Bảo Bối Của Bà Ngoại - 4
Cập nhật lúc: 2025-08-07 17:02:26
Lượt xem: 3,405
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
09
Thu dọn mãi đến tối, cuối cùng cũng dọn một căn phòng dột nát, gió lùa tứ phía.
Trên giường đặt hai cái chăn, một cái nồi, hai bộ bát đũa, đó là bộ gia sản của chúng .
Cậu , mang theo gạo và bột mì, còn đưa cho bà ngoại một trăm đồng.
Bà ngoại nhận lấy: “Còn 580 nữa, chị con cho con vay để xây nhà, con trả .”
Cậu vốn bực, liền bùng nổ: “Từ nhỏ đến lớn thiên vị chị con.
Con nhà thì quý như vàng, còn thì quá, nuôi con gái ăn học, bắt con trai cày đất kiếm cơm.”
“Giờ chẳng vẫn dựa con ?”
Thân hình gầy yếu của bà ngoại khẽ run lên, nhưng vẫn từng chữ rõ ràng : “Con trả tiền, sẽ phiền đến con nữa.”
Cậu tức giận tột độ: “Được !”
ở cửa, sợ đến mức dám thở mạnh.
Ở nông thôn, nhà nào cũng dựa con trai, sinh con trai để dưỡng già, mà bà ngoại vì mà trở mặt với .
Sau khi , áy náy đến mặt bà: “Bà ngoại…”
Bà xoa xoa lên đỉnh đầu , giọng nhẹ nhàng: “Tối nay ăn mì xào nhé?”
“Dạ?”
Ăn xong mì xào, ngủ trong căn phòng gió lùa tứ phía, quạt nan của bà ngoại khẽ đung đưa theo tiếng ve sầu kêu râm ran — một nhịp, một nhịp — từ từ nhắm mắt, một giấc ngủ sâu và yên bình nhất.
Chớp mắt sắp đến ngày khai giảng.
Lúc giáo d.ụ.c bắt buộc vẫn phổ cập, tiểu học cũng đóng học phí, một học kỳ là năm đồng.
Tối đó, đến, đưa cho bà ngoại một xấp tiền lẻ, tổng cộng năm mươi đồng.
Bà ngoại đếm xong tiền, gọi ở ăn cơm.
Cậu thèm đầu, bước ngoài: “Thôi khỏi, tức no .”
“Cậu ơi.”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
chạy theo, nhét tay hai quả nho.
Sáng nay gánh nước giúp bà cụ hàng xóm, thưởng bốn quả, bà ngoại ăn một quả, ăn một quả.
Nho ngọt lắm, còn ăn luôn cả vỏ.
“Cậu với mợ mỗi một quả.”
Cậu dừng , xổm xuống: “Xán Xán giữ mà ăn. Con học thật giỏi, nếu là với bà ngoại, ?”
nhét nho tay , chạy vẫy tay: “Biết ơi.”
10
Thật , thích học.
Mẹ mất sớm, cha và kế đều quan tâm đến , bạn học thì c.h.ử.i là đồ chổi, ai chơi với , thầy cô cũng ngơ như thấy.
giống như cỏ dại ngoài đồng, mọc thì mọc.
nhập học, ngay ngắn ghế.
Đã ai chơi với , thì chơi với việc học .
Nhà cũ kéo dây điện, buổi tối, thắp nến bài tập, bà ngoại thì bên thêu thùa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bao-boi-cua-ba-ngoai/4.html.]
Ông ngoại mất sớm vì bệnh, bà trở thành góa phụ khi còn trẻ, một nuôi hai con khôn lớn, còn cho học đại học.
Giờ đây, bà dựa việc thêu thùa để nuôi lớn.
Làm bài xong, ghé sang bên bà: “Bà ngoại, bà dạy con thêu .”
Bà xoa xoa đôi mắt mỏi nhừ: “Không , con nít đừng thức khuya kẻo hỏng mắt.”
Dưới ánh nến mờ nhòe, bà ngoại nheo mắt , áp sát mặt tấm vải thêu, cây kim thêu trong tay chậm rãi luồn qua, từng mũi từng mũi một.
Không bao lâu, bà khẽ thở dài: “Già , hoa mắt rõ nữa.”
Một câu đùa hờ hững, khiến lòng nhói đau.
Cậu thật thà hiếu thảo, mợ miệng cứng lòng mềm, nếu vì , bà ngoại sớm thể hưởng tuổi già yên bình .
“Xán Xán, sắp đến sinh nhật con , con gì nào?”
Bà ngoại cắt chỉ, ngẩng đầu hỏi .
Hồi đó, sinh nhật mười hai tuổi của trẻ con khác gì lễ thành niên bây giờ.
gạt bỏ cảm xúc, : “Con bà ngoại sống lâu trăm tuổi.”
Bà ngoại bĩu môi một tiếng, dí ngón tay trán : “Đổi cái khác , về con cơ.”
suy nghĩ một lúc, vẫn kiên quyết lắc đầu: “Con cần gì hết, chỉ bà ngoại sống lâu trăm tuổi.”
Đến sinh nhật, đúng dịp hàng xóm hái nhót.
Cây nhót cao lắm, những quả phía hái hết, chỉ còn mấy chùm ngọn, vàng ươm, khiến kìm mà thêm mấy .
Bà ngoại thấy , liền hỏi mua một ít.
Bác trai hàng xóm khoát tay: “Ôi dào, cùng làng mà, lấy gì tiền nong. Mấy quả ngọn cũng hái , bà thì tự lên hái nhé.”
Bà ngoại cảm ơn rối rít, bê thang đến định trèo lên cây.
bác trai vội ngăn : “Ấy , đừng gãy cây, để con bé nó trèo lên .”
vội chạy tới kéo tay bà: “Bà ngoại, con ăn, ăn nữa .”
Thế nhưng bà chẳng , cởi giày , bắt đầu trèo lên.
11
Cành cây rung lắc, bên lo đến phát hoảng.
Vậy mà bác trai hàng xóm trở mặt, đột nhiên hét to: “Mau đến xem , khỉ già trèo cây kìa!”
thể tin nổi đầu , trừng mắt ông .
“Nhìn gì, tại con tham ăn , bà ngoại mày cũng là vì mày thôi.”
Người vây xem càng lúc càng đông, hàng xóm càng hét to hơn, bóng dáng bà ngoại ngọn cây khẽ run lên, khiến nín thở vì sợ.
Giây tiếp theo, vật gì đó bay tới, “bốp” một tiếng nện thẳng miệng bác hàng xóm.
“Ăn phân , mồm mồm miệng miệng xằng!”
“Đồ ch.ó vô ơn, năm đó mày rơi xuống sông, nhờ tao kéo mày lên thì cỏ mộ mày giờ cao hai mét đấy!”
Mợ mấy năm nay càng ngày càng dữ dằn, dân làng ai dám chọc .
Bác hàng xóm đập bằng đế giày, mặt tái mét nhưng cũng chỉ dám nghiến răng : “Ai vô ơn, ông đây bụng cho bà hái nhót—”
“Phì! Tốt bụng cái con khỉ! Không là năm xưa chị chồng tao chê mày , mày nuốt trôi mối hận đó ? Không soi gương ? Với cái bộ dạng đó của mày, ch.ó nó còn thèm!”
“Mày mày mày cái con gà mái đẻ…”