Nhà là một căn biệt thự ba tầng xanh mát, sống một . Trước đây sinh nhật thầy, thầy từng dẫn cả nhóm đến một . Về ai cũng thở dài, nơi sạch sẽ gọn gàng như , đúng là giống chỗ để ở.
Kỷ Tuấn Du sống cực kỳ kỷ luật còn sạch sẽ, việc đấy, vội vàng. Chẳng mấy chốc xong hai phần trứng xào bacon, còn kịp thấy gì nhiều.
Hai đối diện chiếc bàn ăn rộng lớn, sạch tì vết, lấy một món đồ thừa.
ăn từng miếng nhỏ.
Anh bỗng hỏi:
“Chuyện nhóm dự án mới, em nghĩ thế nào?”
Hôm họp, thầy thông báo một dự án mới, phía đối tác là tập đoàn nhà Kỷ Tuấn Du, tiền đồ , nhưng điều kiện tuyển chọn cũng cực kỳ khắt khe.
“Ừm… em đăng ký.”
“Sao thử? Cơ hội hiếm đấy.”
“Công ty mua bằng sáng chế của em đó yêu cầu nâng cấp phiên bản 2.0, em đủ thời gian tham gia thêm dự án mới.” giải thích.
Kỷ Tuấn Du , ánh mắt sâu thẳm.
“Có những thứ… nếu đến lúc đổi, thì buông bỏ?”
sững .
Câu của … dường như còn ý khác.
:
“Lĩnh vực đó em dành nhiều thời gian, khá quen . Đổi sang cái mới, em sợ theo kịp.”
Kỷ Tuấn Du im lặng, đặt dĩa xuống, dậy.
“Anh ăn xong , mười phút nữa xuất phát.”
Nói xong phòng ngủ.
lúc mới thả lỏng, bắt đầu ăn ngon lành.
Điện thoại để bàn bỗng reo lên, màn hình hiện chữ “Mẹ”.
Chuông dừng vang, vẻ gấp.
do dự một chút, cầm điện thoại tìm . Gọi hai tiếng thấy đáp, gõ cửa cũng phản ứng.
Theo bản năng đẩy cửa .
Trong vùng ánh sáng, một bóng thẳng.
vội bước nhanh tới, giơ điện thoại lên.
“Đàn , gọi, gọi mấy .”
Kỷ Tuấn Du , mắt mở lớn .
lập tức khựng.
Lúc mới phát hiện… đang để trần nửa , quần áo vắt giường.
Ánh sáng từ cửa sổ chiếu , khắc họa rõ ràng đường nét l.ồ.ng n.g.ự.c, những đường cơ săn chắc kéo dài xuống , ẩn nơi sâu thẳm.
Đầu “ong” một tiếng, lập tức ngoài.
Kỷ Tuấn Du điện thoại xong, đồ chỉnh tề bước .
cố tỏ bình tĩnh, một cách thoải mái:
“Lúc nãy em sợ bác việc gấp nên mới xông , em thấy gì .”
Anh vẫn thản nhiên, giọng bình tĩnh:
“Ừ, thôi.”
Lúc lướt qua .
vô tình ngẩng đầu… thấy vành tai đỏ bừng.
Hôm đó ở phòng thí nghiệm, Kỷ Tuấn Du một hết việc, đến chiều thành xong bộ.
và hai em khóa ngơ ngác, .
Không hiểu chỉ vì chút việc đó…mà lái xe mấy tiếng đón đến phòng thí nghiệm…
Rùa
8
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-trai-toi-co-mot-ban-an-cung-la-con-gai/chuong-7.html.]
Về đến nhà, Thư Minh Nam cũng về, đang huýt sáo xới đất cho mấy chậu hoa ngoài ban công.
Thấy , thẳng dậy, thoải mái giải thích:
“Hôm qua Ninh Hoan Hoan ốm khá nặng, yên tâm nên ở thêm một lúc. Điện thoại hết pin nên tắt máy. Em tìm chứ?”
ở cửa, lặng lẽ , chậm rãi :
“Nặng đến mức đó đưa bệnh viện? Nhất định để ở cả đêm?”
Anh nhíu mày, lập tức tỏ vẻ khó chịu:
“Em bắt đầu đấy.”
nghiêng đầu, khẽ .
“Thôi, tùy .”
Không ngờ Thư Minh Nam càng vui hơn.
Im lặng vài giây, như nhịn nữa, ném xẻng chậu hoa, trầm giọng :
“Tống Gia, cuối năm chúng sẽ kết hôn . Có vài chuyện vốn rõ với em từ lâu. Trước đây vì em bước xã hội, nghĩ nên bao dung em nhiều hơn, nhưng bây giờ… em càng ngày càng quá đáng.”
“Anh và em là hai cá thể độc lập, giống như hai cái cây lớn song song phát triển. Em môi trường của em, môi trường của . Xã hội và trường học khác lớn. Gần đây em can thiệp ngày càng nhiều, khiến thở nổi…”
ngắt lời :
“Thư Minh Nam, em sẽ can thiệp nữa.”
Anh nhíu c.h.ặ.t mày, ánh mắt mệt mỏi.
“Nói mấy lời giận dỗi ý nghĩa gì?”
.
“Thật đấy.”
Anh thẳng lâu, khẽ hừ lạnh.
“Được, em tự đấy, nhớ cho kỹ.”
Hai ngày là sinh nhật Thư Minh Nam.
Trong bạn bè vài là đối tác công việc của , đặc biệt sắp xếp một buổi tiệc sinh nhật.
Khi từ trường đến, Thư Minh Nam vẫn tới.
Mọi giục gọi điện cho , còn đùa rằng khi cô gái nào đó giữ chân .
nhạt:
“Thì cũng đành chịu thôi.”
Đang thì Thư Minh Nam tới.
Cùng với … là Ninh Hoan Hoan.
Một áo phông trắng, một váy trắng, như đồ đôi. Nếu ngoại hình và dáng của Ninh Hoan Hoan kém hơn một chút, thì trông cũng khá xứng đôi.
Mọi tò mò hỏi cô gái đó là ai.
Thư Minh Nam :
“Bạn ăn cùng của . Ăn cơm công ty chán , dẫn cô đổi vị.”
Ninh Hoan Hoan ngoan ngoãn chào hỏi từng , về phía , giọng điệu dè dặt:
“Chị Tống, Nam thấy em tan một đáng thương nên nhất định kéo em cho vui, chị để ý chứ?”
nghiêng đầu cô .
“Có chứ.”
Ninh Hoan Hoan khựng , sắc mặt lập tức lúng túng.
Mọi mở to mắt, hóng chuyện.
Ánh mắt Thư Minh Nam liếc qua , thoải mái, vỗ đầu Ninh Hoan Hoan.
“Đừng lo, chỉ là ăn cũng bữa cơm thôi.”
Ninh Hoan Hoan chớp mắt, ôm đầu nũng:
“Sao ngày nào cũng vỗ đầu em , còn nữa là em phản kháng đấy!”