Editor: Yang Hy
43.
Rời khỏi công viên giải trí, cả hai đều đỏ bừng tai.
Giang Tịch khẽ nới lỏng tay, Chu Quý Niên như bừng tỉnh từ cơn mê, vội buông tay Giang Tịch , lập tức nghiêng đầu sang một bên, trời ngắm mây, bộ đang xem phong cảnh.
Giang Tịch rũ mắt xuống đất, cất bàn tay nắm túi áo: “Khụ, chúng ăn .”
Lúc ăn cơm, hai cũng ít hơn thường ngày.
Chu Quý Niên cắm đầu gắp thức ăn cho Giang Tịch.
Vốn dĩ Giang Tịch hết ngại , nhưng thấy Chu Quý Niên còn để ý như , bắt đầu ngại theo.
Tình trạng liên tục diễn cho đến khi cả hai tàu về thành phố cũng gì chuyển biến.
Giang Tịch nghĩ thầm, Chu Quý Niên mặt mỏng nhỉ?
Chu Quý Niên nghĩ thầm, thì Giang Tịch là dễ ngại như .
Hai đều tâm sự, lên xe liền nhắm mắt giả bộ ngủ, mãi đến khi xuống ga.
Ra khỏi nhà ga, gió lạnh thổi vù vù, thổi tan luôn cái não hường phấn của Chu Quý Niên, rốt cuộc cũng bình tĩnh .
“Buổi chiều chúng chơi ?”
Giang Tịch tại chỗ suy nghĩ, đó đầu Chu Quý Niên: “Nhà ?”
44.
“Siêu thị Vĩnh Dạ.”
Chu Quý Niên ở lối dòng chữ to tướng .
Vừa Giang Tịch sẽ đến nhà chơi, Chu Quý Niên thừa nhận, hiểu sai .
câu tiếp theo của Giang Tịch kéo lý trí của về.
“Chúng đến siêu thị mua thức ăn , buổi tối nấu lẩu ở nhà nhé.”
Thì chỉ là đến nấu lẩu ăn thôi.
mà đến nhà Giang Tịch đó! Cùng siêu thị nữa! Cùng nấu cơm luôn đó!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/banh-dao-xop-gion/chuong-17.html.]
Nghĩ , trái tim mới bình tĩnh của Chu Quý Niên trở nên kích động.
Giang Tịch trông vẻ là thường xuyên siêu thị, mục tiêu của rõ ràng, hề chút lưu luyến nào với những thứ ngoài kế hoạch, hơn nữa còn thể tìm sản phẩm mà nhanh.
Chu Quý Niên khác, ít khi siêu thị, dì giúp việc sẽ chuẩn hết những thứ cần thiết trong nhà, mà cũng bao giờ nấu ăn ở nhà hết, bởi vì .
“Khoai tây chiên nhiều vị ? Vịt chu hắc [1] ? Có vịt chu hắc luôn hả?”
[1] Vịt chu hắc (周黑鸭): một thương hiệu thực phẩm tương đối nổi tiếng của TQ, chuyên về các loại vịt om đỏ.
Giang Tịch vươn tay lấy mỗi vị một bịch ném xe đẩy.
“Giang Tịch, tôm viên ngon ? Cái ăn ở tiệm lẩu hình như loại nhỉ?”
“Cái ngon , nếu ăn tôm viên, mua tôm về .”
“Ồ… mà .”
Giang Tịch thấy Chu Quý Niên chột , nhịn trêu , mỉm bỏ tôm viên xe đẩy: “Vậy , cũng , mua cái luôn .”
Chu Quý Niên: “…”
Đợi Giang Tịch xoay , lặng lẽ bỏ tôm viên đông lạnh trong xe đẩy , trong lòng suy nghĩ xem tối nay nên gọi cho tiệm lẩu nào giao tôm tươi đến.
“Tối nay chúng uống rượu nhé? Cậu thích cái ?”
“Cái đó uống , nó ngon hơn cái trong tay đó.”
“Hưmm… còn một hộp kem nữa.”
“Được thôi, chúng xem những vị gì ha.”
Chu Quý Niên đúng là ấm đích thực, trong siêu thị nhiều thứ hiếm thấy, hết hỏi cái hỏi cái .
Giang Tịch đẩy xe, mỗi câu hỏi đều trả lời từng câu từng chữ một, bên môi vẫn luôn nở nụ .
Chu Quý Niên thấy Giang Tịch , trái tim mềm nhũn cả .
Anh cùng siêu thị là chuyện mà các cặp đôi đều , và Giang Tịch còn ở bên , cùng siêu thị thế khiến vui như mùa, nghĩ đến một ngày và Giang Tịch tay trong tay mua sắm, khó thể tưởng tượng sẽ mang theo tâm trạng gì.
Hôm nay Giang Tịch cần vội vàng về, và Chu Quý Niên bắt đầu từ khu bán đồ ăn vặt ở lối , qua các mặt hàng thiết yếu đến khu thực phẩm tươi sống, chậm rãi dạo hết một vòng quanh siêu thị.
Trước luôn tới siêu thị một , cảm thấy nhàm chán, thậm chí còn chút cô đơn, nhưng bây giờ thì .
Thời gian trôi qua như ch.ó chạy ngoài đồng, nhưng bọn họ chậm, cũng chẳng hề để ý đến.