BỐ QUA ĐỜI, MẸ BỆNH NẶNG, HỌ HÀNG LẠI TƯỞNG NHÀ TÔI DỄ BẮT NẠT - 5

Cập nhật lúc: 2026-01-09 15:14:27
Lượt xem: 565

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

thì nuốt trôi cục tức .

 

[Muốn tha cho cũng thôi! 10.000 tệ tiền bồi thường tinh thần, tiền tài khoản là đón về ngay.]

 

Thấy mềm , chú lập tức giở bài cuối:

 

[Anh cả của c.h.ế.t , cũng định .

 

các điều, thì đừng trách nể tình.]

 

Chú từ cặp tài liệu lôi một tờ giấy vay nợ.

 

Trong đó ghi, năm ngoái bố vay chú 2 triệu tệ, bên còn chữ ký của bố .

 

Mẹ tức đến nghiến răng, suýt nữa kìm mà động tay:

 

[Anh láo! Tờ giấy là giả! Nếu cả thực sự vay tiền, nhà lúc mua nhà còn vay ngân hàng nhiều như ?]

 

lạnh, rõ đây là chiêu trò của nhà chú.

 

Lấy tiền từ chúng , bọn họ dựng chuyện để lừa.

 

Chú mặt dày:

 

[Anh hỏi vay thì cho, còn tiêu thì rõ.]

 

Mẹ lo lắng đến rơm rớm nước mắt.

 

Chú nham hiểm:

 

[Chị dâu , đều là trong nhà.

 

Nếu Tiểu Di rút đơn kiện, thể bỏ qua phần lãi vay.]

 

Mẹ dọa đến run rẩy.

 

Tiền bồi thường cái c.h.ế.t của bố chỉ 2 triệu.

 

Trừ 300.000 đưa cho bà nội, còn 1,7 triệu.

 

Mấy hôm còn định tất toán khoản vay mua nhà, giờ còn nổi 2 triệu trong tay.

 

Thím mặt dày, vẫn buông tha .

 

[Ông chủ Ngô để ý Di Cảnh, nếu đồng ý chuyện cưới hỏi, ông sẵn sàng đưa sính lễ 188.000 tệ.]

 

Mẹ lập tức từ chối:

 

[Không đời nào.]

 

hiền lành của thật sự tin tờ giấy vay nợ đó là thật.

 

, kéo phía :

 

[Da mặt hai thật đáng ngưỡng mộ, dày quá mất.

 

Tùy tiện cầm tờ giấy đến là giấy vay nợ, tưởng ngu chắc?]

 

Chú giận tím mặt:

 

[Tên cả mày ký rõ ràng ở đây, thể là giả?]

 

[Còn lâu nhé, bố từng học tiểu học, kiếm tiền.

 

Tiền ông kiếm còn nuôi chú ăn học, thế mà giờ chú lừa cả bố ?]

 

Mặt chú đỏ bừng.

 

Thím cũng mặt dày chịu thua:

 

[Chuyện nào chuyện đó, nợ thì trả là chuyện đương nhiên.

 

Có chữ ký của các , là công nhận!]

 

thật sự bái phục độ trơ trẽn của nhà .

 

[Thím , não với trực tràng thông hả? Nói bao nhiêu mà vẫn hiểu.

 

rõ, bố tên !

 

Giấy vay nợ còn bằng chữ in đều, giả mạo cũng chuyên nghiệp chút chứ!]

 

Chú thím đơ , rõ ràng ngờ lật bài nhanh như .

 

Cũng đúng thôi, mấy suốt ngày chỉ nghĩ cách moi tiền từ bố .

 

Ai thèm quan tâm bố từng vì họ hy sinh bao nhiêu?

 

xách hộp quà nhà họ tặng ném thẳng ngoài.

 

[Biết ngay mấy chẳng ý gì!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bo-qua-doi-me-benh-nang-ho-hang-lai-tuong-nha-toi-de-bat-nat/5.html.]

 

Còn đến đây giở trò nữa, đừng trách rải tro cốt mấy khắp nơi!]

 

Thím tức đến phát điên.

 

Cả đời bà sống an nhàn sung sướng, từng khác c.h.ử.i thẳng mặt thế .

 

[ nguyền rủa mày ế cả đời!]

 

Mẹ lập tức xông lên, tát cho thím hai cái.

 

Thím choáng váng:

 

[Bà dám đ.á.n.h ?]

 

Mẹ xưa nay dịu dàng, hiếm khi nổi nóng thế .

 

[ báo công an! sẽ cho hai con tù!]

 

Thím phát điên, bám c.h.ặ.t khung cửa chịu , còn rút điện thoại định gọi cảnh sát.

 

Buồn c.h.ế.t , bà định nhân cơ hội ép thả con trai bà .

 

giang tay:

 

[Bà chứng cứ gì ?]

 

tống Trương Đức Hải đồn vì clip bằng chứng.

 

Hắn còn đe dọa ngay mặt cảnh sát, bố thiên hạ cũng cứu nổi.

 

Còn chuyện xảy ở cửa nhà , camera, cũng chẳng hàng xóm chứng.

 

Nhìn hai họ tức đến nghẹn họng, trong lòng hả hê vô cùng.

 

[Hehe, nhưng thì nha]

 

lấy tờ giấy vay nợ từ trong túi :

 

[Cầm giấy giả định lừa tiền, đây là tội tống tiền.

 

báo công an, cho cả nhà ba tụ tập trong trại giam luôn, thế nào?]

 

Chú tức đến sắp nổ.

 

đang cầm tờ giấy trong tay, ông dám hé một tiếng.

 

Không moi tiền từ , bà nội cũng yên nữa.

 

Bà lôi chuyện căn nhà bố mua .

 

Căn hộ hai phòng ngủ đó tên cả bố lẫn , là tài sản hôn nhân, nên mỗi một nửa.

 

Bố mất để di chúc, nên phần của ông 1/6 thuộc về bà nội.

 

Bà nhắm mắt , lẩm bẩm:

 

[Mấy chịu đưa tiền, thì để căn nhà .

 

Đây là tài sản con trai để , cũng phần.]

 

Một bà già bảy tám mươi tuổi, ngoài xe lăn.

 

đến ăn vạ thì ai bằng.

 

định đáp trả thì bà nhảy dựng lên:

 

[Mày im ngay! Đồ vô giáo d.ụ.c!

 

Người lớn mừng thọ, mày chúc câu nào còn lấy tiền từ tay bà già.

 

Không bố mày dạy kiểu gì!]

 

Ồ! Bà còn nhớ chuyện đó cơ đấy.

 

nhắm mắt , mở miệng c.h.ử.i thẳng:

 

[ chúc bà sống lâu như hoa quỳnh, phúc như biển Caribe.]

 

Người già vô đức hại ba đời.

 

Đám dám đến phá nhà đúng ngày Tết, cũng vì bà nội chống lưng.

 

[Không cướp phong bì của bà, mà là bà ghét , chẳng khác nào bà ghét cả tiền.

 

hiếu thảo thế mà thể để cái phong bì rơi tay bà .]

 

[ vô giáo d.ụ.c là do bà ép.

 

Bố mới là giáo d.ụ.c, bà đột quỵ viện, chính bố ngày ngày tã, đổ bô cho bà.]

 

 

Loading...