Editor: Trang Thảo.
Cô vẫn luôn như . Trước như một, thích đến phát điên.
Khi tỉnh nữa, thấy đang ở trong một căn phòng xa lạ. Căn phòng mang tông màu lạnh, tối giản nhưng vô cùng xa hoa. chớp mắt, từ từ dậy. Cửa phòng mở , một giúp việc bước .
“Phu nhân, cuối cùng cô cũng tỉnh .”
Trang Thảo
“Hả?” ngây bà : “Bà đang gọi ?”
Bà mỉm gật đầu.
còn đang phân vân xuyên thì cửa phòng mở . Một đàn ông cao lớn, dáng vẻ nhã nhặn, quý tộc bước . Người giúp việc giới thiệu đó là Mộ Từ Sinh.
Ừm... một đàn ông từng từ chối.
Trước đây khi nộp đơn xin ký kết khế ước, giống như một sinh viên chọn nguyện vọng đại học, tự chia thành nguyện vọng 1 và nguyện vọng 2.
Nguyện vọng 1 là Giang Diệu.
Nguyện vọng 2 là Mộ Từ Sinh.
Bạn thấy tên Mộ Từ Sinh thì cằm như rơi xuống đất: “Thơ Thơ... chọn tộc rắn chứ?”
sợ đến run : “Không ?”
“Mộ Từ Sinh , ngoài việc giàu nứt đố đổ vách thì chẳng ai gì về cả. Tuổi tác, ngoại hình, tính cách đều là ẩn .”
“Thơ Thơ, rốt cuộc tại chọn ?”
thành thật trả lời: “Vì tiền.”
Bạn : “...”
Hồi đáp của Giang Diệu đến nhanh. Khi ký xong khế ước với thì quản gia của Mộ Từ Sinh cũng truyền tin đến, rằng đồng ý ký khế ước với . Lúc đó áy náy : “ ký với khác ...” Ông quản gia mắng điều tức giận bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bao-nho-khong-ngoan-toi-chon-lam-vo-ran/chuong-3.html.]
Tiếng bước chân của đàn ông kéo về thực tại. Môi nở nụ ôn hòa: “Thấy trong thế nào ?”
nhất thời nên lời, chỉ gật đầu. Anh tiến gần, mang theo cảm giác ấm áp lạnh lẽo. Những ngón tay thon dài nâng cằm lên. Một nụ hôn nhẹ rơi xuống trán . Giọng trầm ấm của vang lên vô cùng dịu dàng: “Rất . Vậy đêm tân hôn của chúng sẽ định tối nay.”
Hả?
ngơ ngác theo bóng lưng rời . Khi kịp phản ứng, trong phòng chỉ còn và giúp việc. Bà đầy khó xử, hỏi một cách lịch sự nhưng thẳng thắn: “Phu nhân, cô đấy, chủ là xà nhân... cần giúp cô chuẩn ?”
vô thức hỏi: “Chuẩn cái gì?”
“Chuẩn để dung nạp gấp đôi. Cô quên ? Xà nhân so với thú nhân bình thường sẽ nhiều hơn một cái .”
Cuối cùng cũng hiểu ánh mắt khó của bạn lúc là gì. Thấy giúp việc định tiến cởi quần áo, lập tức ôm c.h.ặ.t lấy : “ cần!”
nhanh nhẹn lăn góc giường, lắc đầu liên tục: “Các nhầm , thật sự phu nhân của các !”
lúc đó, quản gia đẩy cửa bước . Vẻ mặt ông lạnh lùng, dường như vẫn còn ghi hận chuyện chọn Mộ Từ Sinh năm xưa. Ông kiên nhẫn giải thích: “Kiều tiểu thư, chủ của chúng từng từ chối lời mời ký khế ước của cô. Bây giờ, gáy cô thương trong trận lũ, ấn ký cũ hủy. Cô giải trừ khế ước với thú nhân đó. Theo quy định, cô sẽ tự động ký kết với thú nhân ở nguyện vọng tiếp theo.”
chỉ nước mắt. Trách ngày học môn Con và Thú nhân ngủ gật nên quy định kỳ quái . Quản gia mất kiên nhẫn, ông lạnh: “Xem Kiều tiểu thư cần chuẩn .”
Ông sang dặn giúp việc: “Tắm rửa xong, cứ trói tay chân ném lên giường cho .”
tranh thủ lúc giúp việc để ý mà bỏ trốn.
Mặc dù quản gia ký khế ước với Mộ Từ Sinh, nhưng thực sự bắt đầu khế ước bỏ mạng giường . Khi đang vòng vèo tìm đường về nhà, đột nhiên nhân viên công chức chặn .
“Đợi chút, chúng đang khảo sát cộng đồng. Cô bạn lữ ký khế ước ?”
trả lời từng câu hỏi một gật đầu: “ .”
“Không, cô .” Một giọng lạnh lùng, đầy vẻ chế nhạo vang lên từ phía , phủ nhận lời .
đầu . Giang Diệu đang nhíu mày , giọng điệu kiêu ngạo và lơ đãng. Đứng bên cạnh là Bạch Lộ. Hắn khẽ với viên công chức: “ và Kiều Thơ còn bất cứ quan hệ nào nữa . Hơn nữa...” Hắn liếc một cái thong thả tiếp: “ đang chuẩn ký khế ước với Bạch Lộ.”
ngước hai họ. Giang Diệu thản nhiên tiến sát bên tai , giọng đầy châm chọc: “Chẳng giỏi chơi trò mất tích ? Thế nào, tin sắp ký khế ước với Bạch Lộ là nhịn mà chạy về ngay ?”
mà như lạc sương mù. Giang Diệu thấy vẻ mặt ngơ ngác của thì véo má một cái, khinh bỉ: “Kiều Thơ, cô thể nhu nhược đến thế ?”