Bị ngã vào bồn hoa, tôi vô tình hôn đại ca học đường - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:00:35
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đương nhiên, phía Tạ Lương Thần cũng tức giận thật, kiểu dỗ nổi.

Trong đầu bắt đầu liên tục hiện lên cảnh tượng chúng yêu qua mạng khi .

Hồi đó học lớp mười hai, áp lực cực lớn.

Nên nghĩ yêu qua mạng cho đỡ căng thẳng.

lừa rằng rửa bát.

Anh lừa rằng là ông chú khởi nghiệp.

Chúng chơi game cùng , gọi điện lâu, còn tặng quà cho .

diễn tròn vai.

Anh thật sự hề nghi ngờ, còn bảo đến công ty .

đều từ chối hết.

Đến lúc thi đại học, còn hỏi đến thành phố nào.

cho .

ngờ trường nào, càng ngờ sẽ theo đăng ký trường .

Sau kỳ thi đại học, chúng vẫn liên lạc với .

Tối hôm điểm, chủ động chia tay.

Xóa sạch cách liên lạc của , ép bản quên hết thứ.

chỉ ngông cuồng đúng một , về lương, bao giờ yêu qua mạng nữa.

Thậm chí một mối tình cũng từng yêu thật sự.

Ai ngờ báo ứng đến sớm như .

thật sự là dân lương thiện hẳn hoi, bao giờ yêu qua mạng nữa, hu hu hu.

Đang lúc nghĩ mãi vẫn để xử lý tình hình, thì em trai từ nhà đến.

Những chuyện chỉ đành gác sang một bên.

Mẹ em trai đến trường tham quan, dạo nó chẳng chịu học, mà lớp mười hai là giai đoạn then chốt, dễ lạc đường.

khuyên nhủ em trai nhiều hơn.

do dự, đón em trai thuê cho nó một phòng khách sạn.

Mấy ngày nay dẫn em trai tham quan quanh trường, còn đưa nó thư viện.

Trong trường thiếu chăm chỉ.

Chỉ cho em trai thành quả của khác thôi thì vô ích, kiểu kích thích chỉ hiệu quả nhất thời.

em trai thấy phía thành công trả giá bao nhiêu.

Học cấp ba còn môi trường tương đối , lên đại học thì cám dỗ nhiều hơn, mà vẫn ít kiềm chế bản tính ham chơi của , chủ động giảm giao du, tự nhốt trong thư viện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bi-nga-vao-bon-hoa-toi-vo-tinh-hon-dai-ca-hoc-duong/chuong-7.html.]

Mấy ngày nay, mỗi mở khung chat với Tạ Lương Thần…

cả một rổ lời .

nghĩ kỹ , thấy cứ tiếp tục đến gần chỉ là đang hại .

tổn thương một , lẽ cũng chẳng tiếp xúc gì với nữa.

Trưa hôm đó, dẫn em trai ngoài ăn cơm, vô thức nghĩ tới Tạ Lương Thần.

Không giờ đang gì.

Em trai bỗng hỏi: “Chị, chị từng yêu đương ?”

“Sao tự nhiên em hỏi ?”

Mặt nó đỏ lên: “Chỉ là… em một cô gái thích, nhưng thành tích của cô giỏi hơn em nhiều lắm. Em sợ cách càng ngày càng lớn… nên em hỏi chị.”

gõ nhẹ lên đầu nó, nhịn : “Thằng nhóc cũng thích —”

còn kịp mấy câu đạo lý “gà luộc thành phượng hoàng” thì một tiếng gầm từ xa vọng tới:

“Ôn Thư! Em dỗ dỗ thằng đàn ông khác đúng ?!”

Bóng dáng quen thuộc lao tới như gió, chớp mắt xông đến mặt chúng , chắn mặt em trai như tuyên bố chủ quyền.

Anh hầm hầm trừng một cái.

Em trai : “?”

: “?”

Anh y như một “ông chồng bé bỏng” bỏ rơi: “Em hôn hai , còn để dấu vết , mà giờ định chịu trách nhiệm hả?!”

: “!!!?”

Em trai : “???!”

Lần đầu em trai gặp một bạo dạn như , bất an : “Chị… chuyện ? Anh giữ đạo đức nam giới gì hết hả?”

Tạ Lương Thần sững : “…Chị?”

Mắt sáng rực, lập tức nắm c.h.ặ.t hai tay em trai , kích động kêu lên: “Hóa là em vợ! là nước sông dâng ngập miếu Long Vương, một nhà mà chẳng nhận !”

Anh nhất quyết mời hai chị em ăn cơm, chúng từ chối nổi.

Kết quả là đồ ăn còn lên, bắt đầu than thở:

“Em vợ , thật với em, bình thường nhát lắm, giữ đạo đức nam giới. Là chị em ép đó, cho nên em nghĩ cách giúp , để chị em chịu trách nhiệm với !”

Em trai do dự : “Chị… chị ép thật hả?”

vội vàng xua tay: “Không! Không ! Chị chỉ… lỡ hôn hai thôi… À ! Nhầm! Chị hôn!”

từng nghĩ đến, một lạnh nhạt với đời, như kiểu chẳng hứng thú với cái gì như Tạ Lương Thần… thể diễn xuất như .

Anh bắt đầu “kể khổ” với em trai , diễn kịch, bùng nổ kỹ năng đóng vai.

đỡ nổi.

 

Loading...