Bí mật của Ngải Bối - Vòng sơ tuyển: Cốt truyện liên hoàn (5)
Cập nhật lúc: 2026-03-12 23:16:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Số 2 dùng lực ở bụng lật hệt như một ngọn núi lửa đang ngủ say bỗng chốc phun trào khiến kẻ đang thám hiểm núi bàng hoàng kịp trở tay.
Ngải Bối mất đà, cả ngã xuống nhưng ngay đó, cô hình khác ghìm c.h.ặ.t .
Có điều 2 lật quá mạnh khiến ván giường vang lên tiếng kẽo kẹt x.é to.ạc sự tĩnh mịch của màn đêm. Bỗng nhiên vật thể gì đó rơi “bộp” xuống từ giường tầng , đó là tiếng gầm gừ cáu bẳn của gã bạn tù cắt ngang giấc ngủ: “Đm, cái trò gì thì khẽ thôi!”
Nhà tù trở về trạng thái tĩnh lặng.
Trong bóng tối mịt mù, 2 dần mở mắt . Ánh đục ngầu và khó đoán cứ xoáy sâu Ngải Bối như thể xuyên qua lớp da thịt để chạm đến hình hài thực sự bên trong. Làn da cô trắng như tuyết, cánh môi phớt nhẹ vệt m.á.u mỏng manh. Đôi mắt xám tựa như màn sương sớm, mơ hồ ẩn hiện trông hư ảo đầy bí ẩn.
Một bóng đen ập xuống bất ngờ.
Nụ hôn của vội vã đến mức vụng về, hàm răng va mạnh khiến cả hai đau điếng tới mức nheo mắt . Anh vội vàng l.i.ế.m láp cánh môi len lỏi khoang miệng cô như xoa dịu, động tác mang nét vụng dại chứa đầy sự thô bạo và chiếm hữu.
Cảnh tượng trong phòng tắm tác động đến 2, đàn ông vốn dĩ là loài ăn thịt nên cho dù thẳng đến chăng nữa thì chỉ cần thoáng nghĩ đến cảnh hai chứng kiến cùng với những nụ hôn khó kìm nén với cô cũng đủ khiến dòng m.á.u trong huyết quản sôi sùng sục vì khao khát.
Thế nhưng đằng dòng m.á.u đang sôi sục còn nhen nhóm chút oán hận dành cho cô.
Rốt cuộc để ý đến những chuyện từng xảy trong thế giới ảo ?
Tại ngay cả những nhiệm vụ phi lý đến mức thể hiểu nổi như thế mà cô vẫn thể say sưa và dốc sức nghiên cứu? Phải chăng ngay từ đầu, cô vốn dĩ hề coi những con sự việc nơi đây là thật?
Càng hôn thì bản năng trong càng khó kìm nén hơn. Những nghi hoặc trong lòng cứ thế lớn dần tựa như lời chất vấn vang vọng hồi kết.
Tại cô thể xóa sạch khỏi ký ức dễ dàng như định dạng một chiếc ổ cứng như thế? Tại khi trở về gian thử luyện, cô giả vờ như quen và một chút thôi? Tại …?
Trong lúc vô thức, cướp bộ dưỡng khí trong khoang miệng cô, tàn nhẫn cướp lấy cơ hội hít thở. Vì thế, cô bắt đầu nghẹn ngào vùng vẫy, đáy mắt bắt đầu ngân ngấn những giọt lệ. Chính khung cảnh thắp lên vẻ chiếm hữu trong đôi mắt bình tĩnh của .
Đến tận lúc , mới chợt nhận điều nên vội vã nới lỏng miệng.
“ trở thành đau .” Cô gắng gượng lấy thở, giọng nghẹn vì ấm ức.
“...”
Vậy là nụ hôn xem như công cốc .
Số 2 cũng cô chọc tức phát điên , cô tưởng đang tranh giành quyền kiểm soát với ?
Giọng lạnh : “Cô tưởng chuyện đó với một thằng đàn ông chắc?”
Không ?
Ngải Bối tiếc nuối nhưng vẫn thản nhiên đáp: “Đâu tại đàn ông .”
Cô với đôi mắt nhòe vì nụ hôn mạnh bạo ban nãy, ánh mang theo vẻ tủi đến lạ. Chỉ một cái thôi khiến phòng tuyến của 2 bỗng chốc tan thành mây khói. Giờ đây, đầu óc giống như một mớ bòng bong, vội đ.á.n.h lạc hướng cô bằng một câu chẳng : “Chẳng đây cô bảo dùng bàn chải đ.á.n.h răng ? nghĩ cách sửa cho cô .”
“Sửa thế nào?”
Anh ghé sát tai cô, thì thầm bằng chất giọng khàn đặc và đứt quãng. Chẳng bày trò quái gở ho nào mà cô xong vội che miệng , đến run cả : “ cần , đừng mang thứ đó dùng với .”
Nhìn thấy nụ , trái tim đang treo ngược của 2 mới chịu hạ xuống như trút bỏ gánh nặng.
Đương nhiên 2 đời nào chấp nhận xác của vấy bẩn mối quan hệ với một gã đàn ông nhưng nếu cô nhiệm vụ thất bại thì cứ để đảm nhận là xong.
Tại gian thử luyện, hình ảnh đột nhiên biến mất ngay lúc Ngải Bối vén áo 2 lên. Đến khi màn hình hiện , bên trong vọng một giọng nam trầm đục.
“ bỏ cuộc.”
Trái tim đang căng như dây đàn của 3 cuối cùng cũng thả lỏng. Người nhận nhiệm vụ vòng là Ngải Bối nhưng theo quy tắc, nếu 2 chịu phối hợp thành thì sẽ trừ điểm. Dù nữa, 4 cũng nắm chắc 5 điểm trong tay cho nên đề bài của cô sai một ly.
Điểm của 2 từ vị trí dẫn đầu bỗng chốc rơi xuống vị trí cuối cùng, tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Khi chỉ còn 3 , các vòng đấu diễn với tốc độ ch.óng mặt, chỉ trong chớp mắt đến lượt Ngải Bối đề cho .
Nói là đề nhưng chẳng khác nào cô “thả thính” dâng điểm đến tận miệng .
Ngải Bối yêu cầu tới nhà hàng ở tòa nhà cao nhất trong thành phố và lời tỏ tình với cô.
Số 3 nhíu mày về phía Ngải Bối.
Vậy là vì thăng cấp với 2 nên mới tiếp tục nán trò chơi ?
Nếu cứ như thì 5 điểm trừ của 2 chẳng khác nào hạt cát trong sa mạc. Chỉ cần hai họ liên thủ với thì em gái cô lập tức rơi thế cô lập. Một khi còn nguồn hỗ trợ, việc con bé đủ điểm thăng cấp và loại trong trò chơi chỉ còn là vấn đề thời gian.
C.h.ế.t tiệt!
Số 3 cảm thấy vô cùng hối hận, nếu chuyện nông nỗi thì cô nên rút lui sớm. Chí ít cũng chờ đến khi 4 nắm chắc suất thăng cấp mới . Giờ đây, cục diện đẩy đến nước , cô bất lực, chẳng thể nào xoay chuyển nữa.
Những điều 3 thể nghĩ tới thì hiển nhiên 2 cũng thấu rõ, nhin sang Ngải Bối với vẻ thăm dò.
Thân phận của cả hai vẫn đang là tù nhân. Để thoát khỏi nhà tù và đặt chân đến nhà hàng ở tòa nhà cao nhất thành phố, chỉ một cách duy nhất là vượt ngục.
Trong lúc vạch kế hoạch vượt ngục ở thế giới ảo, hai cãi một trận.
Số 2 tỉ mẩn kiểm tra tấm thẻ mới lấy cô đầy vẻ khó hiểu: “Tại năm đó cô chọn cách kiện tụng để minh oan cho ?” Mà tự sa chân chốn lao ngục .
“Chẳng vì ?” Cô , đôi mắt lộ rõ vẻ vô tội: “Nếu đến chậm một bước, kịp cứu thì mất mạng từ lâu .”
Anh nghiến răng nghiến lợi: “Vậy trong lúc thiết lập nhiệm vụ, cô thể chọn bối cảnh ở chỗ khác t.ử tế hơn ?”
Cô xổm xuống và 2 với vẻ thản nhiên, thấy lời than phiền liền nở nụ rạng rỡ: “Như chẳng thú vị hơn ?”
Số 2 tức đến mức suýt bẻ gãy luôn tấm thẻ từ trong tay.
Cũng may là vượt ngục ở nền văn minh sơ cấp quá khó với họ, Người dân liên hành tinh vốn hiếu chiến nên cả xã hội đều là chiến binh, những kỹ năng cận chiến cơ bản nhất cũng đủ để họ đối phó với đám quản giáo đường tẩu thoát.
Hơn nữa, nhờ sự giúp sức của những bạn cùng buồng giam, họ cũng thể kéo dài thêm chút thời gian. Khi ý định của cả hai là trốn ngục để hẹn hò, đám đó hùa trêu chọc suốt mấy ngày nay, thậm chí còn tự nguyện lá chắn giúp bọn họ đ.á.n.h lạc hướng.
Việc chuyển ca trực của đám quản giáo vô tình tạo sơ hở cho họ. Sau khi nắm rõ lịch trình, cả hai lấy đồng phục nhân lúc đổi ca, họ thản nhiên quẹt thẻ từ và đoàng hoàng bước ngoài.
Trên đường , 2 đụng tên quản giáo B đang ngược chiều. May là và Ngải Bối tách từ . Lúc Ngải Bối đang gần cửa chính, cô bất ngờ cất tiếng gọi vọng đầy giục giã: “Anh mau lên! Không kịp lã lỡ mất buổi tụ tập tối nay đấy!”
Đây chính là thông tin mà họ dò hỏi từ đám quản giáo.
Số 2 thản nhiên gật đầu chào tên quản giáo B rảo bước nhanh về phía cổng.
Thái độ tự nhiên của 2 cùng với thông tin xác thực, cộng thêm sự quen giữa hai xóa tan nghi ngờ trong lòng quản giáo B. Gã mơ cùng ngờ rằng đám tội phạm dám cả gan diễn một màn kịch ngay mắt như thế.
Tuy nhưng cảm giác kích thích tột độ khi đối mặt trực diện với quản giáo vẫn khiến dây thần kinh của 2 căng như dây đàn. Anh cố giữ vẻ thong dong rảo bước ngoài nhưng ngay khi lọt khỏi tầm mắt của hệ thống giám sát nơi cổng sắt, bao nhiêu cảm xúc dồn nén vì nhịp tim đập loạn xạ bỗng chốc bùng nổ!
Anh rằng bế thốc Ngải Bối lên vai cắm đầu cắm cổ chạy như bay!
Ngải Bối vắt vẻo vai 2 bật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bi-mat-cua-ngai-boi/vong-so-tuyen-cot-truyen-lien-hoan-5.html.]
“Có vui ?”
Anh c.ắ.n răng nở nụ : “Vui cái con khỉ khô nhà cô!”
Sau khi vượt ngục thành công, coi như thành một nửa nhiệm vụ.
Nhiệm vụ tiếp theo là mua quần áo. Nếu định đến nhà hàng kiểu Tây thì mặc cảnh phục như thế chắc chắn là .
Ngải Bối chỉ chọn một chiếc áo sơ mi trắng trông thanh thuần hệt như một sinh viên năm nhất.
So với cô, trang phục 2 chẳng khác nào đang diện lễ phục. Anh khoác lên bộ suit chỉn chu: bên trong là chiếc áo sơ mi đen, khoác ngoài là chiếc ghi lê màu xám ôm sát cơ thể còn áo vest thì vắt hờ hững vai. Với diện mạo đó cộng thêm kiểu đầu đinh ngông nghênh và hình xăm đen thấp thoáng nơi cổ, sự hoang dại ẩn vẻ ngoài cấm d.ụ.c đủ khiến bất cứ phụ nữ nào thấy cũng bủn rủn chân tay.
Cô nhân viên bán hàng cầm chiếc cà vạt kẻ sọc xám nhạt tay đưa đến mặt ướm thử, cô nhiệt tình : “Mẫu hợp với bộ đồ đang mặc. Hay là để em thắt thử cho nhé?”
Số 2 Ngải Bối đang qua trong cửa hàng qua gương, trầm giọng hỏi: “Cô thấy thế nào?”
Ngải Bối xách một chiếc cà vạt hoa hòe hoa sói bước , cô ném thẳng lòng . Số 2 khẽ , chẳng thèm chấp nhặt thái độ hời hợt của cô mà chỉ thong thả thắt chiếc cà vạt cô với ánh mắt chiếm hữu.
Cô nhân viên hai họ, bỗng chốc cảm thấy khó thở.
Thời buổi , trai yêu hết .
Sau khi cả hai lên đồ xong, họ cùng bước nhà hàng bên trong tòa nhà cao nhất của thành phố .
Thức ăn trong tù vốn chỉ để duy trì sức lực lao động, hương vị lẫn cách trình bày đều hết sức tầm thường. Thế nên cả hai dành bụng để gọi một bàn đầy ắp thức ăn khiến phục vụ kinh ngạc.
Số 2 vốn quen thói ăn uống như sói đói, mà hôm nay hiếm khi thấy trở nên lịch thiệp và nhã nhặn đến lạ, thậm chí còn tự tay khều thịt ốc sên đưa đến tận mặt Ngải Bối.
Ngải Bối ăn đến mức môi dính đầy bơ mà hề , cô chỉ mấy món mặt 2: “ cái , cái nữa…” Nói xong, cô còn l.i.ế.m nhẹ khóe môi cúi đầu húp súp kem nấm, điềm nhiên đợi gắp đồ ăn đĩa nhỏ cho .
“ thích em.”
Lời tỏ tình đột ngột.
Ngụm súp kem nấm đó nghẹn nơi cổ họng khiến Ngải Bối ho sặc sụa đến đỏ bừng cả mặt. Kẻ gây chuyện thản nhiên đưa khăn giấy đến cho cô, thần thái đầy phóng túng: “Chỉ tập dượt một chút thôi mà.”
“Vậy với một tiếng…”
“ thích em.” Anh chống cằm cô, buông lời ăn đòn: “Chính cô là thiết lập nhiệm vụ mà. thích em.” Anh lặp hai liên tiếp nhanh.
Cô ngẩng đầu lườm 2. Dưới ánh đèn vàng óng tựa như bức rèm lụa, đôi mắt cô vẫn còn vương một lớp sương mỏng vì mới sặc xong, thấp thoáng trong đó là vẻ hờn dỗi mơ hồ.
“…”
Bỗng nhiên một câu đơn giản chợt nghẹn nơi cổ họng, 2 vội đảo mắt chỗ khác để che giấu sự lúng túng của .
Anh rút một điếu t.h.u.ố.c từ trong bao châm lửa, điếu t.h.u.ố.c kẹp giữa những đốt ngón tay xương xẩu cứng cáp. Nhân viên phục vụ thấy lập tức tiến nhắc nhở, đáp : “Ồ, xin nhé.” ngay khi khỏi, rít một dài như gã vô , đôi mắt nheo .
Ngải Bối mặc kệ , cô tiếp tục dùng bữa.
Số 2 chằm chằm khóe môi cô, nơi vẫn còn vương chút kem kịp l.i.ế.m sạch. Ngón tay khẽ động đậy nhưng cuối cùng chỉ lặng lẽ rít thêm hai t.h.u.ố.c.
Cả hai rơi lặng đến tận khi dùng bữa tối xong. Số 2 quầy thanh toán nhưng khi trở , thấy Ngải Bối nữa. Anh tìm một hồi cũng thấy cần tìm đang hành lang kính.
Một trong những điểm nhấn của nhà hàng là con đường hành lang bằng kính, xung quanh những dải hoa hồng. Khi bước chân đó, họ thể thấy cảnh đêm của thành phố phía tựa như một giấc mộng.
“Cô đó gì thế?”
Khi cất tiếng, mới phát hiện cổ họng nghẹn .
Anh sợ độ cao là thật. Dù mới chỉ hành lang thôi mà cũng dám xuống nên chỉ đành dồn sự chú ý của bản Ngải Bối.
“Đến lúc tỏ tình đấy.” Cô .
Hóa là cô nhắc nhở . Thời gian thực sự còn nhiều nữa nên các nhiệm vụ thường chỉ kéo dài tối đa 1 tuần. Ở giai đoạn đầu, họ tốn quá nhiều thời gian việc chuẩn vượt ngục còn tối nay dành quá nhiều thời gian để dùng bữa.
mà dù tỏ tình cũng chỉ là một câu , chẳng tốn bao nhiêu thời gian cả.
Số 2 bình tĩnh : “Cô qua đây.”
Cô lắc đầu: “ ở chỗ .”
Tuy vì nhưng vẫn khẽ ho một tiếng để cố gắng kéo sự tập trung đang phân tán trở về. Có lẽ cô chỉ đơn giản một khung cảnh lãng mạn mà thôi. Anh đoán già đoán non tâm tư của cô gái nhỏ.
Anh tập tập nhiều , trong lòng cũng tự nhẩm nhẩm bao nhiêu lượt. Càng cố tỏ nghiêm túc bao nhiêu thì càng gượng gạo nhưng vẫn một câu từ tận đáy lòng:
“ thích em.”
Anh dứt lời thì thấy Ngải Bối đột nhiên lùi từng bước, cô cứ thế lùi mãi đến khi chính giữa hành lang đầy hoa hồng.
Màn đêm buông xuống, ánh đèn phố thị bắt đầu sáng lên, từ hành lang kính trong suốt xuống phía , mặt đất tựa như tấm màn nhung còn ánh đèn neon lấp lánh giống như những viên kim cương vỡ vụn vương vãi khắp nhân gian.
Tuy cảnh sắc đẽ đến thế nhưng chỉ dám liếc một cái thấy nghẹt thở chứ đừng chi chuyện bước tới bên cạnh cô.
Thế nhưng trớ trêu , Ngải Bối vươn tay về phía và mỉm : “Nắm tay em nào.”
Chỉ trong tích tắc, đầu óc 2 trở nên trống rỗng, m.á.u như đông cứng , bỗng trở nên lạnh run.
Số 2 chợt nhớ đến một yêu cầu trong nhiệm vụ chính là “nắm tay”, nắm tay cô mới tỏ tình. Vốn dĩ đây là hành động thể khiến cảm thấy vô cùng lãng mạn nhưng nay phủ lên tình cảnh hiện tại một tầng u ám.
Cô cứ đó, cái hành lang mà thể bước tới mỉm với .
Khoảng cách giữa hai vốn ngắn đến thế, mà giống như hai dòng chảy chẳng thể hòa hợp với .
“Anh đến ?” Cô nghiêng đầu: “Sắp hết thời gian .”
Đột nhiên vài chiếc xe cảnh sát lao tới chân tòa nhà, đèn báo đỏ rực nóc xe nhấp nháy đầy đe dọa, tiếng còi hú x.é to.ạc gian phá vỡ khí xa hoa trụy lạc của màn đêm đô thị.
Cô đúng, thời gian thực sự sắp hết .
Cho dù thời gian nhiệm vụ hết thì bọn họ cũng buộc rời khỏi nhà hàng .
“Tại …” Ánh mắt vốn luôn ngông cuồng nay lộ rõ vẻ kinh hoàng, hàm răng va lập cập, dốc hết sức bình sinh mới thốt lên : “Tại ?”
Đến lúc , thể hiểu cô đang gì.
Cô cũng giống như bao kẻ khác, đều đang tính toán điểm trong tay còn thứ cô dùng để nắm thóp chính là điểm yếu mà tự tay trao cho cô.
Quả nhiên Ngải Bối bình thản và : “Chẳng đây là cuộc thi ?”