Mẹ cũng đ.á.n.h thức, lên lầu thấy cảnh , sắc mặt vô cùng khó coi.
“Làm loạn cái gì ! Ai cho động phòng của Tiểu Xuyên? Mau dọn về ngay!”
Mắt rể đỏ lên, giọng đầy tủi .
“Mẹ, Hạo Hạo cũng là cháu của , thể nghĩ cho nó một chút ? Phòng phụ hướng bắc, cả ngày ánh nắng, lỡ nó thiếu canxi thì ?”
“ đó lý do để tự ý dọn !”
Thấy sắp cãi , hít sâu một , giọng trầm xuống.
“Thôi , tối nay con ngủ tạm phòng khách.”
Chú Lý lộ vẻ khó xử.
“Tiểu Xuyên, phòng khách chất đầy đồ chơi cũ của Hạo Hạo, vẫn dọn…”
“Vậy con ngủ ở ?”
Ông chỉ về phía cuối hành lang.
“Đồ của con chú chuyển hết phòng chứa đồ , tối nay con ngủ tạm ở đó?”
bật vì tức giận.
“Phòng chứa đồ chỉ năm mét vuông, cửa sổ, chú bảo con ở kiểu gì?”
Anh rể ôm Hạo Hạo, giọng đầy châm chọc.
“Chê cửa sổ ? Vậy lên tầng ba mà ở, cửa kính lớn, mái còn cửa sổ trời, buổi tối còn ngắm nữa đấy.”
Chú Lý mà cũng gật đầu theo.
“, tầng ba tầm …”
ông, giọng lạnh lẽo.
“Nếu tầng ba như , để rể chuyển lên đó?”
Chú Lý vội xua tay.
“Không , tầng ba sưởi cũng điều hòa, nhiệt độ độ, Hạo Hạo sẽ lạnh…”
Vừa xong, ông cũng nhận lỡ lời, lập tức nghẹn .
Mẹ trừng ông một cái, sang nhẹ giọng an ủi .
“Tiểu Xuyên, tối nay con chịu khó ngủ tạm phòng đồ chơi của Hạo Hạo một đêm, ngày mai nhất định sẽ bắt rể chuyển .”
Nhìn vẻ mệt mỏi gương mặt bà, một nữa mềm lòng.
ngờ, chính đêm hôm đó, vô tình một bí mật động trời.
Hai giờ sáng, buồn tiểu đ.á.n.h thức, mơ màng nhà vệ sinh chung ở cuối hành lang.
Khi ngang qua phòng ngủ chính, bên trong vang lên tiếng chuyện khe khẽ.
Là chú Lý và .
“Rốt cuộc bà định khi nào để nó ? Hôm nay Tống Minh , nếu Tiểu Xuyên dọn , nó sẽ đưa Hạo Hạo về quê!”
“Gấp cái gì.” Giọng đầy bực bội. “Cũng quá trình chứ.”
“ gấp ? Hạo Hạo sắp tiểu học , chuyện căn nhà mà lộ , bà xem bà giải thích với Phương Phương thế nào!”
“Còn nữa, thứ t.h.u.ố.c bà cho nó uống tác dụng ? Đã hơn một tuần , thấy phản ứng gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bi-ca-nha-coi-thuong-toi-loi-so-do-ra-lat-nha/3.html.]
Toàn như đông cứng .
Thuốc? Thuốc gì?
“Không thể nào tác dụng.” Mẹ hạ thấp giọng. “Cha nó năm đó chẳng cũng như ?”
vội bịt c.h.ặ.t miệng, chẳng cha c.h.ế.t vì suy nội tạng t.a.i n.ạ.n ?
“Vậy thì tăng liều!” Chú Lý nghiến răng. “Hai đường cùng lúc, tin xử lý nó, chỉ cần nó c.h.ế.t, căn nhà sẽ thuận lý thành chương sang tên cho Phương Phương, Tống Minh cũng sẽ gây chuyện nữa.”
“Biết , sẽ sắp xếp…”
lùi về phòng chứa đồ, khóa trái cửa, lưng tựa cánh cửa, run rẩy kiểm soát nổi.
Bao nhiêu năm nay, vẫn luôn nghĩ chú Lý thật lòng đối xử với .
Sau khi cha mất, ông mua đồ chơi cho , họp phụ , khi sốt cao còn cõng đến phòng khám lúc nửa đêm, thức trắng cả đêm chăm sóc.
Lẽ nào tất cả những điều đó đều là giả?
Còn cả , phụ nữ mà trong ký ức của luôn yêu cha sâu đậm, là đồng phạm?
Chẳng trách gần đây luôn cảm thấy ch.óng mặt buồn nôn.
cứ nghĩ là do quá mệt, ngờ là âm thầm hạ độc !
Không thể hoảng loạn!
xông chất vấn ngay lúc đó.
Không bằng chứng, chỉ khiến bọn họ cảnh giác mà thôi.
buộc bình tĩnh, báo thù cho cha!
Sáng hôm , giả vờ như từng chuyện gì xảy , vẫn dậy đúng giờ như bình thường.
Mẹ và chú Lý đưa Hạo Hạo công viên chơi, Lý Phương công tác, trong nhà chỉ còn và rể.
Không ngờ còn cả bữa sáng.
“Tiểu Xuyên, tối qua ngủ ngon ?”
xuống bàn ăn, nhưng hề đụng đồ ăn.
“Anh rể, chuyện gì thì thẳng .”
Nụ mặt khựng đôi chút, xuống đối diện .
“Tiểu Xuyên, rể nghĩ cả đêm , hôm qua lời nặng, nhưng cũng thông cảm cho .”
“Cậu xem, Hạo Hạo sắp học , chị với cũng đang tính sinh thêm đứa nữa, chi tiêu trong nhà đúng là lớn…”
Anh ngừng một lát tiếp.
“Dù cũng là ruột của Hạo Hạo, thật sự bảo dọn ngoài ở thì ngoài sẽ chúng chứa nổi , thế , cứ tiếp tục ở nhà, nhưng mỗi tháng đóng một vạn tiền sinh hoạt.”
“Nói thật nhé, với vị trí , với căn nhà , cho thuê ngoài một tháng ba vạn cũng tranh thuê, giờ chỉ thu một vạn, là giá nhà lắm . Có điều việc nhà cũng phụ một tay, chợ nấu cơm, quét dọn vệ sinh, đưa đón Hạo Hạo, mấy việc đó đều để tâm.”
“Còn cả bữa cơm tất niên nữa, chị tốn tám vạn tám, cũng nên chia bớt một phần.”
Nhìn bộ dạng coi chuyện là đương nhiên của , bỗng bật .
“Anh rể, đúng lắm, ở trong nhà của khác, đúng là nên trả tiền.”
Mặt lộ vẻ vui mừng.
“Cậu đồng ý ?”