Thư Minh Nam sang , bất lực xòe tay:
“Không còn cách nào, ở nhà quản, đến công ty cũng quản, mấy còn ghen tị với ?”
Mọi đều nể mặt, rộ lên.
sofa… cũng .
Một nụ châm biếm.
Lúc cắt bánh, Thư Minh Nam lấy viên socola hình trái tim cùng, tự nhiên đưa cho Ninh Hoan Hoan.
Cô cũng chẳng khách sáo, nhận lấy cho miệng.
Có lén sắc mặt .
bình tĩnh đến lạ.
Lúc từ nhà vệ sinh , ngang qua khu hút t.h.u.ố.c, bên trong truyền tiếng chuyện.
“A Nam, hôm nay … khiến Tống Gia mất mặt ?”
Giọng Thư Minh Nam vang lên, tùy ý:
“Cô đôi khi đủ chín chắn, cần dạy dỗ một chút. Là chồng cưới của cô , đang giúp cô thôi. Không thì ngoài cũng sẽ gặp rắc rối.”
Có bước điện thoại, đụng mặt , vẻ mặt lập tức lúng túng.
mỉm gật đầu, lướt qua.
Quay phòng riêng, tìm thấy túi xách của . Chợt thấy Ninh Hoan Hoan đang cầm túi nghịch, :
“Học tiến sĩ chắc vất vả lắm nhỉ? Cái túi rách thế , rách thì vứt thôi. Anh Nam chọn túi cũng gu lắm, sinh nhật còn tặng em cái hơn hai nghìn, chị bảo mua cho chị một cái !”
mép túi sờn, lộ lớp da trắng bên trong, trầm tư.
Khi Thư Minh Nam cùng mấy khác đẩy cửa bước , nghĩ thông.
“Cô đúng.”
xong, lấy túi từ tay Ninh Hoan Hoan, lấy laptop và đồ đạc bên trong , ném chiếc túi rỗng thùng rác.
Ninh Hoan Hoan kêu lên một tiếng.
Thư Minh Nam bước tới:
“Có chuyện gì ?”
Ninh Hoan Hoan rụt rè :
“Xin , em chỉ cầm túi chị Tống xem một chút, em bẩn … chị giật ném luôn…”
Thư Minh Nam chiếc túi trong thùng rác, vẻ mặt thể tin nổi.
Chiếc túi đó… là kỷ vật tình yêu của chúng năm xưa.
Là món quà đầu tiên dùng hai tháng thêm, chắt chiu từng đồng mua cho khi cả hai còn nghèo.
trân trọng, từng với rằng nhất định sẽ dùng nó đến ngày chúng kết hôn, chứng cho tình yêu từ đầu đến cuối.
Sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.
“Tống Gia, em cái gì !”
ôm laptop và đống đồ, bình tĩnh :
“Bạn ăn cùng của đồ hỏng thì nên vứt , em chỉ theo lời cô thôi.”
Anh chiếc túi, , kìm nén cơn giận, trầm giọng:
“Tống Gia, bây giờ em xin Hoan Hoan .”
Phía , ánh mắt Ninh Hoan Hoan sáng lên, nghiêng đầu .
Có định hòa giải, nhưng Thư Minh Nam giơ tay ngăn , giọng chắc nịch, từng chữ rõ ràng:
“Nếu là chủ nhà mà đối xử với khách như , còn nhận sai lầm của , thì xứng chủ nhà”
Rùa
Cả phòng lập tức im lặng. Tất cả đều về phía .
Ninh Hoan Hoan mím môi, trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn.
lặng lẽ Thư Minh Nam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-trai-toi-co-mot-ban-an-cung-la-con-gai/chuong-8.html.]
“Vậy thì nữa.”
Đồng t.ử dần dần mở lớn, như tin tai .
“Em cái gì?”
cúi mắt, bình tĩnh :
“Thư Minh Nam, chúng chia tay .”
Trong sự im lặng đến đáng sợ, ôm laptop, xoay rời khỏi phòng.
9
Liên tiếp những ngày mưa dầm, đổi là một đêm nay trăng sáng thưa, trong veo như dải lụa gột rửa.
bước trong làn gió đêm mát lành, khẽ thở dài một .
Vốn dĩ… định đợi qua xong sinh nhật mới .
Từ nhỏ bạc phước về tình , Thư Minh Nam, ngoài ông nội , là mối quan hệ thiết thứ hai trong đời .
Với khác, lẽ chỉ là một cuộc chia tay bình thường.
với … giống như đang sống sờ sờ mà khoét một mảnh từ trái tim .
Dù , vẫn . Bởi vì rõ… yêu, nghĩa là cầu xin tình yêu, cũng nghĩa là tự tổn thương .
Mây dễ tan, lưu ly dễ vỡ.
Hợp thì ở, hợp thì rời.
chịu .
Tối hôm đó, khi về, thu dọn đơn giản đồ đạc, chuyển đến căn nhà thuê tìm sẵn.
Chỗ ở mới gần trường, từ nay cần mỗi ngày đổi ba chuyến xe buýt vất vả nữa.
Sáng hôm , đến phòng việc của thầy.
Gõ cửa bước , phát hiện Kỷ Tuấn Du cũng đang ở đó.
Anh mặc áo sơ mi đen, sofa, thong thả uống cùng thầy.
chào một tiếng, với thầy về việc tham gia dự án mới.
Thầy vui.
“Tống Gia, em thông minh chăm chỉ. Dự án khó, ngoài lão Kỷ , thầy chỉ tin tưởng mỗi em.”
“ mà…” thầy chợt nhớ điều gì, trầm ngâm , “dự án kéo dài ba năm, thường xuyên khảo sát các thành phố khác . Cuối năm em còn kết hôn, thời gian ?”
“Em chia tay ạ, hôn lễ cũng hủy, thời gian vấn đề.”
Kỷ Tuấn Du vốn đang cúi mắt nhấp , bỗng ngẩng đầu, ánh mắt thẳng về phía .
Thầy lúng túng:
“Cái … cái thầy cũng chuyện kiểu với con gái thế nào… ừm… chia buồn ? Không đúng… tự lo cho ? Ôi thôi, lão Kỷ !”
Kỷ Tuấn Du , :
“Chúc mừng em.”
Thầy xong trợn trắng mắt:
“Lão Kỷ, em quá đáng thật đấy! Chuyện mà chúc mừng ! Lỗi tại thầy, quên mất em là ‘Tăng Sầu’, hiểu mấy chuyện tình cảm!”
cúi đầu nhẹ.
“Không ạ.”
Khi ngẩng lên, ánh mắt chạm ánh của Kỷ Tuấn Du.
Anh , đôi mắt đen sâu sáng đến lạ.
Từ ngày đó, gần như dành bộ thời gian ở phòng thí nghiệm. Dự án mới thuộc lĩnh vực khác, nhanh ch.óng bắt kịp.
Thái độ của Kỷ Tuấn Du đối với … bỗng đổi rõ rệt.
Có một đàn em hỏng thiết trị giá hàng chục nghìn, đến rối bời. Bình thường sẽ lạnh lùng ném hóa đơn cho tự xử lý, nhưng khi thử hỏi cách nào khác , thu hóa đơn về, :
“Anh mua cái mới cũng .”