Bẻ mệnh nhân - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-30 20:57:37
Lượt xem: 27

1.

 

Kinh thành đêm nay gió.

 

Ta mái ngói của lâu xuống đường phố Trường An. 

 

Phía , một chiếc xe ngựa đang lao nhanh. Theo đúng quỹ đạo, bánh xe bên trái sẽ vấp một hòn đá lớn. Toàn bộ xe lật nghiêng, trong sẽ qua đời ngay lập tức.

 

Đó là kết cục định.

 

Ta cúi xuống, nhặt một mảnh gốm vỡ từ kẽ ngói. Ngón tay khẽ b.úng . Mảnh gốm bay xé gió, găm thẳng bắp chân con ngựa dẫn đầu.

 

Con vật đau đớn hí vang, chệch hướng sang . Chiếc xe đ.â.m sầm đống củi ven đường, khói bụi mịt mù nhưng xe vẫn vững.

 

Một mạng giữ .

 

Cùng lúc đó, l.ồ.ng n.g.ự.c thắt như ai dùng dây thép siết c.h.ặ.t. Một ngụm m.á.u nóng dâng lên cổ họng, vị rỉ sắt tràn đầy khoang miệng.

 

Ta lau vệt m.á.u nơi khóe môi, bước bóng .

 

“Cứu là phạm quy, Tịch Mệnh.”

 

Giọng vang lên từ phía mảng tường đổ. Lục Diễn bước , vạt áo bào thêu chỉ bạc lấp lánh ánh trăng. Hắn ngăn cản, chỉ đó quan sát như một vị khách xem kịch.

 

Ta đầu, thanh âm khản đặc:

“Ta chỉ sửa cho đúng.”

 

Lục Diễn nhẹ, tiếng khô khốc:

của ngươi là sai của trời. Lần ngươi mất bao nhiêu năm thọ nguyên?”

 

Ta đáp, cũng chẳng tính toán điều vô ích . Ta bước xuống thang gỗ, hòa dòng hiếu kỳ đang chạy về phía vụ tai nạn.

 

Tại hiện trường, một đàn ông trung niên run rẩy bước khỏi xe. Ông là Lễ Bộ Thượng Thư, lẽ c.h.ế.t đêm nay vì một cuộc thanh trừng chính trị.

 

giờ đây, ông vẫn sống. Cuộc chiến chính trị ở kinh thành bẻ lệch một góc nhỏ.

 

Một đôi ủng đen thêu mây dừng đống đổ nát. Ánh mắt chạm đàn ông xuống ngựa.

 

Hắn mặc quan phục màu lục thẫm, lưng đeo thanh trường kiếm đơn giản. Gương mặt lạnh như tạc, đôi mắt sắc sảo lướt qua ngóc ngách của vụ tai nạn.

 

Trình Khước. Quan điều tra của Đại Lý Tự.

 

Hắn nạn, mà cúi xuống xem xét vết thương chân con ngựa. Hắn rút mảnh gốm vỡ , xoay nhẹ đầu ngón tay.

 

“Mảnh gốm từ mặt đất nảy lên.”

 

Hắn lẩm bẩm, thanh âm trầm thấp nhưng rõ ràng. Một viên tiểu chạy đến, lắp bắp hỏi:

“Đại nhân, chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi mà?”

 

Trình Khước dậy, ánh mắt bất thần quét về phía đám đông đang xem. Ta trong góc khuất của bóng cây, hạ thấp vành nón lá.

 

“Lực găm sâu, góc độ từ cao xuống.”

 

Hắn bắt đầu di chuyển, hướng về phía lâu . Từng bước chân của đều đặn, dứt khoát, mang theo áp lực của một kẻ chuyên săn đuổi sự thật.

 

Ta lùi , nhanh ch.óng lách qua con hẻm nhỏ phía .

 

Trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập lệch nhịp. Không vì sợ, mà vì sự phản phệ của mệnh cách đang bắt đầu tàn phá cơ thể.

 

Thế gian gì miễn phí. Ta cứu mạng lão thượng thư, thì một phần sự tồn tại của sẽ biến mất.

 

Ta thấy mờ nhạt một chút trong gương.

 

Khi đến đầu hẻm, một bàn tay rắn chắc đột ngột nắm lấy cổ tay . Lực bóp mạnh, khiến khớp xương đau nhức.

 

“Cô nương, đêm hôm khuya khoắt, vội vàng thế?”

 

Ta ngẩng đầu. Là Trình Khước. Hắn vòng đường tắt để chặn đầu.

 

Ánh mắt găm c.h.ặ.t lấy gương mặt , như soi thấu lớp màn che đậy. Hắn thấy vết m.á.u nhỏ kịp lau sạch cổ áo .

 

Ta vùng vẫy, chỉ lặng lẽ .

 

“Đại nhân nhận nhầm .”

 

Ta , giọng phẳng lặng gợn sóng. Trình Khước buông tay, đưa mảnh gốm vỡ lên mặt .

 

“Mảnh gốm cùng loại với chiếc chén cô dùng lâu.”

 

Hắn khẳng định chắc nịch. Ta khẽ chớp mắt, cảm nhận lạnh từ thanh kiếm bên hông truyền sang.

 

Đây là đầu tiên tìm thấy nhanh đến thế.

 

2.

 

Ta sâu mắt Trình Khước. Đôi mắt quá sạch sẽ, sạch đến mức khiến thấy khó chịu.

 

“Đại nhân tài trí hơn .”

 

Ta khẽ xoay cổ tay, dùng một lực khéo léo để thoát khỏi sự kìm kẹp. Hắn ngỡ ngàng kỹ thuật thoát kỳ lạ , nhưng lập tức rút kiếm.

 

“Tại cứu ông ?”

 

Hắn hỏi, bước chân nhích gần hơn một chút. Khoảng cách đủ để ngửi thấy mùi trầm hương thanh đạm .

 

Ta lùi nửa bước, lưng chạm bức tường lạnh lẽo:

“Chỉ là ông đến lúc c.h.ế.t.”

 

Trình Khước nhíu mày, vẻ mặt đầy sự nghi hoặc:

“Sống c/h/ế/t , quan phủ luật. Cô can thiệp án kiện của Đại Lý Tự, đó là phạm pháp.”

 

Ta khẽ , một nụ chút ấm:

“Luật của các chỉ xử lý những gì thấy bằng mắt. Còn thứ , các hiểu .”

 

Nói xong, ném một nắm bột mịt mù về phía . Trình Khước theo bản năng đưa tay che mặt và lùi .

 

Khi làn khói tan , con hẻm chỉ còn bóng và tiếng gió rít qua khe tường.

 

Ta trở về căn nhà nhỏ sâu trong ngõ hẻm phía Tây thành. Đây là nơi trú ngụ mỗi khi thực hiện xong một “bẻ mệnh”.

 

Căn phòng trống rỗng, đồ đạc quý giá, chỉ những ngọn nến cháy dở tỏa mùi hương thơm dịu. Ta xuống gương, bàn tay run rẩy gỡ lớp mạng che mặt.

 

Trong gương, khuôn mặt tái nhợt. Một lọn tóc đen bên thái dương chuyển sang màu trắng xóa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/be-menh-nhan/chuong-1.html.]

 

Đây là cái giá.

 

Mỗi can thiệp dòng chảy của phận, thời gian của chính sẽ rút ngắn . Ta là thần tiên, cũng chẳng yêu ma. Ta chỉ là một kẻ vá , một kẻ thu gom những mảnh vỡ của mệnh trời.

 

Lục Diễn xuất hiện ở cửa tự bao giờ. Hắn tựa lưng khung cửa, lọn tóc trắng của bằng ánh mắt phức tạp.

 

“Trình Khước đơn giản. Hắn trực giác của một con sói.”

 

Ta cầm lược chải mái tóc, giọng mệt mỏi:

“Hắn sẽ sớm quên thôi. Con luôn tự tìm cách giải thích những điều kỳ quái bằng suy nghĩ của họ.”

 

Lục Diễn bước , đặt một lọ t.h.u.ố.c nhỏ lên bàn:

“Lần thì khác. Ngươi để dấu vết quá rõ ràng. Mảnh gốm đó, sẽ vứt .”

 

Ta im lặng. Trong đầu hiện lên hình ảnh Trình Khước giữa đống đổ nát, ánh mắt kiên định và cô độc.

 

Sáng hôm , tin tức về việc Thượng thư bộ Lễ thoát n/ạ/n thần kỳ lan nhanh khắp kinh đô. Người ông đại phúc, thần linh che chở.

 

Chỉ ở Đại Lý Tự, khí vô cùng căng thẳng.

 

Trình Khước bàn việc, mặt là ba mảnh gốm vỡ từ ba vụ án khác trong vòng hai năm qua.

 

Một mảnh từ vụ sập cầu ở phía Nam.

Một mảnh từ vụ hỏa hoạn ở kho lương.

Và mảnh cuối cùng từ vụ t.a.i n.ạ.n xe ngựa đêm qua.

 

Tất cả đều cùng một vết cắt, cùng một lực tác động từ bên ngoài để đổi kết cục của sự việc.

 

“Đại nhân, ngài vẫn còn nghĩ ?”

 

Viên đồng liêu bước , đặt chồng hồ sơ xuống bàn, tặc lưỡi:

“Mấy chuyện chỉ là trùng hợp thôi. May mắn của họ lớn thì họ sống.”

🐟 Bạn đang thưởng thức đặc sản tại Bếp Truyện Cá Mặn...
🐟 Nếu "món" truyện hôm nay hợp khẩu vị, các bác đừng quên để lại một bình luận cho Bếp thêm động lực đỏ lửa nhen 👩‍🍳
🐟 Ghé thăm fanpage Bếp Truyện Cá Mặn để cập nhật thực đơn truyện mới mỗi ngày.
❤️ Cảm ơn các bác đã ghé chơi và ủng hộ Bếp!

 

Trình Khước ngẩng đầu, ngón tay vuốt ve cạnh sắc của mảnh gốm:

“Trên đời sự trùng hợp nào lặp ba theo cùng một cách thức. Có kẻ đang âm thầm sửa sổ sinh t/ử của Diêm Vương.”

 

Hắn dậy, lấy áo choàng vắt ghế:

“Ta gặp một .”

 

“Ai cơ?”

 

“Lục Diễn. Kẻ duy nhất ở kinh thành những chuyện mà thường .”

 

Cùng lúc đó, tại quán ven sông, đang lặng lẽ dòng nước chảy.

 

Một cảm giác bất an dâng lên. Mệnh bàn của đang rung động. Một sợi chỉ đỏ vô hình vốn đứt đoạn từ lâu, nay bỗng dưng nối , hướng thẳng về phía phủ Đại Lý Tự.

 

Ta khẽ rùng .

 

Tại ký ức của về mười năm mờ nhạt đến ?

 

Ta chỉ nhớ tỉnh dậy trong một cơn mưa lớn, bên cạnh là một t.h.i t.h.ể thiếu niên lạnh ngắt, và một giọng thì thầm bên tai:

 

“Ngươi sống ? Cái giá là cả cuộc đời của ngươi.”

 

Ta đồng ý.

 

Hôm nay, khi mắt Trình Khước, thấy một tia sáng quen thuộc đến mức khiến tim đau nhói.

 

Hóa , dấu vết lớn nhất là mảnh gốm vỡ.

 

Dấu vết lớn nhất chính là sự tồn tại của thế gian .

 

3.

 

Mưa bắt đầu nặng hạt khi Trình Khước bước phủ của Lục Diễn.

 

Hắn thích nơi . Không khí trong phủ luôn phảng phất mùi trầm cũ kỹ xen lẫn mùi của những trang giấy ố vàng theo năm tháng. Lục Diễn đó, bên một bàn cờ thế lời giải, đôi mắt hẹp dài khẽ ngước lên vị quan trẻ tuổi của Đại Lý Tự.

 

"Trình đại nhân đại giá quang lâm, chắc để cùng đàm đạo về ?"

 

Trình Khước đặt mảnh gốm vỡ lên bàn cờ, xáo trộn vài quân đen trắng:

"Ta về cô nương đêm qua. Cô tên trong sổ hộ tịch, cũng dấu vết cư trú."

 

Lục Diễn , ngón tay gầy guộc đẩy một quân cờ :

"Trên đời những kẻ sinh ngoài sổ sách. Đừng nên đào sâu gì”

 

"Ta tin những lời thần bí của các ."

 

Trình Khước gằn giọng, ánh mắt liếc thấy một bức bình phong khép hờ phía . Bản năng của một kẻ điều tra thôi thúc bước tới. Lục Diễn ngăn cản, chỉ lẳng lặng nhấp một ngụm .

 

Hắn gạt cánh cửa mật thất. Bên trong vàng bạc, chỉ treo duy nhất một bức họa.

 

Trong tranh, một cô gái gốc liễu, vành nón lá che khuất nửa mặt, nhưng nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mắt thì thể nhầm lẫn. Đó chính là cô nương chặn con ngựa của Lễ Bộ Thượng Thư đêm qua.

 

điều khiến Trình Khước lạnh sống lưng là dòng lạc khoản bên góc trái.

 

“Năm Cảnh Hưng thứ mười hai.”

 

Đó là chuyện của mười năm về .

 

"Điều thể."

 

Hắn lẩm bẩm, bàn tay vô thức siết c.h.ặ.t chuôi kiếm. Một thể giữ nguyên dung mạo suốt mười năm.

 

Lục Diễn bước đến lưng , giọng thì thầm như độc:

"Cô già , Trình đại nhân. Vì cô trả bằng thứ khác. Thứ mà ngươi, với cái suy nghĩ của Đại Lý Tự, sẽ chẳng bao giờ chấp nhận nổi."

 

Trình Khước ngoắt , ánh mắt rực lửa:

"Cô đang ở ?"

 

"Kẻ bẻ mệnh chỉ xuất hiện khi điểm gãy."

 

Lục Diễn màn mưa ngoài cửa sổ:

"Nếu ngươi gặp , hãy tìm nơi nào đáng lẽ c.h.ế.t nhưng vẫn còn thở."

 

Trình Khước thêm lời nào, lao màn mưa. Trong đầu hiện lên một vụ án khác báo cáo sáng nay: Một toán cướp đang bao vây đoàn xe của một thương nhân nghèo ở ngoại thành.

 

Theo lẽ thường, với quân chênh lệch, đoàn xe đó cửa sống.

 

Hắn thúc ngựa điên cuồng. Hắn phá án, chứng minh rằng bức họa chỉ là một trò lừa bịp của lũ thầy pháp.

 

Loading...