Một giây cũng dám nán , vội “cảm ơn”, mở cửa xuống xe.
Trong thang máy, mở túi .
Một gói ABC loại dùng ban ngày, một gói dùng ban đêm, một gói băng lót, còn cả một hộp gừng đường đỏ.
mở to mắt.
Thật sự thể tưởng tượng nổi…
Một như Kỷ Tuấn Du, lúc đó mở miệng với nhân viên thế nào… để mua mấy thứ .
6
Về đến nhà tắm rửa, lúc cởi đồ thấy vết m.á.u đỏ tươi váy, chút hy vọng cuối cùng cũng tan biến.
ôm mặt một lúc lâu, quyết định nghĩ nữa.
Dọn dẹp xong, pha một cốc gừng đường đỏ. Bụng ấm lên, quả thật dễ chịu hơn nhiều.
liếc điện thoại.
Thư Minh Nam gọi, cũng nhắn tin.
Cơn mưa lớn bất chợt … cũng khiến nhớ hỏi một câu xem về nhà an .
bất giác nhẹ một cái.
Điện thoại đột nhiên reo lên. Là của Thư Minh Nam.
“Gia Gia , A Nam gọi , nó ở bên cháu ?”
Giọng bà yếu ớt.
“Dạ ạ, đang ở ngoài. Bác chuyện gì ạ?”
“Bác sốt… ch.óng mặt quá…”
Điện thoại đột ngột cúp.
gọi thì ai bắt máy nữa.
Mẹ góa chồng nhiều năm, sống một . lập tức hoảng hốt.
Nhanh ch.óng gọi cho Thư Minh Nam nhưng máy báo tắt, liền gọi 110, vội vã xuống lầu bắt xe đến bệnh viện bên đó.
Nhà Thư Minh Nam ở huyện ngoại thành, xe mất hai tiếng. Mưa như trút, khi đến bệnh viện thì là rạng sáng.
Mẹ đang theo dõi trong phòng cấp cứu. Bác sĩ may mà 110 đưa đến kịp, nếu thể nguy hiểm đến tính mạng.
Phòng cấp cứu cho , chờ ngoài hành lang.
Từ khi ở bên Thư Minh Nam, đối xử với .
Biết từ nhỏ bố , lớn lên cùng ông, cứ đến kỳ nghỉ là bà gọi về ăn cơm. Mỗi dịp lễ tết, đổi mùa đều mua quần áo, giày dép cho , thậm chí còn chuẩn đầy đủ hơn cả cho con trai .
từng cảm nhận tình mẫu t.ử chu đáo như . Khi đó từng nghĩ, nếu trở thành một nhà với hai con họ… chắc chắn sẽ là hạnh phúc lớn nhất của .
chiếc ghế lạnh trong bệnh viện suốt cả đêm.
Nhiệt độ giảm mạnh, lúc vội quá chỉ mặc một lớp áo mỏng. Bụng bắt đầu âm ỉ đau. co , lạnh, đói, khó chịu, đầu óc mơ màng.
Trời sáng .
Điện thoại của Thư Minh Nam vẫn tắt máy.
mở vòng bạn bè.
Ninh Hoan Hoan đăng mấy bức ảnh.
Trên bàn bày đầy cháo táo đỏ nóng hổi, trứng chiên, cả quẩy lẫn bánh bao, phong phú vô cùng.
Ở góc ảnh, thấp thoáng một bóng lưng đàn ông đang bận rộn trong bếp.
Chỉ cần một cái, nhận đó là Thư Minh Nam.
Dòng chú thích :
(Được đàn ông gia trưởng chăm sóc trong kỳ “rụng dâu”, cảm giác đúng là tuyệt thật)
nhắm mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-trai-toi-co-mot-ban-an-cung-la-con-gai/chuong-6.html.]
7
Mẹ Thư Minh Nam tỉnh , gì đáng ngại.
Bà nắm tay , lo lắng hỏi con trai .
Nhìn gương mặt tái nhợt, yếu ớt của bà, bịa đại một lý do, đang họp kín ở công ty, nộp điện thoại.
Mẹ yên tâm, dặn rằng nếu thì chuyện bà ngất đừng với Thư Minh Nam, kẻo lo lắng chạy về ảnh hưởng công việc.
gật đầu đồng ý.
Bà giục về.
Rùa
“Gia Gia, bác cháu bận ở trường, bác , để cháu ở đây bác còn thấy áy náy, về .”
đành rời khỏi phòng bệnh, lặng lẽ dọc hành lang.
Buổi sáng mưa lớn, bệnh viện gần như vắng , trời âm u, chỉ chút ánh sáng le lói lọt qua cửa sổ.
Lạnh lẽo mà hiu quạnh.
chợt dừng bước.
Nghi ngờ nhầm. Kỷ Tuấn Du đang về phía trong hành lang tối mờ.
Gương mặt dần rõ nét. Cuối cùng dừng mặt .
Rõ ràng… ảo giác.
thậm chí còn cảm nhận mang theo lạnh của mưa gió.
“Đàn , ở đây?”
ngơ ngác .
Gương mặt góc cạnh ánh sáng nhập nhoạng càng trở nên sâu sắc, lập thể.
“Đón em về phòng thí nghiệm.”
Giọng vẫn lạnh nhạt như thường, bình thản như chỉ đang hỏi một con trong phòng lab.
chợt nhớ , sáng sớm lúc còn mơ màng, gọi điện hỏi hôm nay thể đến phòng thí nghiệm . qua tình hình, bảo mưa lớn về kịp, xin nghỉ.
“Hôm nay dữ liệu quan trọng lắm ?”
ngạc nhiên khó hiểu hỏi.
“Ừ. Em xong việc ?”
vội gật đầu.
“Xong , em cũng đang định về.”
Hôm nay Kỷ Tuấn Du đổi sang lái một chiếc jeep màu đen. Nghĩ đến chuyện tối qua, thấy ngượng ngùng.
“Đàn … tiền rửa xe bao nhiêu ? Em gửi .” nhỏ giọng .
Anh mím môi, hình như cũng chút tự nhiên, giọng căng:
“Không cần, dễ giặt thôi.”
dám hỏi thêm, nhắm mắt giả vờ ngủ.
Kết quả… ngủ thật.
Lúc tỉnh dậy, xe dừng. sang, thấy Kỷ Tuấn Du đang yên ở ghế lái.
Anh đầu . Ánh mắt trầm tĩnh, đen sâu, như mặt hồ mùa đông.
“Còn sớm, ăn chút gì .”
“Không cần , em ăn cũng …”
còn xong, bụng “ục” một tiếng biểu tình.
Khóe môi khẽ cong lên một chút, gần như thấy rõ, bắt đầu tháo dây an .
“Đi thôi.”
Kỷ Tuấn Du quen ăn đồ ngoài, tiện đường về trường ngang nhà , nên lái xe về luôn.