Bẫy Sắc Kinh Hồn 5 - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-10 15:20:55
Lượt xem: 117

Sau khi xuyên , bắt cóc.

 

Còn là vợ chung của em ruột, sống chẳng khác gì súc vật.

 

phản kháng, nhưng thể can thiệp bất cứ chuyện gì của thế giới .

 

Nếu , sẽ thể về .

 

đây?

 

1

 

Một ngày đông lạnh giá, khi bận rộn cả ngày, kiệt sức xuống giường thì chồng – Trình Đại Dũng – đè lên .

 

Động tác của thô bạo, chút dạo đầu nào.

 

Dường như con , mà chỉ là công cụ để trút d.ụ.c vọng.

 

Cơ thể cứng đờ, theo bản năng đẩy .

 

thể.

 

Bởi vì một khi phản kháng, sẽ thể về.

 

tên là Hồ Nhuyễn, vì phạm tội mà trở thành vật thí nghiệm trong dự án thử nghiệm gian song song.

 

Ba ngày , đến thế giới xa lạ , trở thành Trương Tĩnh — một phụ nữ nông thôn bắt cóc bán .

 

Theo quy tắc, can thiệp bất kỳ chuyện gì trong thế giới , đổi quỹ đạo phận của nhân vật gốc.

 

Nếu , gian sẽ méo mó, thí nghiệm thất bại, và sẽ thể về.

 

Cách duy nhất để trở về, chỉ một là chờ cho nguyên chủ c.h.ế.t .

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

Theo từng nhịp chuyển động của Trình Đại Dũng, nắm tay siết c.h.ặ.t dần dần buông lỏng.

 

Thôi , nhẫn thêm chút nữa .

 

Nhẫn nhịn, sẽ thể về.

 

… đau thật sự.

 

Cơn đau đáng sợ, như xé rách, ngừng dâng lên.

 

Những ngày như thế , đến bao giờ mới kết thúc đây?

 

2

 

Nấu cơm, rửa bát, giặt quần áo, cho heo ăn, quét dọn nhà cửa…

 

Ở nông thôn, ngày Đông chí, công việc đồng áng thường còn nhiều.

 

Thế nhưng dường như từng lúc nghỉ ngơi.

 

Từ sáu giờ sáng, bắt đầu bận rộn.

 

Cho đến khi trời tối mịt, vẫn lấy một chút thời gian để thở.

 

Đến bữa tối, em chồng – Trình Nhị Dũng – trở về.

 

Sau khi bước nhà, chồng và Trình Đại Dũng đều vui vẻ.

 

Chỉ riêng , cảm thấy cực kỳ khó chịu.

 

Dù cố gắng kìm nén, nhưng cơ thể vẫn ngừng run rẩy.

 

Đó là phản ứng của sự ghê tởm và sợ hãi.

 

Rốt cuộc… đang sợ điều gì?

 

Cho đến tối, cuối cùng cũng câu trả lời.

 

Nửa đêm, Trình Đại Dũng kết thúc sự hành hạ thô bạo, bên cạnh ngáy vang.

 

Đột nhiên, cửa phòng mở .

 

Một đàn ông xông .

 

Dưới ánh sáng yếu ớt, rõ gương mặt .

 

Là Trình Nhị Dũng!

 

Bàn tay quen thuộc luồn trong áo , động tác , rõ ràng đầu tiên.

 

3

 

Theo phản xạ, tát một cái, nhưng giơ tay lên cứng rắn ép dừng .

 

thể can thiệp phận của nguyên chủ.

 

Nhiều năm trôi qua, cô sớm học cách nhẫn nhục cam chịu.

 

Thế nên chỉ thể khe khẽ, cầu xin :

 

“Chú hai, đừng… xin chú…”

 

cố gắng hạ thấp giọng, để tránh đ.á.n.h thức Trình Đại Dũng đang bên cạnh.

 

Tính khí tệ, mấy ngày nay hở là đ.á.n.h nương tay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bay-sac-kinh-hon-5/chuong-1.html.]

Trong căn nhà , chút địa vị nào, hèn mọn như một con kiến.

 

“Sợ gì chứ, .”

 

Trình Nhị Dũng vội vàng cởi quần.

 

Cả ngày mệt mỏi, chẳng còn bao nhiêu sức lực.

 

Sự chống cự yếu ớt sự thô bạo của , chẳng khác nào kiến lay cây.

 

Cuối cùng, chỉ thể lặng lẽ rơi nước mắt, động chịu đựng.

 

nhiều năm .

 

khoảnh khắc , thể kiểm soát bản .

 

cảm nhận nỗi tuyệt vọng và uất ức khổng lồ.

 

Trong lòng lặng lẽ tự hỏi: “Phản kháng … vì mày phản kháng?”

 

4

 

Chỉ tiếc rằng, Trương Tĩnh thể thấy tiếng của .

 

thậm chí còn đến sự tồn tại của .

 

Kể từ ngày đến đây, thế ý thức của cô , trở thành cô .

 

khoảnh khắc , cô chính là , cũng chính là cô .

 

bao giờ cảm thấy thời gian trôi qua khó khăn đến thế.

 

Quả thật là từng giây từng giây dài như cả năm.

 

Không bao lâu trôi qua, thêm những vết thương mới, môi cũng c.ắ.n đến bật m.á.u, cuộc t.r.a t.ấ.n kéo dài cuối cùng cũng kết thúc.

 

Trình Nhị Dũng nghênh ngang kéo cửa rời .

 

Còn thì đau đến tê dại, bệt đất, ngay cả sức để dậy cũng .

 

Theo bản năng, về phía bức tường bên cạnh.

 

Bức tường cũ, ngả vàng, đó treo hai tờ lịch mẫu mặc đồ bơi.

 

Ở góc bên của lịch, còn dán mấy tấm giấy khen.

 

Giấy khen vẫn còn mới, trông như thường xuyên lau chùi cẩn thận.

 

Một lúc , gắng gượng nhà vệ sinh lau qua , nhẹ tay nhẹ chân trở về giường xuống.

 

Vừa mới kéo chăn lên, Trình Đại Dũng khó chịu giật phăng chiếc chăn sang một bên.

 

“Con đĩ bẩn thỉu như mày cũng xứng đắp chăn ?”

 

Hóa , vốn ngủ.

 

Anh tỉnh táo rõ em trai đang nhục vợ , nhưng coi như thấy.

 

Rốt cuộc đây là một thế giới như thế nào ?

 

5

 

Vì tối hôm đắp chăn, sáng hôm liền cảm.

 

Nhà họ Trình coi như thấy gì cả.

 

Sợ lây bệnh, đến bữa ăn họ cho chung bàn, cũng cho gắp thức ăn.

 

Chỉ ném cho hai cái bánh màn thầu và một bát nước trắng.

 

Cuối cùng, vẫn là con gái lén gắp cho mấy đũa dưa muối.

 

Dưa muối mặn già.

 

Nếu là , cũng chẳng thèm .

 

lúc , đó là món duy nhất giúp nuốt trôi cơm.

 

“Nhịn thêm chút nữa Hồ Nhuyễn, nhịn thêm chút nữa thôi.”

 

tự khuyên như tiếp tục c.ắ.n răng chịu đựng.

 

Ngôi làng vô cùng hẻo lánh, phong cảnh tuy nhưng ngu và lạc hậu.

 

Ở đây, đàn ông là trời, đàn ông là hết.

 

Ăn xong, Trình Đại Dũng dạy bảo em trai :

 

“Ra tay nhẹ thôi, hỏng thì còn sinh con kiểu gì?”

 

Mẹ chồng thì bênh vực con trai út:

 

“Thằng Hai lâu ngày về mà, trai trẻ huyết khí phương cương, cũng là chuyện bình thường…”

 

Ha.

 

Hóa bọn họ đều cả.

 

Thật buồn nôn.

 

Loading...