“Duyệt Đình …” Anh . “Có lẽ là tuổi trẻ bồng bột, cam tâm nên luôn nhớ đến Duyệt Đình, chẳng buông tay . khi bọn thật sự ở bên , mới cảm thấy thứ chẳng đúng như nghĩ, cuối cùng nghĩ đến em, cảm thấy ở cạnh là em.”
quan sát vẻ mặt của Lê Du, nên thể hiện cảm xúc nào nữa.
Nếu những lời thì sẽ mừng lắm đấy.
Khi đó, từng hy vọng thể thế Khương Duyệt Đình, khi cãi với Lê Du, lúc nào cũng ảo tưởng rằng sớm muộn gì cũng sẽ yêu , quỵ lụy mặt lóc hối .
bây giờ việc đó bày mắt nhưng chẳng vui mừng chút nào, ngược trong lòng càng thêm chua xót.
Có lẽ… trải qua một thời gian dài Lê Du giày vò hành hạ, trái tim tràn ngập tình yêu của c.h.ế.t , nó sẽ bao giờ… xúc động nữa.
rút tay , gương mặt đầy bi thương của và : “Lê Du, rốt cuộc là yêu , là cảm thấy khó chịu vì hả?”
“Có trong mắt , những thứ bao giờ mới là thứ nhất ?”
“Cạch!”
Hai chúng đồng thời đầu .
Khương Duyệt Đình đang ở cửa, đồ đạc trong tay rơi đầy đất.
dây mối quan hệ loạn cào cào nữa nên dùng sức rút tay , đó lướt qua Khương Duyệt Đình, ngoài đóng cửa .
…
chẳng cuối cùng Lê Du và Khương Duyệt Đình giải quyết như thế nào, nhưng Khương Duyệt Đình những xa lánh Lê Du mà còn theo sát hơn cả khi .
Ngược , Lê Du còn cưng chìu cô như nữa, lúc nào cũng tỏ mất kiên nhẫn.
Chúng cứ như hoán đổi vị trí cho .
Hôm sinh nhật , Lê Du hẹn ăn cơm.
Anh gọi cho : “Anh lầu chờ em!”
chẳng thèm quan tâm mà xoay ngủ.
Những cơn mưa cuối thu thường kéo tới đột ngột, chờ cho đến khi một tia sét xẹt ngang ngoài cửa sổ, mới phát hiện bên ngoài trời mưa to từ bao giờ.
lo lắng, nhưng tự an ủi bản là sẽ , Lê Du thể chờ lâu như chứ?
Từ đến nay chỉ chờ chứ bao giờ chờ cả.
Có điều cảm giác yên lòng cứ sôi sục trong lòng, thế nên bèn chân trần đến ban công xuống thử.
Gió đêm ùa , lạnh đến mức rùng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-than-cua-anh-ta/chuong-11.html.]
Ngoài cửa sổ mưa to như trút nước, bóng cây ngọn đèn đường nghiêng ngả đón từng đợt gió, lá cây rơi rụng đầy đất.
Dưới tán cây một bóng đang lẳng lặng im trong màn mưa, giữa bóng đêm như trải dài vô tận.
Bóng dáng quá đỗi quen thuộc.
Là Lê Du.
Tim run lên, chẳng nên gọi tên cảm xúc trong lòng lúc như thế nào nữa, chỉ c.ắ.n răng cầm một chiếc ô vội vọt xuống lầu.
Quả nhiên trong làn mưa to, Lê Du đang ngay ven đường. Anh cứ im ở đó như một pho tượng phong ấn.
chạy tới, mặt và mắng: “Cmn bệnh ? Dạ dày khỏi mấy ngày, bây giờ nhừ t.ử thêm một trận ?”
Lê Du cúi xuống, một nửa gương mặt bóng tối bao phủ nên chẳng thấy rõ, nước mưa ngừng trượt xuống cằm , thoạt cứ như đang .
Ấy thế mà Lê Du thật sung sướng.
“Nhiễm Nhiễm, em đang quan tâm đến ?”
chẳng nhịn nổi nữa nên vươn tay tới tát lên mặt . “Anh đừng nữa ?!”
Lê Dụ đ.á.n.h đến ngây , khi lấy tinh thần, mới ôm bên mặt đ.á.n.h lẩm bẩm: “Đánh đáng lắm, Nhiễm Nhiễm, em hả giận ? Nếu thì đ.á.n.h nữa .”
dáng vẻ điên cuồng sợ hết hồn, cuối cùng cũng chẳng đ.á.n.h nổi nữa, chỉ hung hăng nắm lấy cổ áo của tên và : “Lê Du, rốt cuộc gì đây? Chúng chia tay, kết thúc đấy!”
Lê Du trợn to mắt, từng giọt mưa đọng nơi hàng mi, giống như cánh bướm ướt đẫm chẳng thể bay nữa, chỉ đành ngắc ngoải kéo dài tàn.
Anh một cách nghiêm túc, giọng điệu đầy đau đớn: “Nhiễm Nhiễm, mỗi khi chờ , em cũng chịu đựng cảm giác đúng ?”
sửng sốt, những kí ức tưởng chừng chôn vùi đột nhiên trỗi dậy đ.â.m thẳng tim.
thế, quá đỗi quen thuộc với cảm giác chờ đợi Lê Du.
Bởi vì khi ở bên cạnh , dường như lúc nào cũng đợi.
Có lúc nghĩ giống như một ẩn quý giá trong thế giới kỹ thuật , ngày qua ngày khác, năm qua năm khác, cứ chờ đợi định mệnh tìm .
chờ ngày Lê Du thật sự ở cạnh , chờ nhớ tới … Chờ yêu .
thời gian chờ đợi lâu tới mức khiến quá đỗi mệt mỏi, mệt đến đợi nữa.
Đột nhiên Lê Du ôm chầm lấy .
Trong màn đêm chỉ tiếng mưa rơi ngớt, ánh đèn đường tỏa thứ ánh sáng màu vàng nhạt đầy buồn bã.
Lê Du ôm thật c.h.ặ.t, giống như sợ trốn mất , giọng run rẩy: “Anh nhận tình cảm của muộn quá, Nhiễm Nhiễm, đến lượt chờ em, ?”