Bạn Trai Do Nhà Trường Phát - Chương 1: Trọng sinh
Cập nhật lúc: 2026-04-14 20:58:47
Lượt xem: 1
Ánh nắng xuyên qua lớp rèm cửa mỏng rọi trong phòng, lướt qua mặt bàn lộn xộn cạnh cửa sổ, trượt qua chiếc gối ôm hình cún con mềm mại, cuối cùng dừng thiếu nữ đang giường.
Tạ Y Vân xoay đầu né tránh ánh sáng, lầm bầm một câu: "Đóng rèm ..."
Chuông báo thức reo mà trời sáng ? Ý nghĩ lướt qua khiến cô giật tỉnh giấc khỏi cơn mộng mị --- Sắp muộn !
Tạ Y Vân bật dậy như lò xo, theo bản năng quờ tay tìm chiếc điện thoại quen thuộc bên gối nhưng hụt tay. Cảm giác trống rỗng đó mới thực sự khiến cô tỉnh táo hẳn.
Nhìn chằm chằm gian quá đỗi quen thuộc hồi lâu, cổ Tạ Y Vân phát tiếng kêu "răng rắc" khô khốc khi cô cứng nhắc đầu quanh phòng ngủ đầy kỷ niệm: Bức tường dán đầy poster các ngôi đủ màu sắc, chiếc tủ quần áo gỗ kiểu cũ, và trong chiếc gương tựa tường là một thiếu nữ với gương mặt căng tràn collagen, dù đang treo hai quầng thâm mắt to đùng nhưng vẫn toát lên thở thanh xuân.
Nếu căn bệnh tâm thần tiềm tàng bấy lâu nay cuối cùng cũng bộc phát, thì hẳn là cô trọng sinh .
Tạ Y Vân hất tung chiếc chăn mỏng đang đắp bụng, xuống vòng eo thon gọn, kìm mà đưa tay sờ thử. Chao ôi, làn da săn chắc , vòng eo nhỏ đến mức sờ thấy cả xương ...
"Đói bụng ?" Tạ Dương Ngọc tay cầm xẻng nấu ăn, ở cửa con gái hồi lâu. Thấy nụ của con bé dần trở nên méo mó, bà cuối cùng cũng nhịn mà lên tiếng: "Nghĩ gì thế? Cười trông cứ..."
Bà cân nhắc từ ngữ chốt hạ: "Rợn thế?"
Động tác của Tạ Y Vân khựng . Nhìn trẻ đến chục tuổi, cô kịp dâng trào cảm xúc nhớ nhung lao đến ôm chầm lấy bà thì một câu của bà cho ngẩn ngơ: " , hôm qua thi cử thấy thế nào?"
Bà vờ như vô tình khua khua chiếc xẻng, nở một nụ hiền hậu, nhẹ giọng hỏi: "Hôm qua thi xong về thấy tâm trạng con lắm nên cũng hỏi."
Tạ Y Vân quá hiểu . Biểu cảm thì như gió xuân ấm áp, thực chất là giấu kín sát cơ, chỉ đợi cô lơi lỏng cảnh giác là sẽ tung đòn chí mạng. Phản xạ điều kiện khiến cô thốt : "Cũng ạ, đề bài đều..."
Khoan ? Thi? Thi gì cơ?
Trước khi định lấp l.i.ế.m cho qua chuyện, Tạ Y Vân bỗng cảnh giác hẳn lên. Mẹ cô - Tạ Dương Ngọc - vốn thực hiện phương pháp giáo d.ụ.c "thả rông", tóm là nuôi cũng . Bà chẳng mấy khi quan tâm đến điểm biểu hiện ở trường của cô, miễn là những kỳ thi quan trọng quá tệ thì bà đều mắt nhắm mắt mở coi như chuyện gì.
Nguyên nhân một phần vì bà bận rộn công việc, phần khác là vì đặc thù của gia đình đơn . Kết quả là sự giáo d.ụ.c kiểu chăn cừu đó, Tạ Y Vân thuận lợi trở thành một bình thường chẳng đóng góp gì mấy cho xã hội --- ít nhất là khi cô trọng sinh.
giờ thì khác , cô trọng sinh!
Tạ Y Vân xốc tinh thần, trong đầu vẽ quỹ đạo cuộc đời rực rỡ tiếp theo: Nỗ lực học tập, trở thành thiên tài, nhảy lớp đại học trọng điểm...
Cô ăn thịt heo thì chẳng lẽ thấy heo chạy bao giờ ? Đã đến lúc phát huy hết "nền tảng tri thức" tích lũy trong giới ngôn tình .
Đầu tiên, nỗ lực học tập, trở thành thiên tài... Tạ Y Vân cúi đầu vòng eo thon thả và bộ n.g.ự.c "màn hình phẳng" phát triển thiện của , rơi trầm tư. Việc trở thành "thiên tài nhi đồng" vẻ gặp chút khó khăn nhỏ --- trông cô dường như còn trong phạm vi nhi đồng nữa .
Không , thiếu gì mô-típ trọng sinh về năm lớp 12, kỳ thi đại học nỗ lực luyện đề trở thành thủ khoa. Tạ Y Vân phấn chấn trở , tiếp tục nghĩ: Chỉ cần cô cố gắng...
"Sao con cứ ngẩn thế?" Thấy con gái biểu cảm đổi từ rợn sang ngốc, Tạ Dương Ngọc cuối cùng gõ cửa để kéo sự chú ý của cô : "Hôm qua môn Văn tổng hợp khó ? Khó cũng , chẳng qua cũng chỉ là thi đại học thôi mà..."
???
Tạ Y Vân choàng tỉnh khỏi bản kế hoạch tươi . Khoan ? Cái gì mà "chẳng qua cũng chỉ là thi đại học"? Hóa hôm qua cô bước khỏi phòng thi đại học xong ư?
Tạ Y Vân cứng đờ giường như một tảng băng lớn, hiện thực tàn khốc, tảng băng nứt vỡ từng mảnh, để lộ thực trạng bi t.h.ả.m bên .
"Hôm qua con thi đại học ạ?" Cô hỏi với vẻ thể tin nổi, mắt chằm chằm kính yêu, mong chờ bà thốt một từ phủ định dứt khoát.
"Thi đến lú ?" Tạ Dương Ngọc lau tay tạp dề, bước phòng sờ trán con gái: "Không sốt... Vậy là cảm thấy bài tệ thật ?"
Bà nhíu mày, lo lắng cô: "Mẹ chẳng bảo , cần áp lực quá, cứ coi như một kỳ thi bình thường là ."
"Sao thi đến mức ngẩn ngơ thế nhỉ?" Bà lầm bầm một câu, vẻ mặt chút do dự: "Hay là đưa con bệnh viện khám nhé?"
Tại thi xong đại học chứ? Tạ Y Vân đau lòng khôn xiết, nhưng vẫn gượng dỗ dành : "Không cần bệnh viện , con , chỉ là sáng ngủ dậy mụ mẫm tí thôi."
Tạ Dương Ngọc vẻ mặt thành khẩn của cô, bán tín bán nghi: "Hôm qua con máy tính cũng muộn thật..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-trai-do-nha-truong-phat/chuong-1-trong-sinh.html.]
Tạ Y Vân bò dậy, đẩy yêu phía cửa: " đấy ạ, do thiếu ngủ thôi, nấu cơm ..." Nói đến đây, cô mới sực nhận : "Mà đúng , hôm nay ? Công ty cho nghỉ ?"
Chuyện chắc chắn thể nào. Lão sếp "vắt cổ chày nước" của cô hận thể bắt nhân viên việc theo chế độ 996 từ sớm, tăng ca là chuyện thường tình, chuyện cho nghỉ ?
Tạ Y Vân đang cố nhớ xem ngày thi đại học ngày lễ gì , thì Tạ Dương Ngọc tiết lộ đáp án: "Nghỉ , xin nghỉ đấy chứ. Hôm nay chẳng khách đến ?"
Bà liếc cô con gái đang hồn xiêu phách lạc, ý nhị ám chỉ một câu: "Mẹ là chẳng yên tâm về con tí nào."
Thì là khách, hèn chi xin nghỉ. Ý nghĩ đó lướt qua đầu, Tạ Y Vân liền quăng nó gáy, đẩy khỏi phòng nhanh tay kéo cửa: "Con ngủ thêm lát nữa."
Tạ Dương Ngọc còn định gì đó, nhưng cô nhanh ch.óng đóng sầm cửa để bày tỏ thái độ.
"Được , cứ cái bộ dạng của con thì mà tìm bạn trai mới lạ." Bà , thở dài cảm thán một câu đầy vẻ "rèn sắt thành thép". Câu cánh cửa đóng kín ngăn , lọt tai Tạ Y Vân.
Trong phòng, Tạ Y Vân loanh quanh một vòng xuống ghế bàn học. Cô bắt đầu xâu chuỗi các thông tin hiện : Nếu cô thi xong đại học, ước chừng cô vẫn sẽ trúng tuyển cái trường hạng ba --- ai bảo cô cứ dặn là thi như chơi chứ. Tạ Y Vân vốn chẳng tí áp lực nào, quả nhiên lời dặn, học xoàng xoàng, thi xoàng xoàng, một trường đại học xoàng xoàng, học cái ngành chẳng , nghiệp xong một công việc chẳng liên quan gì đến chuyên môn.
Đó chính là tất cả những gì Tạ Y Vân tiền kiếp trải qua. giờ thì khác !
Tạ Y Vân phấn chấn hẳn lên, rút một tờ giấy từ mặt bàn lộn xộn , chuẩn liệt kê bản kế hoạch phấn đấu 5 năm. Nếu đại học đổi nữa thì cô học một cái nghề dễ kiếm việc --- , thế thì thiếu chí khí quá, cô tự khởi nghiệp!
Cảm hứng trong đầu tuôn trào như suối, Tạ Y Vân đặt b.út như thần giúp, chìm đắm bản quy hoạch tương lai rõ ràng của . Chữ giấy tăng lên nhanh ch.óng, cảm xúc của cô ngày càng dâng cao, đến mức hề chú ý đến tiếng chuông cửa khẽ vang lên.
.
"Ơ? Đến sớm thế cháu?" Tạ Dương Ngọc mở cửa, tới chút bất ngờ. Bà theo bản năng đầu đồng hồ treo tường phía , xác định bây giờ mới hơn 8 giờ sáng, còn lâu mới đến giờ cơm trưa --- sớm hơn hẳn thời gian hẹn.
"Cháu... cháu xin ," Chàng thiếu niên với mái tóc rối khẽ cúi chào một cái nhỏ giọng : "Vì cháu sớm gặp nên mới..." Cậu đỏ bừng mặt, bên cửa chút luống cuống, cố gắng cứu vãn điểm ấn tượng của : "Cô cần bận tâm đến cháu ạ, cháu cứ ở cửa đợi một lát là ."
Chàng trai trông cục mịch và lúng túng đến cực điểm. Cậu cúi đầu, che gương mặt điển trai bóng râm. Mái tóc dày và mềm mại dường như kỳ công vuốt sáp, nhưng lúc rủ xuống mềm nhũn một bên, khiến trông càng thêm vẻ "dễ bắt nạt".
Tạ Dương Ngọc ngạc nhiên tính cách của , nhưng cũng đến mức để khách ngoài cửa đợi vài tiếng đồng hồ. Bà hạ thấp giọng nhỏ với đối phương: "Vân Vân vẫn ngủ dậy, để cô bảo nó đ.á.n.h răng rửa mặt, cháu đợi một chút nhé."
Đôi mắt thiếu niên lập tức sáng bừng lên, như những ngôi rơi trong mắt, khiến cả như tỏa sáng lấp lánh.
Tạ Dương Ngọc theo bản năng lấy một quả táo "tiếp tế" cho .
Chàng trai bưng quả táo, cực kỳ lễ phép cảm ơn bà: " Dạ ạ, thưa cô, cháu xin phép đợi ở cửa." Không nghĩ đến điều gì, mặt bỗng ửng hồng, giọng ghì xuống thật thấp, thì thầm với bà: "Cháu xem ảnh của , cần..." Cậu chút khổ sở khi sắp xếp ngôn từ: "Nói chung là thế nào cũng đều xinh cả."
Già , già thật , ngờ đám thanh niên hệ "cún con" bây giờ lời đường mật như thế, đúng là thời đại đổi . Tạ Dương Ngọc cảm thán một câu, khép hờ cửa để một khe hở nhỏ cho , đó mới gõ cửa phòng Tạ Y Vân nhắc nhở: "Bạn trai con đến kìa."
Trong phòng, Tạ Y Vân đang chìm đắm trong mộng tưởng tương lai bỗng khựng tay , suýt chút nữa thì một b.út gạch hỏng bản kế hoạch cô nãy giờ. Hình như cô thấy một danh xưng kỳ quái thì ?
Tạ Y Vân - kẻ vẫn còn là "kiếp độc " cho đến khi trọng sinh - bắt đầu nghi ngờ thính giác của chính . Cô gấp bản kế hoạch kẹp trong sách, mới mở cửa phòng.
"Mẹ, bảo ai đến cơ?"
"Bạn trai con." Tạ Dương Ngọc thấy con gái vẫn vẻ mặt ngơ ngác, nhịn nhắc thêm một câu: "Cái mà đại học cấp cho , bạn trai con đó."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Đại học còn cấp cả bạn trai á?" Tạ Y Vân lầm bầm theo bản năng, nhanh ch.óng phản ứng : "Chẳng con mới thi đại học xong ?"
Lần thì Tạ Dương Ngọc thực sự tin là con gái thi đến lú lẫn : "Con quên là con tuyển thẳng ?"
Cái gì? Học lực của mà cũng tuyển thẳng? sai, tuyển thẳng ? Tạ Y Vân nhận vấn đề ở đó. Cho đến khi trọng sinh, lý lịch cuộc đời cô đều ghi nhớ rõ ràng trong đầu, và trong ký ức đó chuyện .
Cô há miệng, nhất thời nên hỏi thẳng .
May mắn là bà Tạ Dương Ngọc cũng chẳng thấy vẻ mặt ngơ ngác thường ngày của con gái gì bất thường. Bà túm lấy Tạ Y Vân lôi về phía nhà vệ sinh, giải thích: "Thì cái trường Trường Cao đẳng Kỹ thuật Cao cấp Bồi dưỡng Nhân tài Đặc biệt Hoa Quốc ."
"Cơ mà nhà đây ai là Người Dẫn Đường nhỉ, ngờ đến đời con đột biến gene thế ." Bà lầm bầm, đẩy Tạ Y Vân phòng tắm, đóng cửa cảnh cáo một cách " thiện": "Tút tát cho dáng con hãy ngoài nhé."