Editor: Trang Thảo.
Có kéo bạn để can ngăn. cũng lười tiếp tục tranh luận với hạng đó. Vừa định rời , ngước mắt lên liền thấy Chu Gia Lạc đang cách đó xa. Anh đó từ bao giờ và bao nhiêu ? Lúc , đang với ánh mắt sâu thẳm.
Bỗng chốc thấy hối hận vì hành động bốc đồng, trẻ con khi tranh cãi để bảo vệ một mà chính chủ thấy, mặt đỏ bừng. Chờ những xung quanh xa hết, mới tiến đến mặt .
“Sao đến đây một ?” khựng một chút. “Những lời của bọn họ, đừng để tâm nhé.”
“Ừm.” Giọng thấp, rõ cảm xúc.
chút lo lắng: “Người đó chắc chắn là ghét nên mới cố tình...”
“Thực cô sai .”
“Cái gì cơ?”
Anh ngước mắt , vẻ u sầu: “Về gia đình của , cô sai. Bố là tội phạm g.i.ế.c , còn là câm điếc.”
kinh ngạc đến tròn mắt. Nhận thấy ánh mắt u ám của , nhận phản ứng của quá đà nên lập tức áy náy: “... ý gì khác , chỉ là giờ từng với nên thấy quá bất ngờ thôi...”
“Những điều khiến thấy phiền lòng ? Xin nhé...” Anh nhíu mày, dáng vẻ vô cùng hối .
thấy thế càng cảm thấy hổ thẹn vô cùng. Người đàn ông thực sự giỏi hành hạ tâm lý khác. Anh luôn thích lấy lùi tiến, đóng vai đáng thương. Tuy chút hướng “ xanh”, nhưng khi đối diện với gương mặt , thật khó lòng nảy sinh sự xót xa.
Quả nhiên, thấy lộ vẻ áy náy, hỏi: “Hôm nay còn việc gì ?”
hồn đáp: “Chiều nay gặp giáo viên hướng dẫn.”
“Vậy khi gặp xong thì ?” Ánh mắt sáng rực, chỉ cần một cái liếc thôi dường như cũng đủ để thiêu đốt tâm can khác. Trái tim nhịp mất một giây.
Vốn dĩ việc báo cáo tiến độ luận văn nghiệp với giáo viên hướng dẫn chỉ mất mười phút. Thế nhưng, một bạn cùng tổ hôm nay tích cực một cách bất thường, liên tục đặt câu hỏi, khiến chôn chân trong văn phòng suốt gần một tiếng đồng hồ.
Khi ngoài, chỉ chạy thật nhanh. Vậy mà sắc mặt, cứ bám theo buông.
“Tương Nguyệt, thời gian ? vấn đề hiểu lắm, thỉnh giáo một chút.”
Nghĩ đến Chu Gia Lạc vẫn đang lầu học viện chờ , khó khăn lắm mới duy trì nụ mỉm: “Muộn , để .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bat-dau-tu-mot-su-nham-lan/chuong-7.html.]
“Đến giờ cơm , định ăn ?” Cậu lẽo đẽo theo khỏi tòa nhà học viện: “Hay là để mời ăn cơm nhé?”
bắt đầu thấy bực bội, ngước mắt lên thì thấy Chu Gia Lạc đang gốc cây ngô đồng cách đó xa. Anh vẫn che chắn kín mít như cũ. Dù rõ mặt, nhưng đang về phía . Anh yên nhúc nhích, chẳng rõ đang suy nghĩ điều gì.
Cho đến khi mắt định đưa tay kéo cánh tay , mới rảo bước tiến gần.
“Cô hẹn .” Chu Gia Lạc chắn mặt , lạnh lùng từ chối sự đụng chạm của .
Cậu bạn sững sờ một lát : “Đây chính là bạn trai mà ?”
mím c.h.ặ.t môi, phủ nhận, dẫn Chu Gia Lạc rời khỏi trường.
Lúc ăn, vì để chờ suốt một tiếng nên ngừng xin .
“Lớp trưởng, bạn trai cũ của là như thế nào?”
Sao tự nhiên lòi một “bạn trai cũ” thế ?
“Trước đây bằng lòng hẹn hò với , chắc hẳn là thích nhỉ? tại chia tay? Là đề nghị là ? Bây giờ còn thích ?”
Một loạt câu hỏi dồn dập khiến ngớ : “Chờ chút , bạn trai bao giờ...”
lúc đó, điện thoại của gọi đến, cắt ngang cuộc đối thoại giữa và .
“Cậu điện thoại .”
nhớ tới việc nào gọi điện cũng là để giới thiệu đối tượng xem mắt, sợ cũng nên dám máy mặt Chu Gia Lạc.
“ ngoài đây.”
Anh vẻ ngạc nhiên, liếc màn hình điện thoại của như thể ai đang gọi đến.
Vì phận của Chu Gia Lạc nên chúng tới một nhà hàng tư nhân chỉ tiếp đón những vị khách địa vị. Người đến đây ngoài giới nhà giàu thì chính là giới nghệ sĩ. lo sẽ gặp fan cuồng của Chu Gia Lạc.
Thế nhưng ngờ rằng đụng kẻ theo đuổi cuồng nhiệt của chính . hành lang, đang chuẩn bắt máy.
Trang Thảo
“Đàn Tương Nguyệt, em ở đây?” Trương Dục chắn đường , ánh mắt từ xuống một cách trơ tráo: “Hôm nay em thật đấy, mấy tháng gặp trang điểm cơ .”