BỐ QUA ĐỜI, MẸ BỆNH NẶNG, HỌ HÀNG LẠI TƯỞNG NHÀ TÔI DỄ BẮT NẠT - 7

Cập nhật lúc: 2026-01-09 15:15:05
Lượt xem: 563

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

tươi, chẳng thèm nổi nóng:

 

[ là cháu ruột bà đấy. là con hoang, bà là... bà già hoang!]

 

[Ghen tị hả? Nhà mới 100 mét vuông, tầng áp mái, nắng chan hòa cực thích.

 

Khác hẳn cái ổ chuột ban công bà đang ở.]

 

Bà già bên đầu dây tức đến gào lên.

 

tiếp tục xát muối:

 

[Ghen thì cầu cho con trai út bà c.h.ế.t sớm , đền tiền, bà cũng nhà mới để ở!]

 

nguyền rủa thậm tệ.

 

chẳng bận tâm, để điện thoại xa một chút, đợi bà c.h.ử.i xong mới đặt gần tai.

 

[ là thứ rác rưởi, còn cháu cưng bà là vàng ngọc.

 

Không nó kiếm về cho bà bao nhiêu nhỉ?]

 

Bà im bặt.

 

[ chú út nợ ngập đầu, dân xã hội đến tận nhà đòi nợ.

 

còn nhỏ hiểu chuyện, hóa đó là “quý t.ử” bà đó ?]

 

Gặp văn minh thì đạo lý, gặp loại mất dạy thì chơi mất dạy hơn.

 

Muốn biến tiền đền mạng của bố thành bàn đạp cho chú út ? Không cửa!

 

còn là con nhóc ngoan dễ bắt nạt ngày xưa.

 

Từ khi nhận lợi ích từ hệ thống, khắp nơi "vả mặt" .

 

Con bạn cùng phòng ngu ngốc nhắn :

 

[Tháng tiền điện nước hết 700 tệ, chia đôi mỗi đứa 350, mày chuyển khoản cho tao.]

 

quái t.h.a.i sinh con quái thai.

 

Phòng ký túc xá chỉ hai đứa .

 

Cả kỳ nghỉ đông một tháng ở đó ngày nào.

 

Nó lấy lý do ôn thi cao học, bám lì ở phòng.

 

Tiền điện nạp khi cũng nó dùng hết sạch.

 

Không cảm ơn một câu còn đòi chia tiền?

 

đáp:

 

[Mày kiếp là ổ cắm hả? Dùng điện giỏi ghê.]

 

[Tháng tao ở lấy một ngày, cớ gì chia tiền với mày?]

 

chịu thôi:

 

[Ai bảo mày ở?

 

Cả phòng hai đứa, mày ở cũng trả tiền!]

 

tức đến phát điên, chụp bộ đoạn chat đăng lên nhóm lớp.

 

Trong nhóm ai dám lên tiếng, đều núp màn hình hóng chuyện.

 

Bạn cùng phòng lập tức bùng nổ, nhắn tin riêng tới tấp:

 

[Tao cảnh cáo mày, xóa bài ngay!]

 

[Mày chia thì tao mách ban quản lý ký túc!]

 

[Trương Cảnh Di, đồ mặt dày vô liêm sỉ, !]

 

Mấy câu lời thô tục, đủ để gọi về dạy dỗ mấy lượt.

 

Hehe, tiền tự dâng tới!

 

thẳng như tiêm m.á.u gà, nó c.h.ử.i câu nào phản câu .

 

Tiền tài khoản cứ “ting ting ting”, chốc lát kiếm vài chục nghìn.

 

Xử xong bạn cùng phòng, hàng xóm gõ cửa.

 

Hàng xóm đến mượn trứng gà.

 

Mẹ nhăn mặt:

 

[Xin nhé, nhà hết trứng .]

 

Đây thứ N trong tháng bà đến xin trứng.

 

tưởng viện cớ để cho, liền châm chọc:

 

[Keo kiệt thật, một quả trứng mà cũng tiếc.]

 

Mẹ lúng túng đó giải thích rằng nhà hết trứng thật.

 

thấy dễ bắt nạt, miệng ngừng mỉa mai nhỏ nhen, tầm .

 

lao :

 

[Bà rộng lượng thế thì gặp ai cũng gọi là !]

 

Hàng xóm là bà cô ngoài 40, cau mày hài lòng:

 

[Cô bé chuyện gì kỳ , chẳng tôn trọng lớn gì cả.]

 

tiếp tục vả:

 

[Muốn khác tôn trọng, ít não .

 

Xuống nhà là siêu thị, thiếu gì tự mà mua.

 

bà, bón cho bà từng bữa chắc?]

 

lên trời đ.á.n.h, xuống đất vả.

 

Từ hàng xóm đến ban quản lý đều dễ chọc.

 

Gặp đều lễ phép cúi chào.

 

Còn bà già bên thì sống khổ tả nổi.

 

Chú chúng bồi thường cho bà nội 175.000, liền ầm lên đòi lấy trả nợ.

 

Chú nợ quá nhiều, trốn biệt tăm.

 

Trước khi , Trương Đức Hải còn đến đòi tiền bà nội.

 

bao năm qua, bà dốc hết tiền cho chú ăn, lấy tiền cho nữa?

 

Không moi tiền, lục tung phòng, cuối cùng moi vài trăm gầm giường.

 

[Đồ già c.h.ế.t, vô dụng hết sức.

 

Chỉ còn từng tiền, đủ tao cắt móng chân ngoài tiệm!]

 

Chủ nợ tìm , sang chặn bà già.

 

Tường tạt đầy sơn đỏ.

 

Bà tức quá, đột quỵ.

 

Rắc rối .

 

Tất cả tài sản bà nội để cho chú út.

 

Giờ chú trốn mất, gánh nặng chăm sóc bà đổ lên đầu dì.

 

Dì tức quá, khai luôn chỗ trốn của chú.

 

Mọi chuyện vỡ lở, hai nhà cãi nảy lửa ở ủy ban, ai nhận “cục nợ” .

 

Chú :

 

[ đang nợ ngập đầu, nuôi còn nổi, đừng nuôi khác.]

 

Dì đáp:

 

[Tiền của đều đưa cho , là con trai, lo cho .]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bo-qua-doi-me-benh-nang-ho-hang-lai-tuong-nha-toi-de-bat-nat/7.html.]

Hai bên tranh , chẳng ai chịu nhường.

 

Cuối cùng, bà nội vì sợ mất mặt, đồng ý bán căn nhà đang ở để trả nợ cho chú.

 

yêu cầu chú hứa mặt bí thư thôn rằng sẽ phụng dưỡng bà đến cuối đời.

 

Dì c.h.ử.i bà thiên vị, tuyên bố cắt đứt quan hệ.

 

Thấy ? Đây chính là tình .

 

Vài ngày còn đồng lòng ép đưa tiền đền mạng.

 

Giờ vì đụng chạm lợi ích, c.ắ.n như ch.ó.

 

Sau chuyện đó, bà nội mất hết hy vọng với con trai con gái út, tinh thần suy sụp.

 

Chú thím dọn phòng chứa đồ thành phòng ngủ cho bà.

 

Phòng bé đến mức chỉ đủ kê một cái giường.

 

đột quỵ thì tiểu tiện kiểm soát, quần lúc nào cũng ướt.

 

Phòng thì nhỏ, bí, lúc nào cũng nồng nặc mùi khai thối.

 

Thím chịu nổi, bàn với chú thuê cho bà một gara tầng trệt, thuê giúp việc theo giờ đến vệ sinh mỗi tối.

 

Giúp việc , bà lỡ dơ thì cũng chẳng ai lo.

 

Chỉ đành chờ đến hôm mới đến đồ.

 

Thím mang cơm mỗi ngày một .

 

Cơm mới , là đồ ăn thừa hôm .

 

Ban đầu bà còn chê bai, đó dám hé răng, đưa gì ăn nấy.

 

Cuối cùng, chịu nổi, bà van xin giúp việc gọi cho .

 

SIM của , điện thoại đổ về .

 

Khi đến gara, bà nội gầy chỉ còn da bọc xương.

 

xin :

 

[Bà sai ... giờ mới nhận chỉ hai con cháu mới thật lòng với bà...

 

... ở với hai đứa...]

 

xuống, rút tay khỏi tay bà:

 

[Hối hận ?]

 

Bà gật đầu lia lịa.

 

mỉm :

 

[Tiếc là, muộn !]

 

Nếu bà loạn, vì tình nghĩa với bố sẽ phụng dưỡng bà.

 

bà thiên vị quá mức, nuốt trọn tiền bồi thường của bố cho chú út.

 

Còn đồng ý gả cho để đổi tương lai cho Trương Đức Hải.

 

thẳng dậy, thèm quan tâm đến lời cầu xin:

 

[Mọi thứ bà đang chịu là do bà tự chọn.

 

Hối hận thì cứ ở đây mà chuộc .]

 

Bà cố hết sức lết , đưa tay níu .

 

lạnh, bà từ cao:

 

[Sau , sẽ sống ngày càng .

 

Còn bà, nửa đời còn cứ đây mà thối rữa .]

 

Lúc , bà mới nhận mấy “đứa con hiếu thảo” bà cưng chiều là thứ rác rưởi.

 

Đây chính là báo ứng của bà.

 

sẽ bao giờ tha thứ.

 

Mẹ cũng .

 

Bà già chống chọi một năm c.h.ế.t.

 

Trong thời gian đó, chú dính vay nặng lãi.

 

Lần ai cứu nữa.

 

Giang hồ đòi tiền, c.h.ặ.t một ngón tay “phí trả chậm”.

 

Còn Trương Đức Hải thì đầu óc nhồi sọ nặng, tưởng là độc đinh nhà họ Trương, ai cũng nể ba phần.

 

Giám đốc Ngô đồng ý điều chuyển công việc, tức quá nghỉ việc.

 

Ra quán bar uống rượu, tán tỉnh gái xinh, bạn trai phát hiện.

 

Ăn ngay một cú đ.ấ.m lệch mũi.

 

Camera ghi rõ ràng là trêu chọc , cảnh sát chỉ khuyên hòa giải.

 

Hắn tống tiền thêm, ngờ lén từ .

 

Bị tố cáo tống tiền, đưa tòa.

 

Chồng mất ngón, con tù.

 

Thím chịu nổi, phát điên.

 

Dì cũng chẳng khá hơn.

 

Không moi gì từ nhà , nhà chồng coi thường.

 

Sau khi nhà chú sa sút, dượng thấy mất mặt, say rượu là đ.á.n.h vợ.

 

Không còn bố bảo vệ, dì đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t.

 

Bị đ.á.n.h nhiều, dượng nhà đẻ bỏ rơi, ai giúp, càng tay nặng hơn.

 

Dì từng cầu cứu , chỉ nhún vai:

 

[Không giúp .]

 

Sau khi nghiệp đại học, thi đậu công chức ở thủ phủ tỉnh.

 

Khoảnh khắc nhận giấy báo, hệ thống lời tạm biệt:

 

[Cậu cần nữa , giúp những kẻ nhát gan khác.]

 

mỉm đồng ý.

 

Bây giờ tiền, sức khỏe.

 

hệ thống, vẫn sống rực rỡ.

 

Hậu ký

 

đón lên thủ phủ tỉnh.

 

bán nhà thị trấn, cộng với tiền bồi thường của bố để mua cho căn hộ tên hôn nhân.

 

từ chối.

 

với tiền .

 

Tiền bồi thường của bố, bà giữ dưỡng già là .

 

Tương lai của , nên xây xác thịt cha .

 

Còn tiền thưởng từ hệ thống vì phản công thành công, từng kể cho ai, vẫn để nguyên trong thẻ.

 

Đây là chỗ dựa cuối cùng của .

 

Nhắc nhở : gặp khó khăn, cần lùi bước.

 

Cuộc đời chỉ một .

 

Từ nay về , mỗi ngày đều sẽ là một chiến binh rực lửa!

 

(Hết)

 

Loading...