Bảo Bối Của Bà Ngoại - 12
Cập nhật lúc: 2026-03-09 02:43:39
Lượt xem: 121
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Ks1uAUtXy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
lấy hết bộ tiền đưa cho mợ:
“Mợ ơi, con hỏi , học trung cấp cần học phí, tiền sinh hoạt con cũng sẽ tìm cách lo.”
“Tiền t.h.u.ố.c thang của bà ngoại xin mợ cho con mượn, khi nghiệp, năm năm… , ba năm, con nhất định sẽ trả .”
“Xin mợ đấy, con bà ngoại c.h.ế.t...”
rằng học hành chăm chỉ, thông minh, siêng năng, còn ơn và sẽ báo đáp...
điều nhất là, chỉ cần học trung cấp, sẽ khả năng trả tiền, và nhất định sẽ trả.
Cầu xin mợ, cứu lấy bà ngoại của con.
Mẹ mất , chỉ còn một bà ngoại, nếu bà còn nữa, cũng sống nổi.
“Đứa nhỏ ngốc .”
Mợ rơi nước mắt, ôm chầm lấy lòng:
“Cháu đúng là đứa ngốc, bà ngoại là trách nhiệm của nhà , cháu còn nhỏ, chỉ cần lo học hành, chuyện khác đừng lo.”
“Cháu học, bà ngoại cũng cứu, nhà sẽ bán hết nhà cửa ruộng đất, tiền đủ , cháu đừng lo lắng.”
Lúc mới nhận , đống xoong nồi bát đũa chất đầy trong nhà là chuyện gì.
29
“Mợ ơi...”
ôm lấy mợ, thành tiếng.
Bà ngoại sáu mươi mốt tuổi, độ tuổi ở nông thôn thời đó xem là cao tuổi, quen trong thôn ai cũng khuyên chúng : bà ngoại già , phẫu thuật cũng chắc sống, mà sống thì chắc sống lâu, tốn tiền vô ích gì...
bà ngoại là thiết nhất của chúng , là trụ cột tinh thần của cả nhà.
Sao chúng thể trơ mắt bà ?
Hôm , mợ thành phố , chậm một ngày, đợi sắp xếp xong việc nhà mới .
Không ngờ, một vị khách mời mà đến.
Mẹ kế trang điểm kỹ càng, bước căn nhà cũ nát tối tăm liền đảo mắt một vòng, khẩy đầy kiêu căng:
“Hồi nhỏ đến nhà cô chơi, nơi thế , bao nhiêu năm qua, nhà đều lên nhà lầu cả, chỗ vẫn y chang.”
thật sự thời gian đóng kịch với bà , thẳng:
“Bà đến là để hỏi chuyện phụ nữ chứ gì?”
Nét đắc ý mặt kế cứng đờ:
“Trịnh Hi Xán —”
“600 tệ, bà đưa tiền, sẽ cho bà bà đang ở .”
Ánh mắt kế lóe lên, thong thả xuống:
“Sao cô gạt ?”
“Ba mỗi tuần đến đó ba , bà đến là thể thấy bọn họ cùng .”
Lần , kế yên nổi nữa.
Bà lấy từ trong túi một xấp tiền, đập mạnh lên bàn:
“Nếu mày dám lừa tao, tao sẽ g.i.ế.c mày!”
cất kỹ tiền, phớt lờ lời đe dọa của bà , bình thản :
“Bà đến công ty của ba , tìm kế toán của ông …”
Mẹ kế sững , đó khẩy:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bao-boi-cua-ba-ngoai/12.html.]
“Sao thể? Kế toán hơn bốn mươi tuổi , còn dẫn theo một đứa con gái.”
điềm nhiên bà :
“ , chính là cô con gái đó.”
Nhiều năm qua, ba vẫn đổi, luôn si mê mấy cô gái mười bảy mười tám tuổi.
Ông cứ tưởng che giấu kỹ, nhưng chỉ cần tìm hiểu một chút là ngay.
Chỉ là bao năm qua kế đắm chìm trong những lời ngon ngọt của ba , như một con chim nuôi nhốt, lạc lối với thế giới.
Trước khi rời , bà hỏi :
“Mày thật cho tao , chính mày hại c.h.ế.t em trai mày ?”
ngẩng đầu, bà cửa, che khuất cả một vùng ánh sáng, bóng của bà đổ dài xuống .
“Trong lòng bà câu trả lời.”
Mẹ kế khẽ run lên, giây tiếp theo, ánh nắng tràn , cái bóng bà từng để trong đời , tan biến.
bà thì vẫn thể bước khỏi bóng tối.
“Tao chính miệng mày .”
“ nợ bà gì cả, đường tỷ .”
Vòng xoay nhân quả, bao nhiêu năm , chiếc boomerang bà từng phóng về phía , cuối cùng cũng giáng xuống chính bà .
30
Sau khi tạm ứng viện phí, bệnh viện thành phố nhanh ch.óng sắp xếp ca phẫu thuật.
Ba tiếng , cửa phòng mổ mở .
Chúng dán c.h.ặ.t ánh mắt bác sĩ, dám chớp mắt, dám thở mạnh.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Cho đến khi ông : “Ca phẫu thuật thành công.”
Sợi dây căng trong lòng lập tức buông lỏng, và dì òa lên ôm nức nở.
Trong phòng bệnh, rèm cửa kéo , ánh nắng ch.ói chang rọi lên mái tóc bạc trắng của bà ngoại, rọi lên gương mặt hiền hậu, rọi lên đôi tay thô ráp ấm áp của bà… Khoảnh khắc , bà ngoại như phủ lên một tầng ánh sáng vàng rực rỡ.
Trời cao mắt, cuối cùng cũng thương xót lương thiện.
Bác sĩ còn , chỉ cần chăm sóc cẩn thận, bà ngoại vẫn thể sống thêm nhiều năm nữa.
Mây đen bao phủ đầu gia đình bỗng chốc tan biến, dì đường như gió nâng, gặp bác sĩ già từng khám kinh nguyệt cho hôm .
Ông vẫn nhớ , hỏi han tình hình gần đây.
Dì cảm ơn rối rít, cuối cùng chuyển chủ đề: “Con bé giỏi lắm, trường Nhất Trung ở thành phố nhận học, nó mới đóng tiền học về xong.”
bất ngờ đầu , thể tin nổi dì.
Không là học trung cấp ?
Vì chữa bệnh cho bà ngoại, nhà cửa bán , ruộng vườn cũng bán , gia súc cũng bán nốt, còn tiền để đóng học phí cho ?
Bác sĩ già vỗ vai , khen ngợi: “Cô bé giỏi quá, cháu trai mới nghiệp Nhất Trung năm nay, sách vở và ghi chép của nó nỡ bán, mai đến văn phòng lấy.”
“Cố gắng học cho , đừng phụ lòng dì và cháu.”
rưng rưng nước mắt, gật đầu thật mạnh.
Bác sĩ già , liền hỏi dì tiền ở .
Dì hớn hở : “Tiền là chuyện của lớn, cháu chỉ cần cố gắng tiến về phía , và dì sẽ chống lưng cho cháu.”
Dù dì , vẫn phát hiện .
Chiếc vòng tay bạc cổ tay dì còn nữa.
Đó là đồ cưới của dì, cũng là kỷ vật duy nhất quá cố của dì để .