BỐ QUA ĐỜI, MẸ BỆNH NẶNG, HỌ HÀNG LẠI TƯỞNG NHÀ TÔI DỄ BẮT NẠT - 3

Cập nhật lúc: 2026-01-09 15:13:51
Lượt xem: 592

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mợ cố nén giận:

 

[Di Cảnh, con đừng điều. Đức Hải giới thiệu đối tượng cho con là giúp con.

 

Phụ nữ giỏi cỡ nào, vẫn bằng lấy chồng .]

 

Vừa lấy điện thoại khoe hình giám đốc xưởng:

 

[Con xem , đây là ảnh ông . Dù 50 tuổi nhưng còn trẻ mà.

 

Người đàn ông lớn tuổi mới thương vợ đấy!]

 

nhạt, đẩy điện thoại về phía chú :

 

[Tốt mợ tự lấy ?

 

Mà lấy thì em họ con thành con ruột của giám đốc, đừng văn phòng, thừa kế cả cái xưởng cũng thể!]

 

Mặt chú xanh như tàu lá.

 

tiếp tục tươi:

 

[Chú hai, chú đừng trách con thẳng.

 

mợ cũng là gái chồng, còn để ảnh trai lạ trong điện thoại, còn giấu gì nữa ?]

 

Mợ như mèo giẫm đuôi, lao đến định túm tóc :

 

[Con nhãi ranh, mày bậy bạ gì đó!?]

 

Chú giận đến run , sợ mất mặt nên kéo mợ luôn.

 

Trước khi , chú đầy cay độc:

 

[Trương Di Cảnh, giỏi lắm.

 

Tao ngờ nhà họ Trương sinh đứa như mày.

 

nhớ cho kỹ, mày sớm muộn gì cũng lấy chồng.

 

Tiền của nhà họ Trương, tuyệt đối để lọt ngoài!]

 

Chú nhất định giành bằng tiền bồi thường của bố .

 

nhạt:

 

[Chú , bộ dạng chú dòm ngó tiền bồi thường của bố cháu chẳng khác gì ch.ó hoang ngửi thấy thịt.]

 

[Tiền đó là bố cháu dùng mạng đổi lấy, đừng hòng giở chiêu đó với cháu.

 

Muốn cướp? Ra tòa ! Cháu đảm bảo, chú chắc chắn thua!]

 

Chú như ăn tươi nuốt sống, đập tay lên vai hậm hực bỏ .

 

cất giọng chua ngoa:

 

[Tiệc mừng thọ phá tan nát.

 

Chúng một nhà, hoạn nạn .

 

Sau Di Cảnh lấy chồng, chẳng vẫn nhờ họ hàng bên ngoại lưng ?]

 

nắm tay bắt đầu dụ dỗ.

 

Nói con gái gả ngoài , vẫn dựa nhà họ Trương dưỡng già.

 

Chỉ cần đưa tiền giúp Đức Hải và con cô , nhất định họ sẽ ghi nhớ ơn nghĩa.

 

Mẹ già , chúng nó nhất định sẽ phụng dưỡng đầy đủ.

 

Mẹ vẫn kiên quyết:

 

[Không . Tiền là chồng để , đều là của Di Cảnh của hồi môn.]

 

Thấy cô vẫn buông tha, bật :

 

[Con thấy cô đúng là thông minh. Hay là cô chia nửa tiền tiết kiệm cho Đức Hải ?

 

Sau hai con trai phụng dưỡng, càng sướng ?]

 

từ chối cái rụp:

 

[Mày xàm gì đó! Nếu đưa tiền cho Đức Hải thì con trai tao sống bằng gì?

 

Tao con trai ruột, trông khác nuôi?]

 

tủm tỉm gì, cô đến phát sợ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bo-qua-doi-me-benh-nang-ho-hang-lai-tuong-nha-toi-de-bat-nat/3.html.]

[ , con con gái ruột, trông chờ ai dưỡng già?]

 

Bà nội từ đầu đến giờ, mặt mày xị như cóc.

 

[Con dâu cả, giọng điệu của cô, là định chia tiền đúng ?]

 

Tất nhiên .

 

Ai chia là kẻ ngu!

 

Mẹ tính cách yếu đuối, nhưng riêng chuyện bảo vệ thì cứng rắn.

 

[! Tiền là để dành cho Di Cảnh, ai cũng đừng hòng đụng !]

 

Bà nội hừ lạnh:

 

[ gì, với cháu ruột mà cũng keo kiệt !?]

 

Tiệc sắp tàn, tranh thủ kiếm chút tiền cuối:

 

[Bà nội, bà rộng rãi thế, là mang tiền lương hưu chia cho ?]

 

Bố mất, bà nhận 300.000 tệ tiền trợ cấp nuôi dưỡng.

 

Bà thương cháu thật lòng thì nên đưa tiền của bà chứ nhỉ?

 

Bà nội cúi đầu tiếng nào.

 

lẩm bẩm:

 

[Già mà còn keo kiệt với cháu ruột!]

 

Bà già tức đến nỗi chống gậy vững, đám dằn mặt mà sướng phát điên.

 

là câu sai.

 

Phát rồ một lúc thì sướng một lúc, phát rồ mãi thì sướng mãi!

 

Buổi tối, nỡ:

 

[Hôm nay quá đáng quá con?]

 

[Sao mà quá đáng , bố mất mà bọn họ còn rảnh rang mở tiệc mừng thọ, chẳng để tâm gì đến cái c.h.ế.t của bố cả.]

 

Mẹ cúi đầu, mắt đỏ hoe.

 

[Bọn họ vốn chẳng coi con , lúc bố còn sống thì ức h.i.ế.p, bố c.h.ế.t còn đè đầu cưỡi cổ con .]

 

Mẹ thút thít:

 

[Bố con là .]

 

Nhắc đến bố, tim càng đau hơn.

 

Bố coi trọng tình , lúc nào cũng coi em như ruột thịt, yêu thương hơn cả bản .

 

[Nếu bố còn sống, chắc chắn sẽ để con ức h.i.ế.p như thế.

 

Trương Đức Hải gả con cho lão giám đốc xưởng của để đổi lấy tương lai, bố là đầu tiên phản đối.]

 

Mẹ xong, nét mặt chấn động.

 

Bà ôm c.h.ặ.t lấy :

 

[Con đúng!]

 

Những năm mỗi dịp Tết, bố luôn chợ sớm mua thịt đùi ngon nhất, tự tay nhào bột nặn vỏ, gói sủi cảo cho cả nhà ăn.

 

Còn năm nay, chỉ co ro sofa xem chương trình Tết.

 

Xem nửa chương trình, từ góc tủ áo lấy một chiếc hòm gỗ cũ kỹ sơn bóng.

 

Bên trong là giấy tờ nhà và vài món trang sức vàng.

 

Mẹ lau nước mắt:

 

[Sau Tết sẽ tất toán nợ nhà, chuyển tên sổ đỏ sang con.

 

Mấy món trang sức là bố mua tặng khi cưới, mai con lấy chồng sẽ đưa hết cho con của hồi môn.]

 

Phần tiền còn gửi ngân hàng theo kỳ hạn.

 

Mẹ vuốt tóc :

 

[Tiền tiêu bừa, là bố để dành cho con của hồi môn.]

 

Hôm , mợ gọi điện tới, giọng sai bảo:

 

 

Loading...