Sau đó cũng dùng cách tương tự để lấy vòng tay vàng.
Dù gì những thứ đó cũng là của , nếu họ ơn, thì thà tự hưởng còn hơn.
Tối đó khi khách ăn uống xong và rời .
Thôi Hạo chủ động lên tiếng: “Bố , bọn con mới kết hôn, còn nhiều thứ cần dùng tiền, nên tiền mừng đám cưới để bọn con dùng hết nhé.”
Tay bố đang đếm tiền bỗng khựng , phần lớn khách mời là họ mời, còn trả lễ , nếu đưa tiền cho chúng thì họ tự gánh bộ.
“Bố , Hạo đúng đó, bố giục con lấy chồng, giờ con , chẳng lẽ chút tiền đó cũng nỡ cho bọn con?”
ôm lấy tay Thôi Hạo .
Đã đến nước đó , bố chỉ thể đau lòng mà đưa hết tiền mừng cho chúng .
Vì chỉ xin nghỉ vài ngày nên chúng sớm thành phố, khi , Thôi Hạo còn bảo xe của hỏng, mấy ngày nay xe , nên lấy chiếc xe mua cho bố mà .
Nhìn qua gương chiếu hậu thấy sắc mặt bố , trong lòng sảng khoái vô cùng.
Chắc họ nghĩ rằng khi kết hôn, sẽ một con rể hiếu thảo tận tâm, ngờ sự thật là họ mất một con gái hiểu chuyện.
và Thôi Hạo về thành phố, đưa chìa khóa xe và tiền cho , cũng chuyển nốt tiền còn để trả công cho , kết thúc vai diễn.
“Chị ơi, nếu cần cứ tìm em nha.” Thôi Hạo đếm tiền liếc mắt đưa tình.
Sau còn cần đến , nên cũng xóa WeChat.
Sau khi trở công ty, tiếp tục việc chăm chỉ gấp đôi.
, thứ là vì bản , để bản sống hơn, chứ vì khác.
Chớp mắt đến Tết, gọi điện hỏi khi nào và Thôi Hạo về quê ăn Tết, thở dài: “Không , năm nay con về bên nhà chồng ăn Tết, gì chuyện con gái lấy chồng còn suốt ngày chạy về nhà đẻ.”
Đầu dây bên im lặng một lúc, chỉ thể : “Thôi , chỉ cần con và Tiểu Thôi sống là , cũng nhất thiết năm nào cũng về.”
“ừ” một tiếng, : “Mà hai tháng nay con gửi tiền về nhà? Bố con mua chiếc xe đạp điện, giờ nhà hết tiền .”
“Con lấy tiền chứ, thẻ lương đều giao cho Thôi Hạo , bây giờ mỗi tháng chỉ cho con 200 tệ tiêu vặt, con còn đủ tiêu, gì tiền gửi về cho bố .”
Lần gì nữa, còn chêm thêm một câu: “Cũng tại bắt con lấy chồng mà, giờ con lo cho nhà nhỏ của , bố tiền thì tự tìm cách nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bo-me-ep-toi-ket-hon-toi-thue-ban-trai-roi-khoi-gia-dinh/4.html.]
Mẹ chán nản cúp máy, còn thì hí hửng đặt mấy c.o.n c.ua hoàng đế và tôm hùm Boston để ăn Tết.
Mọi năm xách hải sản đắt tiền về nhà, bố chẳng những cảm kích, còn bảo kiếm nhiều tiền cũng vô ích, con rể thì ăn ngon mấy họ cũng thấy mất mặt.
Năm nay họ còn thấy mất mặt nữa, còn thì thể độc chiếm cả c.o.n c.ua hoàng đế.
Tuy Tết năm nay chỉ , nhưng còn tiếng giục cưới phiền phức, sống còn vui vẻ hơn bất cứ năm nào đó.
So với thì bố vui như .
Một bạn thuở nhỏ trong làng gọi điện cho , rằng cô ngang qua nhà , thấy bố Tết đến mà trong nhà vắng tanh, nấu món gì ngon, khí Tết cũng chẳng .
Trong khi những nhà khác thì con cháu quây quần đông đúc, vui vẻ bao.
“Bố mày cũng thật, cứ ép mày lấy chồng, giờ thì , con gái thành nhà .”
bĩu môi, giả bộ nghiêm túc : “Cậu đó thôi, trong lòng họ chắc đang vui lắm, vì ước nguyện lớn nhất đời họ là thấy kết hôn, giờ kết hôn thật , họ vui đến hóa ngốc đấy.”
Cô bạn cũng thấy hợp lý: “Cũng đúng, bố mày trông mong mày lấy chồng bao nhiêu năm , giờ coi như mãn nguyện .”
Kỳ nghỉ Tết trôi qua nhanh ch.óng, trở về công việc.
Vì là vì bản nên tràn đầy động lực, nhanh ch.óng dẫn dắt cả nhóm thành một dự án lớn.
Nhìn tiền thưởng tài khoản, tin rằng chẳng bao lâu nữa, thể mua một căn nhà cho riêng ở thành phố , thuê nhà nữa.
Bố cũng còn gọi điện nhiều, mỗi gọi đều đang nấu ăn, đang giặt đồ cho chồng, thời gian tám chuyện.
Hôm đó đang thêm giờ, trời bên ngoài tối đen, thì điện thoại bất ngờ reo lên.
Vừa bắt máy, giọng đầy lo lắng của vang lên từ đầu dây bên : "Thắng Nam , bố con t.a.i n.ạ.n xe điện , bác sĩ chân ông gãy, trong đầu còn tụ m.á.u, phẫu thuật ngay, con mau chuyển cho 100.000 tệ."
khó xử: "Mẹ , chuyện đột ngột quá, tiền của con đều do Thôi Hạo giữ, con đến 1.000 tệ còn , lấy 100.000."
"Vậy con mau hỏi Tiểu Thôi , bố con đang hôn mê, đợi nữa ."
Trước đây đưa cho họ ít tiền, thậm chí còn mua bảo hiểm dưỡng lão cho họ, mỗi tháng nhận vài ngàn tệ, tiền phẫu thuật đối với họ chẳng đáng là bao.
Chỉ là họ quen dựa dẫm , gặp chuyện là tìm đến , nhưng ngốc đến mức cứ mãi hy sinh mà chẳng gì.