Mọi cũng theo:
“May mắn cũng là một phần của thực lực mà.”
“ , khác mà là ? Đừng tự hạ thấp chứ!”
Kết thúc buổi họp lớp, cửa chào tạm biệt.
Thư Minh Nam đầu , giọng chút vui:
“Tống Gia, hôm nay em cư xử chín chắn lắm. Mọi chỉ đùa cho vui thôi, em tỏ vẻ hờ hững, nhỏ nhen.”
Giọng lạnh nhạt cứng nhắc, khiến chút khó chịu. Im lặng vài giây, hỏi:
“Bạn mặt mà mỉa mai em, bênh em thì thôi, còn cho em ?”
Sắc mặt trầm xuống:
“Em đúng là ở trường lâu quá , còn nặng tính sinh viên. Chuyện nhỏ như cũng chịu nổi, xã hội thì ? Chỉ cái bằng tiến sĩ thôi cũng chắc vững . Tống Gia, dạo em chuyện gì cũng nhạy cảm , như sẽ khiến bên cạnh mệt.”
im lặng.
Gần đây, càng lúc càng cảm thấy giữa hai chúng … những thứ từng vững chắc, đang âm thầm đổi.
Trở nên nhẹ bẫng, mong manh.
Mỏng như cánh ve.
Có tranh cãi thêm cũng chẳng ý nghĩa gì, chỉ khiến chuyện tệ hơn.
Điện thoại của Thư Minh Nam đột nhiên reo lên.
Anh lấy , gần nên thấy rõ màn hình hiện lên mấy chữ: “Tiểu Cường”
Anh liếc một cái, xa máy.
Bụng bắt đầu đau quặn từng cơn.
Rùa
Một lúc , .
“Ninh Hoan Hoan ốm, cô một ở thành phố , tìm ai giúp, qua xem một chút. Em tự về nhé.”
Anh thẳng thắn, chính vì cảm thấy giấu giếm nên càng tỏ đương nhiên.
“Anh đừng , em đang khó chịu.”
ngẩng đầu .
Trên mặt thoáng qua chút khó chịu và bực bội.
“Người khỏe em cũng khỏe, em còn là con nít nữa. Những suy nghĩ nhỏ nhen kiểu chẳng ý nghĩa gì. Tống Gia, mong em trưởng thành hơn một chút.”
Điện thoại reo, bước về phía bãi đỗ xe, giọng đứt quãng vang lên:
“…, nhớ , mua mang qua cho em.”
đó bóng lưng rời một lúc.
Cảm giác trong lòng như thứ gì đó chao đảo… rơi xuống.
hít sâu một , về phía trạm xe buýt.
Trời u ám, gió lớn nổi lên, mưa rơi lộp bộp. nép mái che trạm xe, ôm bụng chậm rãi xổm xuống.
Người đường vội vã, xe cộ lao qua.
chợt nhớ đến con đường rợp bóng cây mùa hè năm .
Khi đó, cũng bất lực co ro bên lề đường như thế.
Khi đó, Thư Minh Nam bước về phía .
Còn bây giờ… về phía khác.
“Xoẹt…”
Một chiếc xe sang màu trắng xé màn mưa, dừng vững vàng. Tiếng đóng cửa ngắn gọn vang lên, mắt xuất hiện một đôi giày da đen.
Dọc theo đôi chân dài thẳng tắp, chậm rãi ngẩng đầu. Trên đỉnh đầu, Kỷ Tuấn Du cầm ô, cụp mắt .
“Cần giúp ?”
5
run run lên xe.
“Đàn anhh, cảm ơn … phiền chứ?”
Khác với bộ blouse trắng quen thuộc hằng ngày, hôm nay Kỷ Tuấn Du ăn mặc chỉnh tề, sơ mi trắng, vest đen, gọn gàng mà tao nhã, trông như sắp dự một dịp quan trọng.
Anh trả lời, chỉ thẳng phía .
sang ngoài cửa sổ, dám thêm gì nữa.
Xe cách âm , gian nhỏ hẹp trở nên yên tĩnh đến mức khép kín, thậm chí còn vô thức nín thở nhẹ .
“Sao em lúc nào cũng tự t.h.ả.m thế .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-trai-toi-co-mot-ban-an-cung-la-con-gai/chuong-5.html.]
Anh đột nhiên lên tiếng, giọng trầm xuống.
khẽ sững , nhất thời trả lời thế nào.
“Thời tiết thế còn chờ xe buýt, tiết kiệm mấy đồng? Vậy nên năm đó, bằng sáng chế của em… tại chuyển nhượng miễn phí cho ?”
Đèn đỏ, xe dừng .
Anh nghiêng đầu . Hàng mi dài khẽ hạ xuống.
Ánh đèn giao thông ngoài ngã tư hắt từng đợt sáng tối đan xen, khiến đôi mắt càng trở nên sâu thẳm, u tĩnh.
“Đi xe buýt cũng tiện mà, em…”
gượng một câu, bỗng khựng .
Dưới chợt ấm lên, một cảm giác quen thuộc dâng lên.
lập tức nhận … đến kỳ .
Hôm nay mặc váy cotton mỏng, che .
Xe của đàn qua là xe sang, mà bình thường là sạch sẽ đến mức ám ảnh, ngay cả hộp giấy của máy in trong phòng thí nghiệm cũng kéo kiểm tra bụi…
Trong lòng tớ lập tức cuống ngượng.
“Có chuyện gì?” .
cúi đầu, c.ắ.n c.h.ặ.t môi, dám .
Một lúc lâu mới khó khăn :
“Em hình như… bẩn xe của , giặt sạch …”
Ánh mắt Kỷ Tuấn Du lướt xuống đôi giày của , khẽ “ừ” một tiếng.
Mặt nóng bừng như lửa đốt.
“Em … chỗ đó.”
“……”
nhắm mắt .
“Em đến kỳ… bẩn ghế của .”
Trong xe lập tức im lặng.
Vốn dĩ yên tĩnh, lúc càng tĩnh đến mức như khí cũng ngừng trôi.
cảm thấy sắp đến nơi.
Xe vẫn lao , bên ngoài mưa dường như càng lúc càng lớn.
Một lúc , xe chậm rãi dừng bên đường.
Kỷ Tuấn Du , chỉ thấp giọng :
“Đợi một chút.”
Rồi mở cửa, xuống xe, sải bước màn mưa.
Trên đường đọng những vũng nước nhỏ, bước nhanh, nước b.ắ.n lên dính cả giày da và ống quần.
chợt nhận … quên mang ô.
Anh một cửa hàng tiện lợi, lâu xách theo một túi nilon màu đen . Lên xe xong cũng gì, khởi động xe.
một cái.
Anh vẫn thẳng phía , vai áo ướt một mảng, vài giọt nước mưa theo tóc nhỏ xuống, thấm cổ áo sơ mi trắng.
Xe dừng khu nhà .
Tay siết c.h.ặ.t, nhất thời dám nhúc nhích.
“Giặt .” đột nhiên .
“Hả?”
“Ghế… giặt sạch .”
Mặt đỏ bừng, nhỏ giọng:
“Đàn , thật sự xin … tiền rửa xe bao nhiêu cứ , em sẽ trả.”
Nói xong, mở cửa xe định chạy xuống.
“Đợi .”
Anh , đưa túi nilon màu đen qua.
“Cầm lấy.”
sững nhận lấy.
Thì lúc nãy cửa hàng tiện lợi… là để mua đồ cho .