nhanh hơn, tỏ vô cùng gấp gáp:
“Chúng đang điên cuồng ấn khóa mật mã nhà ! Đập cửa như phát cuồng! Vừa đập hét ‘mở cửa’! Hành vi cực kỳ khác thường!
… nghi ngờ chúng bắt cóc kẻ khống chế ! Đang dùng cách để cầu cứu!
! Ngay cửa nhà ! Bây giờ vẫn đang đập vẫn đang hét! Có một phụ nữ bên cạnh chúng, vẻ mặt dữ, cảm giác… cảm giác giống ruột!”
Kết thúc cuộc gọi, tim vẫn đập thình thịch.
là đúng, như đang lách luật, nhưng thật sự còn cách nào khác.
thể ban ngày lúc nào cũng đeo tai chống ồn để việc và sinh hoạt.
Tiếng đập cửa và tiếng bíp thỉnh thoảng vang lên khiến gần như suy nhược thần kinh.
nín thở, chăm chú màn hình giám sát.
Tiếng còi cảnh sát lầu vang lên, từ xa đến gần, như khúc nhạc cứu rỗi.
Thành bại, chỉ trong .
6
Hai cảnh sát xuất hiện trong khung hình camera.
Họ nhanh ch.óng đưa hai đứa trẻ đang la hét sang một bên bảo vệ.
Sự ồn ào ngoài cửa lập tức chấm dứt.
Nụ mặt phụ nữ đông cứng , bà vội vàng cất điện thoại, định kéo hai đứa trẻ về phía .
“Đồng chí cảnh sát? Có chuyện gì ?” Bà cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng vẫn lộ chút run rẩy.
“Chúng nhận phản ánh của dân, rằng ở đây thể trẻ em cần giúp đỡ, đề nghị chị phối hợp xuất trình giấy tờ tùy của chị và các cháu.”
Vị cảnh sát dẫn đầu ánh mắt sắc bén, giọng điệu nghiêm nghị.
Mặt phụ nữ lập tức tái mét.
“Hiểu… hiểu lầm! Hiểu lầm lớn đồng chí cảnh sát!” Giọng bà cao vọt, năng lộn xộn.
“Đây là con trai ! Con ruột! Song sinh! Nhà ở tầng ! Anh xem chúng giống thế nào!”
Bà luống cuống lục túi đeo bên hông, cuối cùng cũng lấy chứng minh nhân dân .
Cảnh sát cẩn thận đối chiếu giấy tờ, cúi xuống hai đứa trẻ đang nép c.h.ặ.t lưng , dám thở mạnh.
“Các cháu đừng sợ, cho chú , đây các cháu ?”
Cảnh sát cố gắng dịu giọng hỏi một đứa.
Đứa trẻ rụt rè gật đầu, nhỏ giọng : “Là ạ.”
“Vậy tại lúc nãy dùng sức ấn khóa và đập cửa? Còn lớn tiếng hét ‘mở cửa’, đang cầu cứu ?”
Cảnh sát truy hỏi.
Đứa trẻ lén với sắc mặt xanh mét, cúi đầu dám gì.
Một cảnh sát trả giấy tờ cho phụ nữ, nghiêm khắc phê bình:
“Con chị thì chị càng dạy dỗ cho ! Dung túng để chúng quấy rối hàng xóm ở khu vực công cộng như , gây hoang mang, bản là thiếu trách nhiệm giám hộ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bi-lu-tre-hang-xom-quay-roi-toi-khien-bon-chung-khong-the-ngoc-dau/3.html.]
Còn suýt gây hiểu lầm nghiêm trọng như ‘bắt cóc’!
Nếu còn , sẽ chỉ nhắc nhở miệng như thế !”
Người phụ nữ gật đầu lia lịa, mặt đầy vẻ nịnh nọt giả tạo:
“Vâng ! Anh đúng! Là chúng sai! Chúng nhất định sửa! Tuyệt đối ! Làm phiền các ! Xin xin !”
Vừa , bà kéo mạnh hai đứa trẻ về phía .
Cảnh sát cảnh cáo thêm vài câu rời .
Tiếng bước chân dần biến mất ở đầu cầu thang.
Vẻ khiêm nhường và hoang mang mặt phụ nữ như thủy triều rút sạch.
Cô bất ngờ ngoặt đầu , đôi mắt ghim c.h.ặ.t chiếc camera ngoài cửa nhà .
Trong mắt đầy oán hận đến mức như sắp trào .
Cuối cùng, cô thô bạo túm lấy hai đứa trẻ, gần như kéo lê chúng, hằn học lên lầu.
Mối thù , coi như kết c.h.ặ.t .
7
Đêm đó, nhóm chat cư dân vốn yên ắng lâu “càn quét” bởi một loạt tin nhắn thoại 60 giây liên tiếp.
Bấm , là tiếng gào thét mất kiểm soát của phụ nữ .
“Trời đất ơi! Đồ độc ác, tâm địa đen tối! Mọi phân xử giúp với! Con mụ già ở tầng , con ! Nó dám gọi cảnh sát vu khống buôn bán trẻ con, ngay chính con ruột của !!”
“Cảnh sát còn đến tận nhà kiểm tra cả sổ hộ khẩu nhà nữa! sống đàng hoàng trong sạch, bao giờ chịu nhục nhã kiểu ?! một trông hai đứa trẻ khổ lắm … vì chuyện mà chồng mắng suốt cả ngày.”
“Chẳng qua trẻ con nghịch ngợm bấm vài cái chuông, đập vài cái cửa thôi mà, đáng độc địa như thế ?! Con Lý đúng là ác độc, nó cố tình phá tan nhà !”
“Nó con nên chịu nhà con nít lanh lợi đáng yêu! Tâm lý méo mó! Độc ác! Rồi sẽ gặp quả báo!”
“Mọi cẩn thận loại như thế! Tâm địa u ám! Biết hôm nào nó đ.â.m lưng khác!”
Tin thoại nối tiếp tin thoại, tràn ngập kiểu than kể khổ và công kích cá nhân đầy ác ý, nhưng tuyệt nhiên nhắc gì chuyện con cô quấy rối lâu ngày, còn cô thì dung túng, thậm chí khuyến khích.
Cô còn cố tình mờ tiền đề quan trọng: cảnh sát đến là vì nghi ngờ “cầu cứu do bắt cóc”.
Việc cô nuôi con vất vả thể trở thành lý do chính đáng để quấy rối .
cô khéo léo né nặng nhẹ, biến thành “nạn nhân vô tội”.
Hiệu quả đến ngay lập tức.
Cả nhóm chat lập tức nổ tung.
Hàng xóm rõ đầu đuôi lời “bà khổ tâm” và cáo buộc “vu khống bắt cóc” choáng váng.
“Trời ơi! Gọi cảnh sát bắt cóc chính con ? Cái … quá đáng thật đấy!”
“@Tất cả ! Người gì mà kỳ ! Làm chắc đau lòng lắm!”
“Trẻ con gây chút động tĩnh chẳng bình thường ? Có đáng căng đến ? Lại còn bắt cóc? Tâm lý đen tối cỡ nào chứ!”
“ ! Hàng xóm láng giềng mà chẳng chút bao dung! Còn báo cảnh sát ầm lên thế , thất đức quá!”
“Hàng xóm kiểu đáng sợ thật! Ai dám sống cạnh nữa?”
“@Ban quản lý nên xử lý kiểu ? Cố ý vu khống, phá hoại hòa khí xóm giềng!”