“Tại … nhất định như ?” Giọng nó mang theo một tia khó hiểu và trách móc, “Bà ngoại chịu ấm ức, con . Bố đúng, con cũng . … nhà còn nữa, chúng sẽ hơn ?”
đỗ xe ở ven một hồ nước yên tĩnh bên cạnh khu đại học, tắt máy.
“Gia Ngôn, hỏi con một câu. Con cảm thấy, nhà là gì?”
Nó sững .
“Nhà… chẳng là bố , một nhà ở bên , sống trong cùng một căn nhà ?”
“Vậy nếu trong căn nhà , tôn trọng, xem như món đồ cũ thể tùy ý vứt bỏ, thì nơi đó còn tính là nhà ?” nó, ánh mắt sắc bén, “Bà ngoại con ở đây mười tám năm. Bà là ‘khách’ trong miệng bố con.”
“Hôm nay vị khách thể là bà ngoại con, ngày mai, khi cũng già , còn giá trị lợi dụng nữa, vị khách sẽ là ?”
Hứa Gia Ngôn im lặng.
Nó là một đứa trẻ thông minh, nó hiểu ý .
“Tất cả những gì hôm nay để phá hủy một gia đình, mà là để cho con , nền tảng của một gia đình thật sự là tôn trọng, là yêu thương, chứ đòi hỏi và trói buộc như lẽ đương nhiên. Bố con hiểu, ông bà nội con càng hiểu. Cho nên, buộc dùng cách duy nhất họ thể hiểu để dạy họ một bài học.”
lấy một chiếc máy tính bảng từ trong túi , mở một thư mục.
Bên trong là bộ tài liệu sắp xếp.
Không chỉ là những danh sách tài sản và hóa đơn lạnh băng , mà còn nhiều tấm ảnh.
Có ảnh ôm nó khi nó chào đời, đôi mắt thức đến đỏ hoe.
Có ảnh cõng nó đang sốt cao, lo lắng chờ trong hành lang bệnh viện.
Có ảnh ở bên cạnh nó, bàn học dạy nó từng nét từng nét.
Còn một tấm là sinh nhật năm ngoái, nó dùng tiền tiêu vặt tự tích góp mua cho một chiếc vòng bạc nhỏ, đeo tay, đến nếp nhăn đầy mặt cũng khép .
“Gia Ngôn, con xem những thứ . Mười tám năm của bà ngoại con đều ở đây. Bố con thể quên, nhưng con thì thể.”
Hứa Gia Ngôn xem từng tấm từng tấm, vành mắt nó dần đỏ lên.
Khi nó thấy tấm ảnh chiếc vòng tay , nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
“Mẹ, con… con sai .” Nó nghẹn ngào, “Con nên chất vấn . Con chỉ là… con chỉ sợ.”
kéo nó lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng nó.
“Mẹ . Mẹ cũng sợ. vài chuyện, càng sợ càng .”
lúc , điện thoại của rung lên một cái.
Là một tin nhắn đến từ Hứa Kiến Nghiệp, nội dung tin nhắn chỉ một tấm ảnh.
Bối cảnh của tấm ảnh là phòng khách trống rỗng, chỉ còn bốn bức tường dọn sạch.
Hứa Kiến Nghiệp và bố , ba giữa căn phòng trống trải.
Trên mặt bố là sự khiếp sợ, mờ mịt và phẫn nộ giống hệt .
Bốn chiếc vali khổng lồ tùy tiện ném nền xi măng, trông đặc biệt đột ngột.
Hứa Kiến Nghiệp trong ảnh ống kính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bo-me-chong-den-duong-gia-toi-don-sach-ca-nha-trong-dem-qwud/6.html.]
Anh cúi đầu, rõ vẻ mặt , nhưng thể cảm nhận một loại tuyệt vọng và chật vật thấu xương xuyên từ màn hình.
Ngay đó, tin nhắn thứ hai của đến, nội dung chỉ một câu, giống như tiếng chim đỗ quyên m.á.u than van.
“Thẩm Thanh Hòa, em thắng . Về , chúng chuyện.”
Nhìn tấm ảnh và câu “em thắng ” , trong lòng một chút vui sướng của chiến thắng, chỉ một mảnh bình tĩnh hoang vu.
Thắng?
Trong cuộc chiến , thắng.
Hứa Kiến Nghiệp thua mất thể diện và lòng tự tôn của , thua mất tình yêu và gia đình mà từng tin tưởng, còn thì thua mất mười tám năm vốn nên an nhàn của bà.
trả lời tin nhắn của Hứa Kiến Nghiệp.
“Nói chuyện”?
Bây giờ mới nhớ đến chuyện?
Khi xem việc bảo “trở về hưởng phúc thanh nhàn” là lẽ đương nhiên, nghĩ đến chuyện chuyện?
Khi dùng hai chữ “là khách” như chiếc đinh đóng tim , nghĩ đến chuyện chuyện?
Có những vết nứt, một khi sinh , thì bao giờ thể liền như ban đầu nữa.
với Hứa Gia Ngôn bên cạnh: “Đi thôi, đưa con đến một nơi.”
khởi động xe , về khách sạn, mà lái về phía một khu chung cư cao cấp mới ở ngoại ô thành phố.
nhập mật mã ở cổng kiểm soát, thanh chắn tầng hầm chậm rãi nâng lên.
Xe dừng ở một chỗ đỗ xe riêng, thang máy thẳng đến cửa nhà.
Khi cửa thang máy mở , Hứa Gia Ngôn sững .
Trước mắt là một khu cửa trang trí tinh tế, ánh đèn vàng ấm áp đổ xuống, trong khí thoang thoảng hương hoa bách hợp.
Mẹ , Lâm Tú Chi, đang đeo tạp dề, bưng từ trong bếp một nồi canh gà nóng hổi.
“Thanh Hòa, Gia Ngôn, hai con về ! Mau, rửa tay ăn cơm!” Bà thấy chúng , nụ mặt là sự thư thái và rạng rỡ từng .
Hứa Gia Ngôn quanh bốn phía, ngây .
Đây là một căn hộ một mặt sàn còn lớn hơn, rộng rãi hơn cái “nhà” ở Kim Bích Hoa Phủ .
Trong phòng khách đặt chiếc sofa quen thuộc với nó, tường treo bức tranh trang trí nó quen mắt, thậm chí bàn học và giường trong phòng nó cũng nguyên xi xuất hiện trong một căn phòng mới tinh ở đây.
Tất cả những thứ chuyển từ cái “nhà” đều sắp xếp thỏa trong gian mới , như thể chúng vốn trời sinh thuộc về nơi đây.
“Mẹ… đây… đây là…”
“Đây là nhà mới của chúng .” dép cho nó, khẽ , “Một căn nhà sẽ ai với bà ngoại con rằng ‘bà là khách’.”
Căn nhà là mua từ một tháng .
Dùng chính lợi nhuận đầu tư và tiền tiết kiệm cá nhân nhiều năm của , từng xu từng hào đều liên quan đến Hứa Kiến Nghiệp.