Editor: Trang Thảo.
Sau đó ngủ từ lúc nào. Đến khi tỉnh , thấy đang trong chăn của Chu Gia Lạc, còn gối đầu lên cánh tay .
Hình như cũng mới tỉnh. Hai im lặng lâu, cảm giác gương mặt dường như càng lúc càng tiến gần.
Đột nhiên, từ phòng khách truyền đến tiếng của quản lý An Dương: “Người ? Vẫn dậy ?”
Chu Gia Lạc nhíu c.h.ặ.t mày, trong mắt thoáng hiện vẻ bực bội. Nghe thấy tiếng vặn nắm cửa, hốt hoảng: “Không để !”
Chu Gia Lạc rõ ràng còn thời gian để ngăn cản. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, ôm lấy lật một cái, khiến giấu phía trong chăn. lúc đó, An Dương bước : “Gia Lạc, tỉnh ?”
căng thẳng nắm c.h.ặ.t lớp vải mềm n.g.ự.c Chu Gia Lạc, dám động đậy, thậm chí chẳng dám thở mạnh. Chu Gia Lạc trái vẫn bình tĩnh: “Em quần áo xong sẽ ngay.”
“Vậy thì dậy chứ, đó gì?” Người quản lý định tiến tới kéo chăn .
Chu Gia Lạc nhanh tay lẹ mắt đè c.h.ặ.t góc chăn phía . Quần áo vốn kéo lệch, lộ một mảng da thịt lớn n.g.ự.c. Trong lúc hai họ đang giằng co, chú ý nên cánh môi chạm sát xương quai xanh của Chu Gia Lạc.
Xúc cảm bất ngờ khiến cơ thể đột ngột khựng . Đầu óc cũng “oàng” một tiếng, trống rỗng. Không là nhịp tim của ai mà đập thình thịch lớn đến thế. thấy yết hầu ngay sát mắt khẽ lăn nhẹ, cất giọng trầm thấp: “Anh An Dương, nếu rảnh thì mua bữa sáng .”
...
Vì nụ hôn tình cờ đó mà suốt cả ngày hôm , khi bọn họ thảo luận về phương án đính chính, thể tập trung nổi. An Dương gọi mấy .
“Sao thế, là giường của Gia Lạc khó ngủ nên đêm qua cô mất ngủ ?”
Vừa đến ba chữ “giường của Gia Lạc”, lập tức phản ứng thái quá: “ ngủ cùng !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bat-dau-tu-mot-su-nham-lan/chuong-6.html.]
An Dương sững một lát. Chu Gia Lạc cũng đưa mắt sang. Mặt tức khắc đỏ bừng. An Dương Chu Gia Lạc với vẻ đầy ẩn ý, đột ngột với : “Là dùng từ đúng, xin nhé.”
cảm giác An Dương hiểu lầm chuyện gì đó, nhưng càng giải thích thì càng lộ vẻ chột . Cuối cùng, đành nản lòng chọn cách im lặng.
Trang Thảo
Khi trở trường học, thấy đám bạn theo đuổi thần tượng đang ôm điện thoại lóc t.h.ả.m thiết, mới nhận điều gì đó . lấy điện thoại xem trang cá nhân của Chu Gia Lạc. Phát hiện cách đây một tiếng, đăng một bản tuyên bố.
Trong đó, phủ nhận chuyện yêu đương, chuyện bạn gái và cả đoạn ghi âm thảo luận về việc tắm rửa. Thế nhưng, về lý do tại nhầm điện thoại, giải thích rằng đó là vì thầm mến .
[Thầm mến là hành vi đơn phương từ phía , đối phương , mấy năm qua và cô cũng từng bất kỳ liên hệ nào. Khẩn thiết xin đừng vì lý do của mà quấy rầy đào bới thông tin cá nhân của cô , xin cảm ơn.]
Sau khi đoạn cuối trong bản tuyên bố của , đầu óc bỗng chốc trở nên mơ hồ. Ngữ khí quá đỗi chân thành, lời là thật giả đây?
“Trời ơi, đúng là tình yêu thuần khiết quá , trai thế mà cũng thầm mến ?”
“Thật tò mò ai thể khiến Chu Gia Lạc nhớ lâu đến ! Làm cô thể từ chối Chu Gia Lạc chứ!”
Liên tiếp mấy ngày đó, trong sân trường đều thường xuyên thấy những tiếng thở dài đầy tiếc nuối như thế. mà lòng đầy chột , đang định lẻn thì bỗng thấy chen ngang: “Nghe bố của Chu Gia Lạc là kẻ g.i.ế.c , là tàn tật. Gia đình tệ thế , hồi cấp ba cũng đại minh tinh, hạng chắc chắn là kẻ tâm lý vặn vẹo, biến thái , từ chối chẳng là chuyện bình thường ?”
Cơn giận bốc lên đầu, nhịn mặt đó: “Bạn quen , hiểu rõ mà năng vô căn cứ như thế?”
Người đó ngờ một lạ mặt mắng cho nên đờ một lúc, thẹn quá hóa giận: “Bạn tức giận cái gì chứ, chắc bạn hiểu rõ lắm hả? Fan cuồng của đấy ? Bạn giúp đỡ như , thích cũng hạng fan như bạn!”
“Anh thích ai là việc của , nhưng còn bạn, thấy bạn là sinh viên luật đúng ? Những tin đồn xác thực mà bạn khẳng định và lan truyền như thế, thấy kiến thức bạn học đều đổ xuống sông xuống biển cả .”
“Bạn...”
“Thôi thôi, hai đừng cãi nữa.”