hiện rõ bố nhập quốc tịch nước ngoài, thời gian xuất cảnh là hai ngày .

 

Sổ hộ khẩu vốn ba , giờ trở thành chủ hộ.

 

Lãnh đạo nhà trường vô cùng kinh ngạc, hỏi hai ngày gì, họ .

 

đang học…”

 

khác hỏi thế nào, cũng gì về họ.

 

Không còn cách nào, cảnh sát chỉ thể tìm trực hệ của bố , nên gọi cô tới.

 

Sau khi xong, cô cũng , thậm chí còn đề phòng giữ cách với .

 

một ghế dài, chờ khác quyết định phận .

 

Vì bố bỏ quá triệt để, thật sự còn nơi nào để .

 

Mọi đều cứng rắn yêu cầu cô nhận nuôi .

 

quyết , gọi cả chú tới đồn ầm lên.

 

Đến cuối cùng cảnh cáo tạm giam mới miễn cưỡng đồng ý đưa về nuôi đến lúc trưởng thành.

 

Lãnh đạo nhà trường thấy đáng thương, lén nhét cho hai trăm tệ.

 

“Em nợ Đại học Giang điều gì cả, hôm nay để em chịu ấm ức , xin .”

 

Loading...