Bảo Bối Của Bà Ngoại - 11

Cập nhật lúc: 2026-03-09 02:42:51
Lượt xem: 104

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

26

 

Trường trung học cơ sở ở trấn năm nay một top mười huyện.

 

Tin tức cũng đến tai bố , ông hiếm khi nở nụ với :

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

“Không tệ, học hành giỏi, điểm giống bố. Học phí và sinh hoạt phí trung cấp con khỏi lo, bố sẽ lo cho con.”

 

“Sau khi nghiệp thì theo bố ăn vài năm, tiện thể quen với mấy đứa con trai của bạn bố, mấy thằng nhóc đó đứa nào cũng ưu tú, môn đăng hộ đối…”

 

Ông tự một tràng, thấy luôn giữ bộ mặt lạnh tanh, lập tức vui:

 

“Con điếc ? Bố đây hết ruột gan, đến cái phản ứng cũng .”

 

“Bố.”

 

khó nhọc gọi tiếng gọi xa lạ , ông , cầu khẩn:

 

“Bố thể cho con vay một ít tiền ?”

 

Ông sững một chút, đó khịt mũi khẩy:

“Bố tưởng chuyện gì to tát, chứ bố thì thiếu gì tiền. Nói , bao nhiêu?”

 

“Năm nghìn.”

 

“Bao nhiêu?!”

 

Ông bật dậy, đổ cả cái ghế, trợn mắt chằm chằm.

 

một nỗi sợ bản năng đối với ông , dọa đến run lên, nhưng nghĩ đến bà ngoại đang chờ cứu mạng trong bệnh viện, vẫn c.ắ.n răng giải thích:

 

“Năm nghìn. Bà ngoại u.n.g t.h.ư dày, bệnh viện thành phố chi phí phẫu thuật và phục hồi cần năm, sáu nghìn. Cậu và mợ con thể gom đủ tiền...”

 

“Bố yên tâm, con sẽ trả, con thể giấy vay nợ.”

 

Bố như thể thấy chuyện lớn nhất thế gian, ngửa mặt ha hả:

 

“Năm nghìn? Ha ha ha ha mày đúng là dám . Mày năm nghìn tệ là bao nhiêu tờ ? Đủ để nhét nửa bao tải đấy!”

 

“Hồi đó, khi bà ngoại mày dắt mày , rõ, mày do bà nuôi. Mày còn chẳng tên hộ khẩu nhà tao, chẳng tính là con tao. Tiền , tao cho mượn .”

 

Ông là “ cho mượn ”, chứ tiền”.

 

nghĩ khắp , chỉ ông duy nhất thể lấy từng đó tiền.

 

vịn lấy bàn, chậm rãi quỳ xuống.

 

27

 

Năm chín tuổi, ông đ.á.n.h đến nửa sống nửa c.h.ế.t vẫn chịu khuất phục, khi đó cho rằng lòng tự trọng và khí tiết còn nặng hơn cả mạng sống.

 

Mười lăm tuổi, bên còn của cán cân đặt lên mạng sống của bà ngoại — đừng là tự trọng, cho dù đổi mạng lấy mạng, cũng bằng lòng.

 

Cũng giống như năm đó, vì , bà ngoại quỳ xuống cầu xin bố .

 

Nghĩ mà thấy thật đáng buồn, rõ ràng phần lớn khổ nạn của chúng đều do ông gây , mà đến lúc nguy cấp chỉ thể cầu xin ông .

 

Bố sốt ruột xua tay:

 

“Đừng giở mấy trò lóc c.h.ế.t ch.óc , tao hứng xem.”

 

Dì ghẻ về đến nhà, vứt bó rau tay, cầm chổi đuổi :

 

“Cút! Mày hại c.h.ế.t con trai tao còn xin tiền ? Không cửa !”

 

Bố bộ can ngăn, đỡ dậy, rút một tờ mười tệ:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bao-boi-cua-ba-ngoai/11.html.]

“Ra ngoài mua cái gì ăn , mua vé về, đừng tới nữa.”

 

Ngay cả mấy lời mười phút còn là sẽ lo cho học trung cấp, cũng ông rút .

 

Đây chính là bố ruột của đấy.

 

Bao năm qua, vẫn luôn tự nhủ, đừng trách ông , đừng hận ông , cứ xem ông xa lạ, cả đời qua .

 

hận chứ?!

 

Ông sinh nhưng nuôi , mặc kệ giữa thế giới tàn khốc tự sinh tự diệt, còn đường hoàng buông một câu: “Ai bảo mày theo bà ngoại ?”

 

Chỉ trong thoáng chốc, nỗi căm hận trong dâng trào, hất tay ông , lạnh lùng :

 

“Phải , dù thì tiền của ông cũng còn để dành cho em trai ngoài mà.”

 

Bố sững trong chốc lát, giơ tay lên tát thẳng mặt :

 

“Mày bậy cái gì thế?!”

 

Mẹ kế kéo khỏi lập tức lao tới, thần sắc phát cuồng:

 

“Cái gì mà em trai?! Mào Hữu Nghĩa, ông con rơi bên ngoài lưng hả?!”

 

Bố tỏ vẻ mất kiên nhẫn:

 

“Không chuyện đó, con nít linh tinh thôi.”

 

Mẹ kế lọt tai, túm c.h.ặ.t lấy tay ông :

 

“Ông còn lương tâm hả? theo ông từ năm mười sáu tuổi mà...”

 

Không lấy tiền, cũng chẳng còn tâm trạng xem vở kịch lố bịch .

 

Vừa bước khỏi cửa, em gái đuổi theo:

 

“Chị chuyện từ khi nào ?”

 

Tâm trạng tệ đến cực điểm, chẳng để ý đến nó, nhưng thể phủi , đành lạnh lùng đáp:

 

“Thế còn em, em từ bao giờ? Tại với em?”

 

28

 

Em cúi đầu, chỉ trong khoảnh khắc, như bao trùm bởi một bóng đen khổng lồ.

 

“Tháng ... lúc nhỏ ba thương em trai hơn, mỗi khi buồn em chỉ tự an ủi, ít còn hơn chị. Bây giờ nghĩ thật nực , chẳng qua chỉ là món quà khuyến mãi kèm món hàng thôi, đều giá trị gì.”

 

tâm trạng nó than vãn, vòng qua định rời thì thấy bố đạp cửa bước , khởi động xe phóng .

 

Mẹ kế đuổi theo, ngã nhào xuống đất, hướng về chiếc xe đang xa mà nguyền rủa:

 

“Mào Hữu Nghĩa, ông c.h.ế.t t.ử tế ! Ông c.h.ế.t t.ử tế !”

 

Em gái nhét tay một vật: “Em chỉ chừng , mong bà ngoại chị mau khỏe .”

 

Nó đỡ kế dậy trở nhà, mở khăn tay , bên trong là một xấp tiền lẻ.

 

Tổng cộng 53 tệ.

 

Sau đó, nắm c.h.ặ.t 63 đồng, mặt sưng đỏ, rã rời, lê bước trở về nhà.

 

Mặt trời tháng Tám vẫn còn gắt, chiếu rọi lên , nhưng khiến lạnh thấu xương.

 

Vừa bước sân, thấy đèn trong nhà sáng trưng. tưởng nhà trộm, vội vàng chạy , thì thấy mợ đang ôm một đống quần áo, chân là một bao tải lớn.

 

Thấy , mợ lập tức chạy tới, vỗ nhẹ m.ô.n.g một cái: “Cháu mà mất dạng thế hả? Mợ lo phát điên, đang định đến nhà trưởng thôn mượn loa nè!”

Loading...