BÁO HIẾU MẸ CÒN BỊ CHÊ PHIỀN PHỨC, TÔI DỨT KHOÁT HỦY CHUYẾN DU LỊCH - 6
Cập nhật lúc: 2026-01-06 11:09:18
Lượt xem: 602
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
.
Bọn họ chỉ là cho một bài học.
Không hành động thực chất nào vượt quá giới hạn.
một căm hận con gái đến mức nào, mới thể những lời như chứ?
bố , đang đòi công bằng cho , từng chữ từng chữ :
“Bà chỉ ngàn vạn tội với con.”
“Mà còn ác độc.”
“Bố dựa mà còn mặt mũi bảo con áy náy với bà dù chỉ một chút?”
“Ha ha ha.”
“Con đúng là đồ ngốc.”
“Những năm qua chịu khổ vì bà vẫn đủ.”
“Bà chỉ cần tỏ với con một chút.”
“Năm nay con còn đưa bà du lịch.”
“Con đúng là ngu ngốc!”
tát mạnh mặt một cái.
Từ nay về , tuyệt đối bao giờ ngu ngốc nữa.
Bố trợn tròn mắt .
Rõ ràng ông cũng ngờ, thể đối xử với tàn nhẫn đến .
Ông còn lời nào để , lặng lẽ rời .
ngay tại cửa, đụng , tới từ lúc nào.
Mẹ , mắt đỏ hoe:
“Tiện Du, con hiểu lầm .”
“Lúc đó là quản con…”
“Bốp!”
Bố đợi bà xong, tát bà một cái.
“Bà đang cái gì ?”
“Nó là đứa con gái bà mang nặng mười tháng, cực khổ muôn vàn mới sinh đó!”
“Sao bà thể đối xử với nó tàn nhẫn như ?”
“ còn nhớ năm đó bà m.a.n.g t.h.a.i nó sốt.”
“Bác sĩ bảo bà uống t.h.u.ố.c.”
“Bà sợ ảnh hưởng đến nó nên chịu uống.”
“Cứ c.ắ.n răng chịu đựng suốt một tháng!”
“Rõ ràng nó là bảo bối bà nâng niu che chở từ khi còn chào đời.”
“Vậy tại ?”
“Tại bà đối xử với nó tàn nhẫn như ?”
“Tại sự che chở của bà, khi nó sinh , mất hiệu lực?”
Bố nắm c.h.ặ.t vai , gào lên hỏi hết đến khác.
Đó cũng chính là điều hỏi.
sớm nước mắt giàn giụa.
Lại nổi nửa lời.
Có điều, tất cả những chuyện đó còn quan trọng nữa.
đóng sầm cửa .
Ngăn cách họ ở bên ngoài.
Mẹ vẫn chịu rời .
Bố hết tới khác đ.á.n.h bà, mắng bà.
Bà hề phản kháng.
Chỉ thấy miệng bà liên tục mấp máy, như đang lặp lặp một câu gì đó.
thấy âm thanh.
qua camera, khẩu hình của bà.
Bà đang lặng lẽ :
“Xin .”
cảm thấy châm biếm đến cực điểm.
Mùa đông năm nay.
Đặc biệt dễ chịu.
cũng đặc biệt .
Ngày nào cũng đến cửa hàng sớm mở cửa.
Rồi sớm thu dọn về nhà ăn cơm.
Không còn kéo theo thể mệt mỏi lê lết về nhà nữa.
Vốn định ăn cơm sớm nghỉ ngơi.
Ai ngờ bà lải nhải.
“Than ôi, trong nhà hết bột mì .”
“Ngày mai còn bánh mì nữa.”
“Gas hình như cũng hết .”
“Khuya thế còn chịu giao ?”
còn kịp xuống ghế.
Đã vội vàng chạy lo hết cho bà.
bà vẫn dừng .
Lại ngày mai về nhà ngoại.
Quà vẫn chuẩn .
nhịn nữa:
“Những việc rõ ràng cũng thể tự .”
“Sao cứ nhất định để con ?”
Bà hành động của dọa lùi một bước.
thở phào một .
Tưởng rằng cuối cùng cũng thể yên tĩnh một chút.
ngay giây .
Bà lập tức cầm chậu inox.
Giống như .
Ném ném đập đập loạn xạ.
“ mù chữ, xe.”
“Không dùng điện thoại thông minh.”
“Người trong thành phố tiếng phổ thông.”
“ một câu cũng .”
“Cô bảo mà ?”
“Thôi .”
“ vẫn nên về quê ở.”
“Không phiền cô nữa.”
Căn nhà .
Là khi thi đỗ trung học.
Bố mua bằng tiền mặt.
Cả nhà chúng .
Cũng năm đó từ quê chuyển lên thành phố.
nhớ rõ.
Trước khi thành phố.
Bà là nội trợ.
Bà cũng từng ở thành phố.
Vậy thì chuyện bà tiếng phổ thông.
Không giao tiếp với khác.
Trước bà kiểu gì?
tranh luận với bà.
khi một cố tình khó bạn.
Họ sẽ vô cách.
nhắm mắt .
Lại một nữa nhận mệnh.
Giúp bà xử lý xong việc.
Không nhận mệnh thì ?
Hai mươi tám năm nay.
Không từng nghĩ đến phản kháng.
vô phản kháng.
Cuối cùng đều chọn thỏa hiệp.
Trong nhịp điệu đập phá ngừng của bà.
Bây giờ.
cần thỏa hiệp nữa .
Thật quá.
Cũng cần cái miệng của bà.
Chờ xem câu tiếp theo bà gì để khó .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bao-hieu-me-con-bi-che-phien-phuc-toi-dut-khoat-huy-chuyen-du-lich/6.html.]
Thật sự .
Cuối năm.
bận đến mức cuồng.
Tuy mệt.
cuộc sống vẫn yên bình và an .
Chỉ là.
Đêm giao thừa hôm đó.
Sự yên tĩnh .
Vẫn sự xuất hiện của bà phá vỡ.
vốn nghĩ.
Duyên phận con giữa chúng .
Đã cắt đứt từ ngày trở mặt đó .
Bà sẽ chủ động tìm nữa.
ngờ.
Bà vẫn tới.
Hôm nay gió bắc đặc biệt lớn.
Bà cửa tiệm của .
Gió lạnh thổi sát tai.
Lộ gương mặt tiều tụy còn hình dạng.
Nghe .
Nửa năm nay bà sống vô cùng đè nén và đau khổ.
Người trong khu chung cư cùng ký tên.
Đuổi bà khỏi khu.
Bất đắc dĩ.
Bà chỉ thể dẫn Kiều Thanh Nguyệt về quê ở.
Lúc đầu còn tạm .
Kiều Thanh Nguyệt nhiều năm .
Lại mất khoản sáu nghìn tệ mỗi tháng chu cấp cho họ tiền ăn.
Cuộc sống của họ lập tức thê t.h.ả.m hơn cả ch.ó.
Mẹ bảo Kiều Thanh Nguyệt tìm việc.
Kiều Thanh Nguyệt chịu.
Hai con ngày nào cũng vì chuyện mà cãi long trời lở đất.
Bố mắt thấy thì lòng phiền.
Mỗi tháng đưa cho họ một nghìn tệ tiền ăn.
Rồi sớm .
Lười quản họ.
Cuối cùng.
Trong một tát Kiều Thanh Nguyệt một cái.
Kiều Thanh Nguyệt lập tức bỏ nhà .
Từ đó bao giờ về nữa.
Mẹ cũng tức giận.
Ngày ngày nhốt trong nhà.
Để tiết kiệm tiền.
Một ngày chỉ ăn hai bữa.
Người ngày càng gầy.
.
Chuyện đó thì liên quan gì đến chứ?
giả như thấy bà.
Định đóng cửa.
Bà hoảng hốt.
Đột ngột lên tiếng:
“Năm đó, lúc con sinh .”
“Bà nội con xem mệnh cho con.”
“Nói con bẩm sinh bạc tình.”
“Sau sẽ nuôi lúc về già, tiễn lúc cuối đời.”
“Nên…”
“Có bệnh!”
“rầm” một tiếng đóng cửa .
Không bà tiếp.
Bà rời lúc nào.
cũng .
nhanh.
chuyển cửa hàng.
Đến năm thứ năm.
cuối cùng cũng thoát khỏi bóng tối bà mang đến.
Kết hôn.
Không bà tin từ .
Như một kẻ ăn mày co rúm trong góc.
Lén .
Dù bà già, tóc bạc trắng.
vẫn liếc mắt là nhận ngay.
Khi ánh mắt bà chạm .
Bà lặng lẽ bằng khẩu hình:
“Con gái , lấy chồng .”
“Phải hạnh phúc nhé.”
Trong lòng gợn chút sóng nào.
Nhanh ch.óng dời ánh mắt.
Chạy về phía hạnh phúc của .
Có lẽ khoảnh khắc đó.
Cuối cùng bà cũng nhận .
Những năm đó đối xử với như .
Thật sự là đầu óc vấn đề.
điều đó thì liên quan gì đến ?
Năm .
sinh một bé gái đáng yêu.
Mẹ chồng cũng xem mệnh cho con bé.
Xem thiếu gì.
lập tức ngăn :
“Không cần .”
“Có con ở đây.”
“Con bé sẽ thiếu thứ gì cả.”
Mẹ chồng ánh mắt của dọa sợ.
Rất nhanh liền :
“Nghe theo con.”
Thấy .
Thật năm đó.
Chỉ cần bà chịu mở miệng ngăn cản.
Vận mệnh của tuyệt đối thể bẩm sinh bạc tình.
Thậm chí.
Cho dù bà nội xem mệnh cho về.
Nói mệnh .
Chỉ cần bà tin rằng.
Đứa con do sinh .
Là một đứa trẻ .
Từ đó dành cho nhiều yêu thương và che chở hơn.
Thì mối quan hệ con của chúng .
Cũng tuyệt đối biến thành như kẻ thù như bây giờ.
bà ích kỷ.
Chỉ hưởng lợi.
Không chịu bỏ .
Chỉ dùng cách cực đoan nhất.
Động động miệng là đạt mục đích.
Cho nên thật sự hiểu.
Bà lấy mặt mũi.
Lại xuất hiện mặt .
Chúc phúc cho ?
HẾT