BỊ LŨ TRẺ HÀNG XÓM QUẤY RỐI, TÔI KHIẾN BỌN CHÚNG KHÔNG THỂ NGÓC ĐẦU - 1
Cập nhật lúc: 2026-03-03 00:39:00
Lượt xem: 53
Để tiện lợi, ổ khóa cửa ở nhà bằng khóa mật mã.
Kết quả biến nó thành món đồ chơi giải đố của con nhà hàng xóm.
Trẻ con khuyên can, lớn thì thể chuyện.
Báo cảnh sát cũng vô ích, ban quản lý tòa nhà cũng mặc kệ.
Bất đắc dĩ, đổi mật mã thành ngày sinh của con nhà hàng xóm.
1
Công ty cắt giảm chi phí, nâng cao hiệu suất, việc tại nhà.
Chồng cử sang châu Âu công tác một năm, sợ ở nhà một an nên cho loại khóa mật mã gắn camera.
Vốn dĩ chỉ an và tiện lợi.
Không ngờ, sự tiện lợi nhanh ch.óng biến thành phiền toái.
Sáng bảy giờ, chiều năm giờ.
Mỗi ngày đúng hai khung giờ , chuẩn xác như đồng hồ báo thức.
Không là con nhà tầng nào, mỗi học và tan học đều ngang qua cửa nhà .
Bọn trẻ đưa tay bấm chuông, gõ cửa, tiện thể ấn loạn lên bàn phím mật mã phát từng tràng tiếng bíp.
“Bíp—— bíp bíp bíp——”
Đèn đỏ khóa chớp nháy liên hồi, mà lửa giận trong lòng bốc lên.
Mở camera giám sát xem, thì là cặp song sinh nhà ở tầng .
Một đứa kiễng chân ấn loạn bàn phím, đứa khanh khách đập cửa.
Mẹ của chúng cách đó vài bước, ngay khúc cua cầu thang, cúi đầu lướt điện thoại.
Âm thanh video ngắn phát ngoài loa, tiếng ch.ói tai vang lên, bà xem say sưa đến mức như quên cả xung quanh.
Đối với tiếng ồn và sự quấy rối do hai đứa trẻ gây , bà thậm chí còn buồn ngẩng mắt lên .
Khóa cửa vì nhập sai mật mã quá nhiều nên phát tiếng cảnh báo ch.ói tai.
Hai đứa trẻ những sợ, ngược còn đùa, xô đẩy , giả vờ hô to “Mau xuống! Sắp nổ !” như diễn kịch, rõ ràng quen thuộc với cảnh từ lâu.
Tâm trạng vốn bình hòa của bỗng chốc trở nên bực bội.
Đây là thứ N trong tuần .
hít sâu một , mở cửa , đối diện với hai gương mặt ngạc nhiên xen lẫn chút hoảng hốt, cố gắng giữ giọng điệu dịu dàng.
“Các con , đây là chuông cửa nhà cô, bấm linh tinh nhé.”
Hai đứa một cái, đột nhiên hét lên: “Mẹ ơi——”
Người phụ nữ đang chìm đắm trong điện thoại như bật công tắc, chỉ vài bước lao tới cửa nhà .
“Cô thần kinh ? Chỉ bấm cái chuông thôi, dọa trẻ con!”
Giọng bà the thé, tư thế như gà xù lông bảo vệ con khiến sững , thấy ngơ , bà càng đà tiếp.
“Chỉ là cái chuông rẻ tiền thôi mà, lắp lên chẳng để bấm ? Có bấm hỏng ? Có hỏng ?!”
Nhất thời phản bác thế nào, chỉ cảm thấy một cục tức nghẹn nơi cổ họng nuốt trôi.
lúc , tiếng nhắc họp điện thoại vang lên từ trong nhà, cắt ngang màn gào thét vô lý của bà .
dây dưa thêm, lạnh lùng liếc bà một cái “rầm” một tiếng đóng sập cửa, ngăn hết những lời c.h.ử.i rủa vô lý bên ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bi-lu-tre-hang-xom-quay-roi-toi-khien-bon-chung-khong-the-ngoc-dau/1.html.]
Bên ngoài dần yên tĩnh, bọn trẻ thấy chán nhảy chân sáo chạy .
Người phụ nữ tiếp tục mở điện thoại, cúi đầu theo .
Suốt quá trình, bà hề quát mắng lấy một câu, như thể chuyện từng xảy .
2
Ngày hôm , dán một tờ giấy A4 lên cửa.
Chữ rõ ràng, giọng điệu cũng khá ôn hòa:
“Xin đừng tùy tiện ấn bàn phím mật mã của nhà khác, tránh gây báo động cần thiết. Cảm ơn hợp tác!”
Chưa tới buổi chiều, tờ giấy biến mất.
phần băng dính còn sót mà nhíu mày.
Vị trí dán khá cao, trẻ con căn bản với tới…
Quả nhiên.
Chiều tối, thấy tiếng trẻ con quen thuộc tiến gần.
dứt khoát mở cửa, đối diện trực tiếp với ba con họ.
Đứa trẻ vẫn đang liếc khóa điện t.ử nhà , ngón tay giơ lên kịp hạ xuống.
lạnh giọng: “Chị thể quản con một chút ?”
Mang theo cơn giận kìm nén, vì sợ dọa trẻ con nên thẳng .
“Nếu còn như nữa, sẽ lên trường khiếu nại!”
Người phụ nữ khựng một giây, nhạt, ánh mắt khiêu khích đầy bất cần.
Bà “hừ” một tiếng, dắt con lên lầu.
Hai đứa trẻ còn ngoái đầu một cái, dường như vẫn chơi .
Nhìn bóng lưng họ khuất khúc cua cầu thang, hít sâu một , cố gắng đè nén cơn giận đang cuộn trào.
Một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng.
là cha thế nào thì con cái thế .
Dưới sự ảnh hưởng ngấm ngầm như , bọn trẻ thể học điều gì ?
Không bao lâu , “bốp—bốp—”
Ngoài cửa vang lên vài tiếng giòn tan.
mở cửa bước , mấy chai nhựa lăn lóc sàn.
Chút nước còn sót trong chai, là nước ngọt màu nước, văng tung tóe lên tấm t.h.ả.m cửa nhà và cả lên tường.
Bức tường trắng tinh xuất hiện từng vệt loang lổ đầy màu sắc.
ngẩng đầu lên.
Ở khúc cua cầu thang, hai cái đầu nhỏ thụt , vọng xuống tiếng hì hì: “Đồ keo kiệt! Cho chừa …”
dùng sức lau những vết màu tường ngoài cửa, lau thế nào cũng sạch.
Nhìn những vết bẩn ch.ói mắt loang nền tường trắng, siết c.h.ặ.t chiếc khăn lau, cơn giận bốc thẳng lên đầu, đến cả thở cũng trở nên gấp gáp.
Không thể nhịn thêm nữa, gọi điện cho văn phòng khu dân cư.