Bảo bảo nghe được tiếng lòng của cha - 6

Cập nhật lúc: 2026-05-09 23:56:53
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

11.

Thu đông tới, thoắt cái một năm.

 

A Bảo lớn phổng phao thấy rõ, lời cũng ngày càng rành mạch, trôi chảy. Thằng bé trở thành “ phiên dịch” nhỏ tuổi của , giúp thấu thế giới trầm mặc xốn xang mà Cố Hằng để .

 

Từng cuốn sách trong thư phòng đều đang kể lể nỗi nhớ nhung của dành cho khi tới một chương hồi nào đó. Từng viên gạch phiến đá trong sân vẫn còn vương vấn ánh mắt về phía cửa sổ phòng mỗi đêm khuya luyện kiếm.

 

Cây trường thương từng dùng thầm thì: "Ta bảo vệ nàng, đời đời kiếp kiếp."

Bộ chiến giáp từng mặc : "Ta nguyện vì nàng, chiến t.ử sa trường."

 

sống trong tình yêu của , bao bọc, chữa lành. Vết sẹo trong tim dần kết vảy, da non bắt đầu nảy nở.

 

Ngày hôm , trong cung bất ngờ truyền xuống thánh chỉ.

 

Tân đế đăng cơ, cảm niệm công lao hiển hách của Cố Hằng, truy phong Hộ Quốc Công, đồng thời... đón con cung để đích nuôi dạy A Bảo khôn lớn.

 

Chỉ ý đến quá đột ngột khiến cả phủ tướng quân rúng động. Phúc bá mừng lo:

 

"Thiếu phu nhân, đây là vinh hiển tột bậc. Tiểu thiếu gia tiền đồ vô lượng. mà chốn thâm cung nội viện ..."

 

Ông hết câu, nhưng ý tứ bên trong đều hiểu rõ.

 

— Thẩm Nguyên, vốn là con gái của Thái phó. Nếu năm xưa phụ kẻ gian hãm hại, cũng đến mức gả cho một võ tướng. Giờ đây tân đế lên ngôi, chính là vị Thái t.ử năm xưa một tay giúp phụ bình phản.

 

Người đối với , vẫn còn vương vấn một đoạn tình cũ. Đoạn tình , cái c.h.ế.t của Cố Hằng, bỗng trở nên mập mờ, khó định.

 

Cố Dao lao viện của , mặt đầy lo lắng:

 

"Tẩu tẩu, !" Đây là đầu tiên cô gọi một tiếng tẩu tẩu. "Hoàng thượng... đối với tẩu ý ! Tẩu mà cung là bao giờ nữa!"

 

vỗ nhẹ lên tay cô để trấn an: "Ta ."

 

"Vậy mà tẩu còn..."

 

A Bảo đang cùng Phúc bá chơi ném lao ngoài sân, khẽ mỉm :

 

"Ta sẽ . Nơi là nhà của , cũng là nhà của Cố Hằng. Ta sẽ rời , càng thể mang A Bảo sống một cuộc đời khác. Cuộc đời của , từ lâu gắn c.h.ặ.t với Cố Hằng và phủ tướng quân ."

 

 

một bức sớ tạ ơn, dùng lời lẽ khẩn thiết từ chối "hảo ý" của Hoàng đế. phận mỏng phúc bạc, chỉ phủ tướng quân thủ tiết thờ chồng, nuôi dạy con thơ.

 

Sớ dâng lên, liên tiếp mấy ngày trong cung hề động tĩnh. Không khí trong phủ ngày một căng thẳng, ai nấy đều kháng chỉ là tội c.h.ế.t.

 

Thế nhưng vô cùng bình thản. Mỗi ngày vẫn dắt A Bảo sách, chữ, lắng những món đồ vật kể câu chuyện của chúng. Cứ như thể đang chờ đợi một kết cục tiên liệu từ lâu.

 

Đến ngày thứ năm, trong cung rốt cuộc cũng tới.

 

Không đến để bắt , mà là mang theo ban thưởng của Hoàng đế. Vàng bạc, gấm vóc chảy phủ tướng quân như nước. Dẫn đầu là Lý công công, tâm phúc của Hoàng thượng.

 

Ông đối với vô cùng khách khí:

 

"Thẩm phu nhân, bệ hạ tôn trọng lựa chọn của phu nhân. Người bảo, Hộ Quốc Công vì nước hy sinh, gia quyến của ngài, Đại Lương sẽ bảo hộ cả đời. Những thứ ban thưởng phu nhân cứ yên tâm nhận lấy. Sau nếu bất kỳ khó khăn gì, cứ việc thẻ bài cung."

 

bất ngờ. ngờ dễ dàng buông tha cho như .

 

Sau khi Lý công công khỏi, A Bảo kéo kéo tay áo :

 

【Nương , cái phất trần của vị công công lúc nãy , Hoàng thượng xem xong tấu sớ của thì thở dài lâu.】

 

【Người , thua .】

 

【Thua tay một khuất.】

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeyd.net.vn/index.php/bao-bao-nghe-duoc-tieng-long-cua-cha/6.html.]

Trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò.

 

Phải, thua . Người thua Cố Hằng — đàn ông dùng sự thâm trầm và cả mạng sống để yêu suốt một đời.

 

Không một ai thể mang khỏi trái tim nữa. Bất kể là còn sống, .

12.

Sóng gió qua , phủ tướng quân trở về với vẻ tĩnh lặng vốn .

 

dùng vàng bạc vua ban để mua những dải đất rộng lớn nơi ngoại ô kinh thành, lập thành nơi nương tựa cho nhân của những binh sĩ hy sinh hoặc chịu cảnh lầm than vì chiến hỏa. dạy họ cày cấy, dạy họ canh tơ. Phủ tướng quân giờ đây còn là một phủ lạnh lẽo, cao sang; nó trở thành một chốn che chở, một mái ấm thực sự.

 

Tất cả những điều , lẽ đều là những gì Cố Hằng mong thấy. Chàng ôm chí lớn thiên hạ, lòng đau đáu vì bách tính. Vậy thì, sẽ trông nom những hằng bảo vệ.

 

Một ngày xuân nắng nhẹ, dẫn theo A Bảo đến viếng mộ y quan của Cố Hằng. Trước tấm bia đá lạnh lẽo, bày lên loại rượu mạnh mà thích nhất cùng những món bánh điểm tâm tự tay .

 

A Bảo đặt chiếc trống lắc nhỏ bia mộ, giọng trong trẻo:

【Cha ơi, đây là quà cha mua cho con ?】

 

【Con thích lắm.】

 

【Nương bảo cha là một đại hùng.】

 

【A Bảo cũng sẽ trở thành một đại hùng giống như cha.】

 

xoa đầu con, vành mắt chợt cay xè. Gió thổi qua sườn đồi, lay động những nhành cỏ xanh mộ. Trong tiếng gió rì rào, dường như thấy một thanh âm trầm thấp, dịu dàng, phảng phất một ý quen thuộc.

 

Chàng : "A Nguyên của , trưởng thành thật ."

 

Chàng : "A Bảo của , giỏi lắm."

 

nhắm mắt , mặc cho giọt lệ trượt dài má, nhưng khóe môi khẽ mỉm . Cố Hằng, thấy ? Con của chúng tự hào về . Và em, cũng vô cùng tự hào về .

 

Trên đường trở về, xe ngựa ngang qua dòng sông hộ thành — nơi chúng đầu gặp gỡ. Bờ sông vẫn tấp nập như xưa, những bán hoa đăng vẫn đang mải miết rao hàng. vén rèm xe, những ánh đèn rực rỡ lướt qua, lòng bỗng bần thần.

 

A Bảo tựa lòng , bất chợt thầm thì:

【Nương , chiếc trâm gỗ cha để cho , nó vẫn còn lời hết.】

 

sững , theo bản năng đưa tay chạm chiếc trâm mái tóc: "Nó... nó còn gì nữa?"

 

【Nó bảo, nó là chiếc thứ mười tám .】

【Trước nó, cha khắc hỏng cả thảy chín mươi chín chiếc .】

【Cha dành dụm cho đủ con một trăm, là vì với rằng: Chàng sẽ yêu cho đến trăm tuổi, mong một đời bình an vô ưu.】

 

Nhịp thở của khựng trong giây lát. Nước mắt, chẳng báo , cứ thế trào như suối.

 

Hóa ... là như . Hóa đó chỉ là sự vụng về. Đó là lời tỏ tình sâu đậm và lãng mạn nhất mà giấu kín từng thớ gỗ.

 

Trăm tuổi vô ưu.

 

Cố Hằng, đồ ngốc của em. Chàng dùng một trăm thất bại để đổi lấy một đời an cho em. Em lấy gì để đền đáp chân tình sâu nặng đây?

 

ôm c.h.ặ.t A Bảo, dòng qua và ánh đèn l.ồ.ng rực rỡ bên ngoài cửa sổ. , kiếp chẳng thể nào trả hết nợ tình cho nữa. chỉ thể dùng phần đời còn để yêu , để nhớ . Để , ngắm hết thảy sự phồn hoa của nhân gian .

 

Xe ngựa chậm rãi tiến về phía . khẽ thì thầm bên tai A Bảo: "A Bảo, con hãy với cha , rằng nương cũng yêu cha."

 

"Yêu nhiều, nhiều."

 

【Dạ!】 A Bảo gật đầu thật mạnh.

 

【Cha thấy nương ơi.】

 

【Cha , cha cũng yêu .】

 

【Mãi mãi, và mãi mãi.】

Loading...