Editor: Trang Thảo.
Khi bước nhà Chu Gia Lạc, vẫn còn ngẩn ngơ. cứ ngỡ ý là tìm một nơi yên tĩnh để chuyện, ngờ mơ hồ tận nhà . Người mà từng nghĩ là xa tận chân trời, lúc đang xổm mặt lấy dép cho . mừng lo mang đôi dép vặn một cách kỳ lạ.
liếc , căn hộ rộng lớn vắng vẻ gần như đồ đạc gì: “Bình thường công việc của bận lắm đúng ?”
Đôi mắt đen nhánh xinh của đầy vẻ nghi hoặc sang.
“Chỗ trông giống như thường xuyên ở.”
An Dương đang trong phòng khách trả lời tin nhắn điện thoại liền giải thích: “Cô hiểu lầm , Gia Lạc thích đồ nội thất. Đồ đạc quá nhiều dễ tạo góc khuất, sợ fan cuồng trốn bên trong.”
Nghe thấy thế, sững sờ. Chu Gia Lạc, vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên nhưng bàn tay siết c.h.ặ.t bên cạnh cho thấy bóng ma tâm lý. Nhớ đây vốn là một trầm mặc, ít và sợ đám đông. Những năm qua vì công việc mà ngày ngày lộ diện, mỗi khoảnh khắc đều ống kính máy . Thậm chí khi rời xa ống kính, vẫn bám theo tận nhà. Một nỗi xót xa kìm dâng lên trong lòng .
Trang Thảo
An Dương vẫn tiếp tục kể: “Cô , đây một fan cuồng trốn trong tủ quần áo của Gia Lạc. Cậu tắt đèn ngủ thì thấy tiếng động, mở mắt thấy tủ quần áo hở một khe nhỏ.”
Nghe đến đó thấy lạnh cả sống lưng. Chu Gia Lạc lúc chẳng câu nào, rủ mắt, trông thật đáng thương và nhỏ bé. Đột nhiên thấy khía cạnh yếu đuối của , bỗng quên mất sự xa cách suốt bảy năm qua, cảm giác như trở thời còn là lớp trưởng của năm xưa.
“Mấy năm qua chắc hẳn vất vả lắm?”
Hàng mi của Chu Gia Lạc khẽ run: “Cũng .”
thấp thoáng thấy tiếng khẽ của An Dương bên cạnh. khi nghiêng đầu , chỉ thấy mang vẻ mặt đầy khó xử. “Ôi, fan cuồng thực sự quá điên rồ. Gia Lạc của chúng thật sự dễ dàng gì.”
nghi hoặc, là do ảo giác ?
Chu Gia Lạc đột ngột chuyển chủ đề: “ vẫn ăn tối, đói. Lớp trưởng, đói , ăn cùng nhé?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bat-dau-tu-mot-su-nham-lan/chuong-4.html.]
Đã hơn mười một giờ đêm , định hỏi nên bàn chuyện chính , nhưng gương mặt vô tội và xinh của Chu Gia Lạc khi “đói ”, thực sự nỡ để nhịn đói. ngay cả hồi cấp ba còn từng ăn cơm cùng , bây giờ lâu ngày gặp ăn cơm ở nhà , nghĩ thế nào cũng thấy lúng túng.
An Dương lên tiếng: “ cũng đói , là cùng ăn .” Có ba chắc sẽ hơn. từ chối nữa.
Thế nhưng, trong nhà Chu Gia Lạc chẳng nguyên liệu nấu ăn đồ dùng bếp nào. An Dương thong thả đặt đồ ăn bên ngoài. Không ngờ chuyện chẳng may đến thế, trong lúc chờ đợi, bên ngoài bỗng đổ mưa to. An Dương đỗ xe, mấy phút gọi điện cho Chu Gia Lạc bảo việc đột xuất nên sẽ ăn cùng nữa. Cuối cùng, chỉ còn và Chu Gia Lạc đơn độc trong phòng.
Không gian khép kín trống trải và yên tĩnh khiến bầu khí lúng túng lan tỏa. Cho đến khi chuông cửa vang lên: “Giao hàng đây!”
Chu Gia Lạc dậy định lấy, ngăn : “Để cho, đừng để nhận .” Anh ngoan ngoãn gật đầu: “Được.”
So với bảy năm , dường như thực sự dễ tính hơn nhiều. Trước đây vốn khó gần. cảm thấy vui vẻ, cũng còn bài xích việc ăn đêm một cùng nữa. Chỉ là khi ăn xong, chuyện bắt đầu trở nên khó xử. Cơn mưa vẫn dấu hiệu dừng , về trường đây?
“Xin nhé, vốn dĩ thể đưa về nhưng quản lý của lái xe mất .”
Nếu đối phương là Chu Gia Lạc, thực sự nghi ngờ liệu đang rơi một cái bẫy nào đó .
“Hay là tối nay cứ ở đây ?”
kinh ngạc . Anh lộ vẻ áy náy: “Nếu lo lắng sẽ gì , thể tìm chỗ khác ở.”
“Không , thế . Sao thể lo lắng sẽ gì chứ. Hơn nữa đây là nhà , gì chuyện chủ nhà chỗ khác.”
Nghe , ánh mắt sâu thẳm. Sự im lặng trong giây lát giữa đêm khuya mang đến một cảm giác kỳ lạ. Cảm xúc nhạy cảm trong dâng lên. Liền thấy khẽ nhếch môi, như đang trêu chọc: “Vậy lo lắng ở đây sẽ thích hiểu lầm ?”
dở dở : “Làm gì chuyện đó chứ.”
“Đã thì cứ yên tâm ở . Chuyện hot search cứ đợi quản lý của ngày mai về tính tiếp.”