Bão Tuyết Đã Qua - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-14 18:32:23
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh trọn vẹn những điều lãng mạn nhất, cuồng nhiệt nhất của tuổi trẻ.

 

Chỉ tiếc là tình yêu chân chính cũng thể đổi trong chớp mắt.

 

Lận Văn Chinh khàn giọng cất lời.

 

“Anh thật sự mối quan hệ giữa em và cô , càng bao giờ suy nghĩ sẽ giúp cô trả thù em.”

 

“Những ngày tháng em theo đuổi , cảm nhận sự yêu ghét rạch ròi, sự rạng rỡ như ánh mặt trời, sự dám yêu dám hận ở em.”

 

“Thế nên mới ở bên em.”

 

“Sau khi kết hôn, kiên quyết ép em cùng về nhà họ Giang, là vì... ba vợ phát hiện u.n.g t.h.ư. Mới là giai đoạn đầu thôi nhưng ông xin giấu em.”

 

“Nên mới ép em về.”

 

Hốc mắt nhòe nhưng nước mắt rơi .

 

Mà là vì tủi cho chính bản .

 

“Lận Văn Chinh, hận ông .”

 

cũng hận .”

 

“Ông rõ ràng là ba ruột của nhưng mỗi chịu uất ức, ông hết đến khác nghiêng về phía một kẻ chẳng chút m.á.u mủ ruột rà.”

 

“Còn , cứ ngỡ tìm thương, nào ngờ chính là bạn trai cũ của kẻ căm hận nhất và cũng hết đến khác thiên vị cô . Những đêm khuya tĩnh lặng, cũng từng tự hỏi, thật sự vĩnh viễn bằng cô .”

 

“Các đều thuộc về cô cả .”

 

Lận Văn Chinh , chầm chậm lắc đầu.

 

“Thời Ngữ, về phía em mà.”

 

“Em... thể đầu một ?” Giọng dè dặt, mang theo cả sự van lơn, cầu xin.

 

trượt tờ đơn thỏa thuận ly hôn đến mặt .

 

“Ký .”

 

Sau khi ly hôn với Lận Văn Chinh, chia một nửa tài sản của .

 

Giải quyết xong xuôi thủ tục, xuất ngoại.

 

Ra nước ngoài tìm .

 

Đến nơi, xả rong chơi một thời gian bắt đầu theo học việc trướng của bà.

 

Mẹ vuốt tóc , dịu dàng :

 

“Thời Ngữ .”

 

“Mẹ chỉ duy nhất một đứa con là con.”

 

“Những gì của , đều là của con.”

 

“Ông cũng chỉ một con, tài sản của ông đương nhiên cũng thuộc về con.”

 

“Chịu tổn thương trong một đoạn tình cảm chẳng chuyện gì to tát, ngã thì từ đầu.”

 

“Mẹ , con cứ cố chấp bám trụ ở trong nước là vì đòi công bằng nhưng nếu con chịu nhiều ấm ức như thế, nhất định đón con sang đây từ lâu .”

 

“Mẹ và ông thỏa thuận ly hôn êm . Ông yêu đàn bà đó lắm.”

 

mà con xem, yêu yêu quan trọng.”

 

“Quan trọng là tài sản, bộ di sản của ông , đều sẽ là của con.”

 

13.

 

bao giờ gặp Giang Thịnh An thêm nào nữa.

 

nước ngoài đón năm mới cùng .

 

Qua Tết, trong nước truyền tin báo sang.

 

Giang Thịnh An sắp trụ nổi nữa.

 

bay một chuyến về nước.

 

Ông đó, cắm đầy ống thở, nhịp thở nặng nhọc, cả gầy rộc trông thấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bao-tuyet-da-qua/chuong-7.html.]

Nhìn thấy , ông cuống quýt gượng dậy.

 

Ông khó nhọc mở miệng, bàn tay gầy gò nắm c.h.ặ.t lấy tay .

 

“Tiểu Ngữ, thời gian của ba còn nhiều nữa.”

 

“Cuối cùng con cũng chịu về ba .”

 

, lẽ ông định bay sang nước ngoài đón năm mới cùng .

 

cơ thể tàn tạ cho phép ông thực hiện chuyến bay dài .

 

gì với ông.

 

Nghe thấy tiếng bước chân và giọng của con Miêu Thi bên ngoài, rút tay .

 

“Miêu Thi đến .”

 

ngoài .”

 

Ông hoảng loạn níu c.h.ặ.t lấy tay .

 

“Tiểu Ngữ, ba con thêm chút nữa.”

 

Khóe mắt ông nhanh ch.óng đỏ bừng, những giọt nước mắt đục ngầu lăn dài.

 

cạnh giường bệnh cùng ông suốt một buổi chiều.

 

Miêu Cẩn chăm sóc ông vô cùng chu đáo, đến ngay cả cô con gái hờ Miêu Thi cũng kìm mà rơi nước mắt.

 

Một tháng , ông .

 

Trước lúc lâm chung, ông dùng chút sức tàn nắm c.h.ặ.t t.a.y .

 

“Là ba hồ đồ, ba với con.”

 

“Miêu Cẩn bên cạnh chăm sóc ba một thời gian dài, ba để một căn hộ cho bà .”

 

“Nhà lớn, hai phòng ngủ một phòng khách thôi, đủ cho hai con họ sinh sống.”

 

“Còn những thứ khác... ba bảo trợ lý và con thu xếp thỏa cả .”

 

Miêu Cẩn túc trực bên ông đến giây phút cuối cùng.

 

Đến ngày công bố di chúc, bà nổi trận lôi đình.

 

cực khổ hầu hạ, ở bên ông nửa đời , ông chỉ vứt cho một căn hộ cỏn con thế ?”

 

“Bố thí cho ăn mày đấy !”

 

Nhìn dáng vẻ tức tối, điên cuồng của hai con họ, chỉ thấy thật thống khoái.

 

Bọn họ toan tính một đời, cuối cùng cũng chỉ là dã tràng xe cát, tay trắng trắng tay.

 

14.

 

Mẹ vốn là Hong Kong.

 

Mẹ con dần dần chuyển bộ trọng tâm công việc kinh doanh về đây.

 

Những tổn thương, đớn đau trong quá khứ mài giũa trưởng thành một cách nhanh ch.óng. Giờ đây, thể tự vững, một tay cáng đáng cả bầu trời.

 

dẫn dắt công ty ngày một lớn mạnh, ăn rực rỡ.

 

Gặp Lận Văn Chinh là tại một buổi tiệc của giới thượng lưu Hong Kong.

 

Ánh mắt ghim c.h.ặ.t lấy , chỉ một lúc hốc mắt đỏ hoe.

 

Trải qua vài nghẹn ngào, mới khó nhọc mở lời:

 

“Thời Ngữ, lâu gặp.”

 

khẽ mím môi, nở một nụ nhẹ.

 

“Đã lâu gặp.”

 

Đó chỉ là một lời chào hỏi vô thưởng vô phạt, mây bay gió thoảng.

 

Những năm tháng qua, học cách tự đôi chân của chính .

 

Mưu cầu từ khác, dẫu vắt cạn tâm can cũng cầu mà chẳng .

 

Tựa chính , nội tâm tự khắc sinh sôi nảy nở, rực rỡ một đời.

Loading...